“Trước đây em cứ tưởng, tính khí anh trai em rất tốt.”
Ôn Nhiên khẽ cau mày, bỏ dâu tây vừa hái vào giỏ Đàm Mục đang xách. Đàm Mục bật cười: “Nhìn thấy cảnh hồi trưa, có phải em thấy tính tình A Khải rất tệ không?”
“Cũng có chút.” Ôn Nhiên gật đầu đầy nghiêm túc.
Đàm Mục không nhịn được cười: “Tính khí A Khải tốt hay xấu, thực ra còn tùy người. Ít nhất thì quen biết cậu ấy bao nhiêu năm nay, tôi chưa từng thấy cậu ấy thô lỗ với người phụ nữ nào như vậy.”
“Chẳng lẽ vì Bạch Nhất Nhất là con gái của Phó Kinh Nghĩa nên anh trai em mới ghét cô ấy, rồi mới thô lỗ với cô ấy sao?”
“Chắc chắn em không nghĩ như vậy, nếu nghĩ thế thì em đã không đến hỏi tôi rồi.” Đàm Mục nhìn cô, thấu hiểu nói.
Trong mắt Ôn Nhiên thoáng qua vẻ kinh ngạc: “Đàm Mục, anh thông minh quá.”
Đàm Mục nhếch môi cười: “Vậy, em nghĩ tại sao A Khải lại ghét Bạch Nhất Nhất?”
Ôn Nhiên suy nghĩ một chút rồi nói: “Bạch Nhất Nhất chưa chồng mà sinh con, anh biết chuyện này đúng không? Bạn của cô ấy là Lê Ân trước đây từng nói với em vài điều, ý là cha ruột của con gái Bạch Nhất Nhất là người em quen biết. Cô ấy còn bảo em có thể nhắn với người đó rằng, đợi khi cô ấy tìm được chứng cứ, cô ấy sẽ không tha cho đối phương đâu.”
Đôi mắt dài hẹp của Đàm Mục hơi nheo lại, nụ cười trên môi cũng dần thu lại.
“Vậy nên, em nghĩ A Khải chính là người mà bạn của Bạch Nhất Nhất đang điều tra, phải không?”
Ôn Nhiên gật đầu: “Mấy hôm trước Tu Trần có nhờ Thanh Dương và Thanh Phong điều tra, trước đây anh trai em đúng là từng có vài ân oán với Bạch Nhất Nhất, chỉ là không biết đó là ân oán gì...”
Cô kể hết chuyện Cố Khải khi xưa xuống nông thôn khám bệnh từ thiện, Bạch Nhất Nhất lại tình cờ đi du lịch ở đó cho Đàm Mục nghe.
“Nhiên Nhiên, vậy thì đúng rồi. Trưa nay tôi cũng thấy hành vi của A Khải rất kỳ lạ, nhưng đó là chuyện giữa cậu ấy và Bạch Nhất Nhất. A Khải không phải kiểu người vô trách nhiệm. Giả sử, tôi nói là giả sử, con gái của Bạch Nhất Nhất thực sự có quan hệ với A Khải, thì cậu ấy chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm.”
“Hy vọng là em nghĩ nhiều rồi.”
Ôn Nhiên khẽ nhíu mày, anh trai cô và Bạch Nhất Nhất dường như đều không vừa mắt đối phương, hai người như vậy mà không có quan hệ gì với nhau thì tốt hơn.
“Đừng lo lắng.”
Đàm Mục mỉm cười, nhẹ giọng an ủi.
Ngừng một lát, anh lại nói: “Bây giờ em đừng bận tâm chuyện gì cả, cứ tĩnh dưỡng thai nhi cho tốt, như vậy mới có lợi cho sức khỏe của bé.”
“Em biết rồi.”
Gương mặt Ôn Nhiên lại nở nụ cười, cô chỉ là không biết hồi trưa xảy ra chuyện gì giữa anh trai và Bạch Nhất Nhất nên mới đến hỏi Đàm Mục.
“Tôi sang bên cạnh gọi Tu Trần đến đây với em nhé, với mức độ căng thẳng của cậu ấy dành cho em, lát nữa không thấy em là cậu ấy sẽ lo lắng đấy.”
Đàm Mục nói đùa một câu, xoay người đi ra khỏi nhà kính, sang bên cạnh gọi Mặc Tu Trần về.
“Nhiên Nhiên, em nghỉ ngơi một lát đi, để anh hái.”
Mặc Tu Trần đến rất nhanh, anh sải bước đi tới trước mặt Ôn Nhiên, đỡ cô đang ngồi xổm trên đất dậy, bàn tay lớn vuốt mái tóc lòa xòa trước trán cô, dịu dàng dặn dò.
“Bác sĩ nói vận động nhiều tốt cho sức khỏe, chỉ cần không quá mệt mỏi là được.”
“Vận động nhiều cũng không cần phải vất vả thế này, lát nữa hái dâu xong, anh sẽ cùng em tản bộ về biệt thự.” Trong đôi mắt đang cười của Mặc Tu Trần đong đầy sự nuông chiều và xót xa.
Hái dâu tây phải khom lưng, lại không phải là khom lưng suốt, Nhiên Nhiên hái một quả, lúc đi về phía trước lại đứng thẳng dậy, như vậy quả thực rất mệt.
Ít nhất là trong mắt người đàn ông yêu vợ như mạng như Mặc Tu Trần thì điều đó rất vất vả.
“Nếu để nhân viên Hạo Thần thấy vị Tổng giám đốc anh tuấn trí tuệ của họ đang hái dâu tây cho em, không biết họ có nghĩ là em ngược đãi anh không nhỉ.”
Ôn Nhiên đứng một bên, nhìn Mặc Tu Trần nghiêm túc chọn những quả dâu tây ngon nhất, hái rồi bỏ vào giỏ, không nhịn được cười trêu chọc.
Mặc Tu Trần ngẩng đầu nhếch môi cười với cô, giọng nói trầm ấm dễ nghe toát lên vẻ tự hào: “Họ sẽ chỉ càng ngưỡng mộ vì Tổng giám đốc của họ là một người đàn ông tốt thôi.”
“Phụt!”
Ôn Nhiên không nhịn được bật cười, bước lên hai bước, vươn tay lấy chiếc giỏ anh đang xách: “Tu Trần, mấy lời khen ngợi này, anh đừng tự mình nói ra chứ, có chút giống 'mèo khen mèo dài đuôi' rồi.”
“Được, vậy lần sau em hãy khen anh.”
Mặc Tu Trần không hề khiêm tốn mà dặn dò.
“Nhiên Nhiên, có cần anh giúp không?”
Phía sau truyền đến tiếng của Ôn Cẩm, Ôn Nhiên quay đầu nhìn lại, thấy anh ta đang mỉm cười đi tới, cầm lấy giỏ trên tay cô, bất mãn trách móc Mặc Tu Trần: “Công việc nặng nhọc thế này mà cậu cũng nỡ để Nhiên Nhiên làm à.”
“Trong giỏ còn chưa hái được mấy quả dâu.” Mặc Tu Trần nhíu mày: “Không phải cậu qua chỗ nhà kính của A Khải rồi sao, sao lại quay lại đây?”
“Tôi không muốn qua đó làm bóng đèn.”
Lời của Ôn Cẩm khiến Mặc Tu Trần khó chịu chế giễu: “Nói như thể cậu tới đây không phải làm bóng đèn vậy.”
“Tất nhiên là không rồi.”
Ôn Cẩm nhướng mày, trả lời vô cùng tự tin.
Đôi mắt màu ngọc mực của anh ta lướt qua bụng hơi nhô lên của Ôn Nhiên, bổ sung thêm một câu: “Tôi tới đây để bầu bạn với cháu trai và cháu gái nhỏ của tôi mà.”
Mặc Tu Trần giật giật khóe miệng: “Chúng không cần cậu bầu bạn đâu.”
“Tôi thấy A Khải và Phương Chỉ Vi thực sự có khả năng kết hôn đấy, hai người thấy sao?” Ôn Cẩm phớt lờ Mặc Tu Trần, trực tiếp chuyển chủ đề.
Mặc Tu Trần đơn giản phân tích, tất nhiên, lời này không phải nói cho Ôn Cẩm nghe, mà là nói cho Nhiên Nhiên nghe: “A Khải vốn dĩ đã hẹn hò với mục đích kết hôn, ánh mắt Phương Chỉ Vi nhìn A Khải rõ ràng là có tình ý. Tóm lại, chỉ cần A Khải muốn kết hôn, Phương Chỉ Vi chắc chắn sẽ đồng ý.”
Cho dù trước đây Nhiên Nhiên không nói với anh chuyện Phương Chỉ Vi thích Cố Khải, thì Mặc Tu Trần cũng có thể nhìn ra từ thái độ hôm nay của Phương Chỉ Vi đối với Cố Khải.
Ôn Cẩm không phản đối phân tích của anh, trầm tư nói: “A Khải đối với Phương Chỉ Vi có chút lơ đễnh, cậu ấy là vì bị chú Cố ép đi xem mắt, phiền quá nên mới tìm Phương Chỉ Vi để hẹn hò.”
Anh ta có chút không hiểu nổi.
Trước đây Cố Khải còn nói, bất kể cha cậu ấy có ép xem mắt thế nào cũng không sợ, đến một người cậu ấy dọa chạy một người, căn bản không chịu ảnh hưởng chút nào.
Vậy mà đột nhiên, cậu ấy lại chơi thật.
Nếu cậu ấy thích Phương Chỉ Vi thì còn đỡ, nhưng hôm nay anh ta quan sát mấy tiếng đồng hồ, cũng chẳng thấy A Khải có chút thích thú nào đối với Phương Chỉ Vi.
“Vừa nãy chẳng phải cậu tới nhà kính của bọn họ sao, Cố Khải và Phương Chỉ Vi ở bên nhau thế nào?”
Mặc Tu Trần nhìn Ôn Nhiên, thấy cô không nói lời nào, bèn tùy ý hỏi.
“Ở bên nhau cũng được, Phương Chỉ Vi rất nhiệt tình, chủ động, còn A Khải thì lơ đễnh.” Ôn Cẩm tóm tắt đơn giản tình hình lúc nãy anh ta nhìn thấy.
Họ trò chuyện chưa được hai phút, tiếng của Cố Khải đã truyền tới từ ngoài nhà kính: “Tu Trần, Nhiên Nhiên, anh phải về thành phố G trước đây. Tối nay hai người không muốn về thì ở lại một đêm, mai rồi hãy về.”
“Sao vội thế?”
Ôn Nhiên đi tới, thấy bên cạnh Cố Khải còn có Phương Chỉ Vi, sắc mặt cô ấy không tốt lắm: “Có chuyện gì xảy ra sao?” Ôn Nhiên quan tâm nhìn Phương Chỉ Vi.
“Bố em bị tái phát bệnh cũ. A Khải, thực ra em có thể tự lái xe về, anh cứ ở lại với mọi người đi.”