Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22071 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1065 Anh tưởng bệnh viện là chợ rau à?

❊ ❊ ❊

Nụ cười trên mặt Bạch Tiêu Tiêu thu lại một chút, cô ngồi xuống bên cạnh cô ấy, nhẹ giọng nói: "Cậu cũng không cần phải buồn, trên đời này có rất nhiều đàn ông tốt."

"Giống như Lạc Hạo Phong của cậu sao?" Eudora trêu chọc hỏi.

Bạch Tiêu Tiêu lườm cô một cái: "Đừng có lúc nào cũng xát muối vào vết thương của tớ."

Cô tắt laptop, gập lại, nói với Eudora: "Cậu cũng đi tắm đi, để tớ tìm bộ đồ ngủ cho cậu."

"Ừm, tớ đi cùng cậu."

Bạch Tiêu Tiêu đứng dậy vào phòng ngủ, ánh mắt Eudora lóe lên, cũng đi theo cô vào phòng ngủ.

Mở tủ quần áo, Bạch Tiêu Tiêu vươn tay lấy bộ đồ ngủ cô mới mua vài hôm trước, vẫn chưa mặc lần nào, Eudora lại nhanh hơn một bước, vươn tay lấy một bộ đồ ngủ khác: "Tiêu Tiêu, tớ mặc bộ này."

Trong mắt Bạch Tiêu Tiêu lóe lên vẻ ngạc nhiên, cười nói: "Eudora, đây là bộ trước kia Ôn Nhiên từng mặc, cậu và cô ấy vốn dĩ đã giống nhau, chỉ là tính cách khác biệt thôi, cậu đi theo con đường lạnh lùng cao ngạo, còn cô ấy lúc điên lên thì cứ như con nhóc hoang dã vậy."

"Ôn Nhiên từng mặc rồi à, vậy thôi bỏ đi, tớ mặc cái khác." Eudora nhìn bộ đồ ngủ trong tay, giả vờ định cất lại.

"Không sao đâu, cậu mặc đi, Ôn Nhiên cũng sẽ không tới đây nữa đâu." Đôi mắt chớp chớp của Bạch Tiêu Tiêu lộ vẻ tò mò: "Cậu mặc bộ đồ này vào, biết đâu lại càng giống Ôn Nhiên hơn đấy."

Thành phố G.

Buổi trưa, Mặc Tu Trần cùng Ôn Nhiên dùng bữa tại một nhà hàng không xa công ty.

"Tu Trần, lát nữa anh gọi điện cho Lạc Hạo Phong đi, bảo với anh ấy là Tiêu Tiêu đã biết chuyện anh ấy bị tai nạn giao thông rồi." Ôn Nhiên bình thản nói khi đang uống canh.

Mặc Tu Trần đang nhìn cô uống canh bằng ánh mắt dịu dàng, tay cầm thìa, chuẩn bị khi cô uống xong sẽ múc cho cô thêm bát nữa. Nghe thấy lời cô, mắt anh lóe lên, khẽ nói: "Hay là ăn cơm trưa xong, chúng ta ghé qua bệnh viện Khang Ninh một chuyến đi. Chiều nay công ty không có việc gì, anh đi cùng em."

Sáng nay anh đã nói câu này rồi. Mặc dù Ôn Nhiên nói không cần anh đi cùng, nhưng anh là người nói được làm được.

"Được rồi." Ôn Nhiên biết, Mặc Tu Trần là người cố chấp, anh đã quyết định đi cùng cô thì cô không thể ngăn cản được.

Thấy cô uống xong canh, Mặc Tu Trần lại vươn tay nhận lấy bát canh của cô: "Nhiên Nhiên, canh này dinh dưỡng cao, uống nhiều chút."

Ăn trưa xong, Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên tới bệnh viện Khang Ninh, vừa hay gặp Cố Khải ăn cơm bên ngoài xong đang trở lại bệnh viện.

"Tu Trần, Nhiên Nhiên, sao hai người lại tới đây?" Cố Khải nghi hoặc nhìn Mặc Tu Trần, cậu ta không cần đi làm sao?

Khóe môi Mặc Tu Trần nhếch lên một đường cong vui vẻ: "Chiều nay tôi không có việc gì, đi cùng Nhiên Nhiên tới bệnh viện dạo một chút."

"Anh tưởng bệnh viện là chợ rau hay trung tâm thương mại à, không có việc gì mà tới bệnh viện dạo chơi." Cố Khải giật giật khóe miệng, tên này thật chướng mắt, ở đây cậu ta bận tối mắt tối mũi, vậy mà hắn lại rảnh rỗi tới bệnh viện đi dạo.

Mặc Tu Trần nhướn đôi mày tuấn tú đầy thản nhiên, nhìn gương mặt viết đầy vẻ khó chịu của Cố Khải: "A Khải, cậu sao thế, không phải là cầu hôn Phương Chỉ Vi bị từ chối rồi chứ?"

Lời nói của anh nhận lại một cái lườm lạnh lùng từ Cố Khải.

"Tu Trần, anh đừng nói nữa." Ôn Nhiên nhíu mày.

"Nhiên Nhiên, đừng để ý tên Tu Trần này, qua văn phòng anh đi." Cố Khải dừng bước, vươn tay định kéo Ôn Nhiên, Mặc Tu Trần lại chặn tay cậu ta lại, Ôn Nhiên buồn cười nhìn họ: "Anh, chúng em tới thăm Lạc Hạo Phong."

"Thăm A Phong làm gì?" Cố Khải khó hiểu hỏi.

"Tiêu Tiêu sáng nay gọi điện cho em, cậu ấy đã biết chuyện Lạc Hạo Phong bị tai nạn xe, em nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định báo cho Lạc Hạo Phong một tiếng."

Nghe vậy, Cố Khải nhếch môi, giọng điệu trêu chọc nói: "Tin này, A Phong chắc chắn thích nghe, tôi đi cùng các người."

"Cậu không bận à?"

"Không bận, có bận cũng không vội trong một chốc lát này."

Khi họ tới phòng bệnh, Lạc Hạo Phong đang chuẩn bị ngủ trưa. Thấy Mặc Tu Trần, Cố Khải, Ôn Nhiên ba người cùng vào, anh ngạc nhiên hỏi: "Có chuyện gì trọng đại à?"

"Ừm, tin tốt." Cố Khải nhướn mày, giọng điệu nhẹ nhàng.

Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên đi tới trước sofa ngồi xuống, Lạc Hạo Phong thấy vậy, lại xuống giường, đi tới trước sofa: "A Khải, tin tốt gì vậy?"

"Hỏi Nhiên Nhiên ấy."

Cố Khải dùng ánh mắt ra hiệu, Lạc Hạo Phong khó hiểu nhìn sang Ôn Nhiên, thấy thần sắc cô bình thường, anh không khỏi mím môi, mới hỏi: "Nhiên Nhiên, chuyện gì vậy?"

Nếu như là chuyện của Ôn Nhiên, vậy chắc chắn liên quan tới Tiêu Tiêu. Kể từ sau khi anh và Tiêu Tiêu chia tay, Ôn Nhiên rất ít khi nói chuyện với anh, bình thường cũng chỉ hỏi thăm tình hình của anh một cách đơn giản.

Quả nhiên, giống như anh dự đoán, Ôn Nhiên bình thản nói: "Tiêu Tiêu đã biết chuyện anh bị tai nạn xe rồi, sáng nay gọi điện hỏi em xem anh bị thương có nặng không."

Sắc mặt Lạc Hạo Phong vẫn biến đổi. Cảm xúc lướt qua đáy mắt xen lẫn niềm vui sướng.

"Em nói với cậu ấy thế nào?" Đôi môi mỏng mím chặt, hít một hơi thật sâu, Lạc Hạo Phong hỏi hơi cứng nhắc.

Trong lòng dường như có sóng trào dâng, anh không ngờ rằng Tiêu Tiêu vẫn còn quan tâm anh, chẳng phải cô nên hận anh, oán trách anh sao.

Ngày hôn lễ đó, Mặc Tu Trần chuyển lời chúc phúc của Bạch Tiêu Tiêu, anh thực sự cảm thấy Tiêu Tiêu đang oán trách mình. Cho dù Mặc Tu Trần đã giải thích lời của Ôn Nhiên. Anh vẫn đinh ninh rằng, Tiêu Tiêu nhất định là oán trách anh.

Bây giờ nghe nói Tiêu Tiêu vẫn còn lo lắng cho mình, anh đột nhiên cảm thấy vô cùng hổ thẹn.

"Em bảo với cậu ấy, anh hồi phục rất tốt." Ôn Nhiên thu hết sự thay đổi cảm xúc của Lạc Hạo Phong vào mắt, nhìn thấy Lạc Hạo Phong vì cuộc điện thoại của Tiêu Tiêu mà thần sắc biến đổi, trong lòng cô đối với anh cũng không còn oán trách được nữa.

Tình yêu của Lạc Hạo Phong dành cho Tiêu Tiêu, có lẽ không ít hơn tình cảm Tu Trần dành cho cô, cô và Tu Trần cũng đã trải qua chia ly, sau đó, tuy muôn vàn gian khổ nhưng vẫn may mắn được ở bên nhau. Nhưng bọn họ, liệu có thể ở bên nhau đến cuối cùng hay không, cô thực sự không có chút nắm chắc nào.

"Tiêu Tiêu rất lo cho anh, nếu không phải cách nhau Thái Bình Dương, chắc chắn cậu ấy đã bay về thăm anh rồi."

Lạc Hạo Phong bỗng cười, mấy tháng nay, hôm nay dường như là ngày anh vui nhất, lại khôi phục dáng vẻ thần thái bay bổng như ngày thường: "Hay là, em gọi cho Tiêu Tiêu đi."

Sau khi Ôn Nhiên thốt ra câu này, chính cô cũng kinh ngạc. Cô cau mày thật chặt, Lạc Hạo Phong đúng là yêu nghiệt, vừa rồi cô chắc chắn đã bị nụ cười hạnh phúc của anh làm mê hoặc, nên mới ma xui quỷ khiến thế nào mà thốt ra lời bảo anh gọi điện cho Tiêu Tiêu.

Lần trước cô xúi giục Tiêu Tiêu, kết quả đổi lại là Tiêu Tiêu lại bị tổn thương lần nữa. Sao cô còn dám nói như vậy chứ.

"Thôi bỏ đi, em biết Tiêu Tiêu vẫn còn quan tâm tới anh là được rồi, đợi khi chuyện của anh xử lý xong, anh sẽ đi tìm Tiêu Tiêu." Nụ cười nơi chân mày đuôi mắt Lạc Hạo Phong thu lại, trong đôi mắt đào hoa hiện lên vẻ kiên định.

Mặc Tu Trần cảm nhận được sự hối hận của Ôn Nhiên, khóe môi nhếch lên một đường cong dịu dàng, cưng chiều xoa xoa đầu cô: "A Phong, cậu đừng để Tiêu Tiêu bị cuốn vào giữa cậu và Tề Mỹ Linh nữa."

"Tôi biết." Lạc Hạo Phong gật đầu rất trịnh trọng, anh sẽ không để Tiêu Tiêu bị cuốn vào nữa. Tề Mỹ Linh hiện giờ vẫn đang hôn mê, anh muốn kết thúc mối quan hệ với cô ta sớm, thì phải nhờ vào mẹ mình. Anh phải suy nghĩ kỹ xem nên làm thế nào mới có thể dứt khoát cắt đứt với nhà họ Tề.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1052
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.