Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22071 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1039 Có phải trông giống cậu không

❊ ❊ ❊

“Trí tưởng tượng của cậu phong phú thật.” Ôn Nhiên cười mắng, “Tớ ra ngoài hóng gió, Tu Trần bận việc công ty, vừa đúng lúc anh trai tớ rảnh rỗi nên đi cùng tớ đến thăm cậu, có phải cậu không hoan nghênh tớ đến thăm không?”

Nói đến cuối cùng, cô làm bộ không vui xụ mặt xuống.

Bạch Tiêu Tiêu nở nụ cười rạng rỡ: “Tất nhiên là hoan nghênh rồi, Nhiên Nhiên, dù sao Mặc Tu Trần cũng không tới, cậu dứt khoát ở lại đây bầu bạn với tớ luôn đi, đợi sinh em bé xong rồi hãy về.”

“Cậu chắc chứ?” Ôn Nhiên hỏi.

“Ừ, nếu cậu chịu sống cả đời với tớ, thì tớ làm tình địch của Mặc Tu Trần cũng đáng.”

Bạch Tiêu Tiêu vẻ mặt đại nghĩa lẫm liệt vỗ vỗ ngực mình, bộ dạng như vì cô mà lên núi đao xuống biển lửa, dù phải đối đầu với Mặc Tu Trần cũng cam lòng, chọc Ôn Nhiên cười khúc khích.

Ăn tối xong, Ôn Cẩm về khách sạn trước, Ôn Nhiên bị Bạch Tiêu Tiêu giữ lại không cho đi.

Tắm rửa xong, hai người nằm trên giường, Bạch Tiêu Tiêu nhường gối cho Ôn Nhiên, đảm bảo tuyệt đối cô nằm thoải mái mới bắt đầu trò chuyện.

“Tiêu Tiêu, chuyện của cậu và Lạc Hạo Phong, tớ biết rồi.”

Khi Ôn Nhiên nói câu này, Bạch Tiêu Tiêu đang rướn người lấy sữa, nghe vậy, cơ thể hơi cứng lại, nhưng lập tức khôi phục bình thường.

Cô đưa sữa cho Ôn Nhiên, thản nhiên nói: “Nhiên Nhiên, chuyện đó qua rồi, bây giờ tớ sống một mình rất tốt.”

“Tu Trần nói, Lạc Hạo Phong bị gài bẫy.”

Ôn Nhiên nhìn Bạch Tiêu Tiêu, tuy cô ấy cố gắng tỏ ra không sao, nhưng không thể giấu được Ôn Nhiên - người chị em thân thiết của mình.

Biểu cảm của Bạch Tiêu Tiêu cuối cùng vẫn cứng lại, cô mím môi: “Nhiên Nhiên, lần này tớ và Lạc Hạo Phong thật sự kết thúc rồi. Dù anh ta có bị gài bẫy hay không, tớ cũng không thể chấp nhận được việc anh ta lên giường với người phụ nữ khác trong lúc đang hẹn hò với tớ.”

“Tớ biết, lần này tớ không định khuyên cậu và Lạc Hạo Phong tiếp tục đâu, thực ra tớ còn hơi trách bản thân đã xúi cậu đến nước D, nếu ở trong nước, có lẽ cậu đã xem mắt được người đàn ông tốt hơn rồi.”

Để bầu không khí bớt nặng nề, lời nói của Ôn Nhiên mang theo ba phần trêu chọc.

“Đợi khi bản thân tớ ưu tú hơn, cứ để những gã đàn ông đó tự đến theo đuổi thôi.” Bạch Tiêu Tiêu khẽ nhướng mày, cười đầy kiêu ngạo và tự tin.

“Bây giờ cậu đã rất ưu tú rồi mà, nếu cậu thích, tìm một anh chàng mắt xanh cũng tốt. Chỉ cần đừng ở lại đây mãi, dẫn bạn trai về thành phố G là được.”

“Được, tớ sẽ cố gắng đáp ứng nguyện vọng của cậu.” Bạch Tiêu Tiêu nói xong, chính mình cũng không nhịn được cười.

---❊ ❖ ❊---

Ngày hôm sau, Ôn Nhiên gặp được Mi Thấm, người mà Bạch Tiêu Tiêu đã nhắc đến vài lần.

Tại tiệm nơi Mi Thấm làm việc, cô ấy đang phục vụ khách.

Cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro, quần jean, trang phục rất đơn giản.

Dù cười cũng mang lại cảm giác thanh lãnh, điều khiến Ôn Nhiên kinh ngạc là cô gái tên Mi Thấm này thực sự có vài phần giống cô.

“Nhiên Nhiên, đây là Mi Thấm mà tớ từng nhắc với cậu, cũng coi như là ân nhân cứu mạng của tớ. Mi Thấm, đây là bạn thân nhất của tớ - Ôn Nhiên, hai người gặp nhau là có thể chứng minh tớ không nói dối rồi.”

Bạch Tiêu Tiêu cười giới thiệu giúp họ.

“Chào cô Ôn.”

Mi Thấm nở một nụ cười xã giao trên gương mặt, tuy lịch sự nhưng lại có cảm giác xa cách, gật đầu với Ôn Nhiên: “Cô Mi, cảm ơn cô lần trước đã cứu Tiêu Tiêu.”

“Đó chỉ là tình cờ gặp thôi.”

Mi Thấm nói rất thản nhiên.

Một bàn khách khác đang gọi, cô quay đầu nhìn, rồi nói với Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu: “Tôi phải đi phục vụ khách khác rồi, hai người dùng bữa từ từ.”

Nhìn Mi Thấm rời đi phục vụ khách khác, Bạch Tiêu Tiêu mới hỏi: “Nhiên Nhiên, tớ không gạt cậu chứ, cô ấy có phải trông giống cậu vài phần không?”

“Ừ, có vài phần giống thật, cô ấy học cùng trường với cậu à?”

Ôn Nhiên nhìn Mi Thấm đang bận rộn qua cột thủy tinh, vô tình hỏi.

Bạch Tiêu Tiêu lắc đầu: “Không cùng trường, nhưng cũng không cách xa lắm.”

“Tớ thật không ngờ, trên thế giới này lại có người thực sự giống mình.” Ôn Nhiên kinh ngạc nói.

Bạch Tiêu Tiêu vui vẻ cười: “Đây là duyên phận đấy, ông trời thương tớ một mình nơi đất khách quê người, nhớ cậu mà không được gặp. Thế nên mới phái một Mi Thấm trông giống cậu đến bên cạnh tớ, giải tỏa nỗi tương tư.”

“Cậu đừng nói như thể chúng ta có vấn đề gì vậy.” Ôn Nhiên đảo mắt, buồn cười chỉnh lại cách dùng từ của cô.

“Cô ấy lớn lên ở nước D này từ nhỏ à?”

Ôn Nhiên tò mò hỏi.

“Không, hồi nhỏ ở trong nước, hình như sau này mới cùng mẹ đến nước D, cụ thể thì tớ cũng không rõ lắm.”

“Tớ còn tưởng cậu và cô ấy rất thân thiết chứ, hôm qua chẳng phải đã mời cô ấy về nhà cậu sao?”

Ôn Nhiên trêu chọc Bạch Tiêu Tiêu.

“Cô ấy hình như không thích kết bạn, đối với tớ lúc nào cũng không nóng không lạnh, toàn là tớ chủ động quấn lấy cô ấy.” Bạch Tiêu Tiêu bĩu môi, buồn bực nói: “Ai bảo cô ấy trông có vài phần giống cậu chứ, Nhiên Nhiên, nếu cậu ở đây bầu bạn với tớ, tớ sẽ không cô đơn nữa.”

Vì Mi Thấm trông có vài phần giống Ôn Nhiên, lại tình cờ cứu cô vào tối hôm đó, nên Bạch Tiêu Tiêu đối với Mi Thấm tự nhiên có thiện cảm tăng gấp bội.

---❊ ❖ ❊---

Thành phố G

Dược phẩm Ôn Thị.

Cố Khải không biết Ôn Cẩm đã đi cùng Ôn Nhiên tới nước D, chiều hôm nay, khi anh từ đại học T ra, trời vẫn còn sớm, liền lái xe tới dược phẩm Ôn Thị, định xem loại thuốc mới mà Ôn Cẩm đang nghiên cứu.

Đến nơi mới biết Ôn Cẩm không có ở đó.

Người tiếp đón anh là thư ký của Ôn Cẩm, Bạch Nhất Nhất.

“Cô nói, A Cẩm ra nước ngoài rồi?” Cố Khải không mấy tin tưởng nhìn Bạch Nhất Nhất, đôi mắt hẹp dài đánh giá cô từ trên xuống dưới, cô mặc âu phục công sở, dường như nhiều hơn vẻ tao nhã của một nữ nhân viên văn phòng so với ngày thường, đã thu lại vẻ hoang dã nanh vuốt kia.

Bạch Nhất Nhất thấy anh chằm chằm nhìn mình, không khỏi nhíu mày, nhàn nhạt nói: “Vâng, tổng giám đốc Ôn đi cùng Nhiên Nhiên tới nước D rồi, nói là vài ngày nữa mới về.”

“Cô đi đâu đấy?”

Bạch Nhất Nhất nói xong liền quay người bỏ đi.

Cố Khải thấy cô không tiếp đón mình, nói vài câu đã bỏ đi, gương mặt tuấn tú lập tức trầm xuống, giọng nói trầm thấp đầy vẻ không vui vang lên.

Bạch Nhất Nhất quay đầu, dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn anh: “Về làm việc chứ đâu, bác sĩ Cố, nếu anh không có việc gì thì xin mời về cho.”

“Tôi có việc.”

Giọng Cố Khải trầm đục, trên gương mặt tuấn tú viết rõ mấy chữ ‘Tôi đang rất giận’.

Bạch Nhất Nhất cười không mấy để tâm, nụ cười chuyên nghiệp xen lẫn một chút giễu cợt: “Anh tìm tổng giám đốc Ôn có việc, thì cũng phải đợi anh ấy về mới được.”

Dứt lời, cô bước vào văn phòng của mình, Cố Khải thấy cô đóng cửa, theo bản năng tiến lên một bước, giơ tay chặn lại.

“Cố Khải, anh làm gì vậy?”

Bạch Nhất Nhất thấy cánh tay Cố Khải chống lên cánh cửa, thân hình cao lớn đứng ở cửa, cô không đóng được cửa, sắc mặt cũng lạnh đi trong nháy mắt.

Cố Khải quét mắt nhìn chân cô, sải bước vào văn phòng cô, nhìn quanh một vòng, chiếm lấy ghế của cô, ra lệnh như một vị đại gia: “Rót cho tôi cốc nước.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1034
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.