Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22054 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1018 Nếu đàn ông có thể sinh con

❊ ❊ ❊

Khi Ôn Nhiên đến dược phẩm Ôn thị, Bạch Nhất Nhất đã đi rồi.

Trong văn phòng, Ôn Cẩm đang phê duyệt văn kiện, thấy cô bước vào, anh khép tài liệu lại, đứng dậy đi ra khỏi văn phòng, cùng cô ngồi vào ghế sofa.

"Anh, sao rồi, Nhất Nhất có đảm đương được vị trí thư ký của anh không?"

Ôn Nhiên cười híp mắt nhìn Ôn Cẩm.

Ôn Cẩm nhếch môi cười, ôn hòa nói: "Được, Bạch Nhất Nhất là một cô gái rất có năng lực, anh bảo cô ấy ngày mai tới làm việc. Vừa nãy, anh còn nghe cô ấy nói, em đi xem mắt cùng A Khải?"

"Vâng."

Ôn Nhiên gật đầu, nụ cười trên gương mặt rạng rỡ, trông tâm trạng rất tốt.

Ôn Cẩm nhìn chằm chằm nụ cười rạng rỡ của cô, ý cười nơi khóe miệng cũng đậm thêm một phần: "Nhiên Nhiên, thấy em vui vẻ như vậy, có phải buổi xem mắt hôm nay của A Khải rất thuận lợi, sắp cưới chị dâu về nhà cho em rồi không?"

"Anh, vậy còn anh thì sao, bao giờ mới cưới chị dâu về cho em đây?" Ôn Nhiên không trả lời mà hỏi ngược lại.

Khóe miệng Ôn Cẩm co giật: "Anh không vội, để A Khải cưới trước đi. Hôm nay nó để em đi xem mắt cùng, xem ra cậu ta nghiêm túc rồi."

"Anh, Tu Trần nói, hai người các anh rất thân thiết, nếu anh ấy có bí mật gì, anh chắc chắn sẽ biết."

Lời nói bất ngờ chuyển chủ đề của Ôn Nhiên khiến Ôn Cẩm nhất thời không phản ứng kịp. Trên gương mặt tuấn tú của anh thoáng qua tia ngơ ngác, đôi mắt chớp chớp, hỏi: "Nhiên Nhiên, em ám chỉ bí mật gì?"

Trong lòng anh thầm nghĩ, Mặc Tu Trần đoán thật chuẩn. Lạc Hạo Phong đã về B thị, Đàm Mục hiện tại đang ở C thị, còn Mặc Tu Trần suốt ngày chiếm giữ Nhiên Nhiên không buông. A Khải đương nhiên thường xuyên tìm anh. Hai người họ ở bên nhau đều có chủ đề chung. Chính là Nhiên Nhiên.

Ôn Nhiên nhìn Ôn Cẩm, vẻ như không để tâm nói: "Ví dụ như, anh tôi có thích cô gái nào không, hoặc là, tại sao anh ấy lại ghét Nhất Nhất như vậy, anh ấy và Nhất Nhất trước kia có quen biết gì không?"

Ôn Cẩm bật cười.

"Nhiên Nhiên, những chuyện này, lại là Mặc Tu Trần nói sao?"

Lần trước, Mặc Tu Trần đã từng ám chỉ, bảo anh nhắc nhở Cố Khải. Ánh mắt tràn đầy hận thù của Lê Ân đêm đó, rốt cuộc khiến Mặc Tu Trần liên tưởng đến điều gì?

Ôn Nhiên thu nụ cười, lắc đầu: "Không phải, là mấy lời của Lê Ân lần trước, cứ khiến em mãi không hiểu nổi."

"Lê Ân?"

Ôn Cẩm lặp lại một lần, trầm tư một lát rồi mới nói: "Nhiên Nhiên, A Khải và Bạch Nhất Nhất trước kia đúng là có quen biết. Nghe A Khải nói, cậu ta và Bạch Nhất Nhất có chút hiềm khích, nhưng cụ thể là hiềm khích gì thì anh cũng không rõ."

"Em lại hy vọng những lời của Lê Ân chỉ là hiểu lầm."

Ôn Nhiên khẽ cau mày nói. Cô thật sự không hy vọng Cố Khải và Bạch Nhất Nhất lại có mối quan hệ như thế.

"Nhiên Nhiên, em đừng nghĩ nhiều."

Ôn Cẩm ôn hòa an ủi.

Ôn Nhiên đến Hạo Thần, trước đó không hề thông báo cho Mặc Tu Trần. Cô không biết rằng, Mặc Tu Trần đang vì chuyện công ty mà nổi giận.

Khi cô đẩy cửa vào, Mặc Tu Trần tưởng là thư ký Lâm đi rồi lại quay lại, đầu cũng không ngẩng lên, lạnh lùng quát: "Ra ngoài!"

Ôn Nhiên sững người, thấy Mặc Tu Trần cúi đầu, mười ngón tay gõ bàn phím như bay, cô cười dịu dàng, khẽ hỏi: "Tu Trần, xảy ra chuyện gì mà anh tức giận vậy?"

Tay đang gõ chữ của Mặc Tu Trần khựng lại, đột ngột ngẩng đầu lên, thấy người vào là Ôn Nhiên, tất cả nộ khí trong chốc lát tan biến như thủy triều. Anh bước ra khỏi bàn làm việc, sải bước đón lấy cô: "Nhiên Nhiên, sao em lại tới đây?"

Tốc độ thay đổi sắc mặt này khiến người ta cảm giác như vừa chuyển từ mùa đông giá rét sang tháng ba mùa xuân ấm áp.

Ôn Nhiên nhìn ánh mắt sâu thẳm mà dịu dàng của anh, để mặc anh ôm eo cô đi tới ghế sofa ngồi xuống. Nhìn anh rót nước mang tới, cô mới hỏi: "Vừa nãy sao lại tức giận thế, có phải công ty xảy ra chuyện gì không?"

"Không có gì, em tới sao không báo cho anh, có phải A Khải lại đột xuất quay về bệnh viện rồi không?"

Lời Mặc Tu Trần nghe như đang hỏi nhưng giọng điệu lại vô cùng khẳng định. Anh quá hiểu nghề nghiệp của Cố Khải.

Ôn Nhiên mỉm cười, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Tu Trần, anh có quen một cô gái tên Phương Chỉ Vi không? Hồi cấp ba học cùng trường với các anh đấy."

"Không quen, Phương Chỉ Vi là người nào?"

Mặc Tu Trần không chút suy nghĩ lắc đầu. Anh nheo mắt lại, chợt hiểu ra: "Có phải là đối tượng xem mắt hôm nay của A Khải không?"

"Vâng, cô Phương Chỉ Vi đó người rất tốt, hơn nữa cô ấy còn nói với em rằng cô ấy đã thích anh trai em từ lâu rồi. Tu Trần, đây là bí mật, anh đừng nói cho anh ấy biết nhé."

Mặc Tu Trần khẽ cười, giơ tay, những ngón tay dài khẽ vuốt lọn tóc mai trên trán cô, cụp mắt nhìn bụng cô, dịu dàng hỏi: "Hôm nay có chỗ nào không khỏe không?"

"Không có, hai ngày nay không còn thấy khó chịu nữa. Em đã nói rồi, đó chỉ là theo giai đoạn thôi, anh lúc trước còn không tin em."

Nói đến cuối, Ôn Nhiên bất mãn chu cái miệng nhỏ.

Thời gian đó, mỗi ngày cô nôn mấy lần, Mặc Tu Trần nhìn dáng vẻ khó chịu của cô, xót xa đến mức không chịu nổi. Thậm chí còn nói ra lời muốn cô bỏ đứa bé đi.

Thấy cô dỗi môi không vui, Mặc Tu Trần cũng nhớ lại lời mình từng nói trước kia, đôi mắt chớp chớp, hai tay ôm cô vào lòng, giọng khàn khàn trầm thấp vang lên bên tai cô: "Nhiên Nhiên, anh chỉ là không muốn em phải chịu bất cứ khổ sở nào. Nếu đàn ông có thể sinh con, anh sẽ thay em sinh."

"Anh sinh con?"

Ôn Nhiên đẩy anh ra, nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt.

Mặc Tu Trần gật đầu rất nghiêm túc: "Ừm, nếu đàn ông có thể sinh con, anh nhất định không để em phải chịu khổ thế này."

Đáng tiếc, anh không thể thay cô.

Ôn Nhiên nhìn vẻ mặt nghiêm túc kia của anh, trong lòng ấm áp, lại tựa vào lòng anh, hai tay ôm lấy thắt lưng rắn chắc của anh: "Tu Trần, anh thật ngốc."

"Anh hy vọng em mang thai là song thai long phượng, như vậy thì không cần phải sinh thêm nữa."

Bàn tay lớn của Mặc Tu Trần nhẹ xoa bụng Ôn Nhiên, anh cảm nhận được bụng cô mỗi ngày một thay đổi. Qua một thời gian nữa, anh có thể tương tác với bé con rồi. Thật ra, sau khi nói lời muốn Ôn Nhiên bỏ đứa bé đi để khỏi chịu khổ, Mặc Tu Trần vẫn luôn rất tự trách. Một mặt anh không nỡ để Nhiên Nhiên phải chịu bất cứ khổ sở nào, nhưng mặt khác, anh lại thật sự rất yêu đứa con của anh và Nhiên Nhiên, dù là trai hay gái, chỉ cần là do Nhiên Nhiên sinh cho anh, anh đều yêu.

"Làm gì có chuyện dễ dàng sinh song thai long phượng như vậy?"

Dưới đáy mắt Ôn Nhiên thoáng hiện vẻ mong chờ, cô nũng nịu nói. Cô cũng mong chờ như anh, càng gần đến ngày khám thai, cô lại càng căng thẳng hơn.

"Sẽ có mà, Nhiên Nhiên, trước kia anh từng nói, nhất định sẽ để em mang thai song sinh, kết quả em chẳng phải đang mang thai song sinh sao? Tin anh đi, trong bụng em, chắc chắn là long phượng thai."

"Nếu không phải thì sao?"

Ôn Nhiên buồn cười nhìn anh, người đàn ông này lấy đâu ra sự tự tin vậy.

Mặc Tu Trần khẽ cười: "Nếu không phải, thì lần sau anh nhất định sẽ để em mang thai long phượng thai."

"Thật ra chuyện mang thai long phượng thai đâu có liên quan gì đến anh, sao anh cứ nhận hết công lao về mình vậy?"

Ôn Nhiên không nhịn được hỏi.

Đôi mắt Mặc Tu Trần chớp chớp, cười ha hả nói: "Ừm, tất nhiên đây không phải công lao của một mình anh, là công lao của cả hai chúng ta. Nhiên Nhiên, hôm đó anh có hỏi A Khải, cậu ấy nói sinh mổ sẽ không đau như sinh thường, đến lúc đó chúng ta chọn sinh mổ được không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1004
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.