“Anh, anh ghét Bạch Nhất Nhất đến thế sao?” Ôn Nhiên hơi bĩu môi.
Mặc Tu Trần thoáng hiện vẻ sắc bén trong đôi mắt thâm sâu, khóe môi khẽ nhếch, thản nhiên nói: “A Khải, cậu không phải là đang thù dai chuyện lần trước đó chứ? Tôi thấy Bạch Nhất Nhất nói cũng không sai, cậu đối với phụ nữ đi xem mắt với mình thật sự quá khắt khe.”
Anh đang ám chỉ nửa tháng trước.
Cố Khải đi xem mắt với một cô gái, trùng hợp là Bạch Nhất Nhất ngồi ngay bàn bên cạnh. Sau khi Cố Khải dọa chạy đối tượng xem mắt, Bạch Nhất Nhất – nhân vật đầy tinh thần chính nghĩa ấy – đã đứng ra.
Đây không phải là trùng hợp, mà bởi vì đối tượng xem mắt của Cố Khải, đúng là một người bạn của Bạch Nhất Nhất.
Cô ấy đi cùng đối phương đến xem mắt, nên sau khi đối phương rời đi mới đứng ra chỉ trích Cố Khải.
“Tu Trần, cậu đừng nhắc chuyện lần đó, càng đừng nhắc đến ba chữ Bạch Nhất Nhất.” Cố Khải cứ nghĩ đến chuyện lần trước là nổi cáu. Anh cảm thấy kiếp trước mình và Bạch Nhất Nhất chắc chắn có thâm thù đại hận, nên kiếp này mới quen biết cô.
“Anh, anh thấy thế nào?”
Ôn Nhiên nhìn chằm chằm vào Ôn Cẩm, chờ đợi câu trả lời của anh.
Ôn Cẩm mỉm cười nhẹ: “Người Nhiên Nhiên tiến cử, tất nhiên anh không có ý kiến. Nhưng mà, Bạch Nhất Nhất có đồng ý không? Chẳng phải lúc nãy em nói cô ấy định rời khỏi thành phố G sao?”
“Cô ấy có nói là muốn rời đi, sau đó em bảo cô ấy đến công ty anh làm việc, cô ấy đã đồng ý xem xét. Anh, nếu anh cũng đồng ý thì gọi cho Nhất Nhất một cuộc điện thoại, được không?”
Ôn Nhiên kiên nhẫn giải thích.
“Việc này có gì khó đâu, lát nữa anh sẽ gọi cho cô ấy.” Ôn Cẩm liếc mắt nhìn Cố Khải, thản nhiên nói.
Ăn tối xong, Bạch Nhất Nhất cùng mẹ đẩy Đồng Đồng đi dạo ở quảng trường cạnh khu chung cư.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cô lấy điện thoại ra, nhìn thấy người gọi đến, sắc mặt hơi trầm xuống.
Do dự vài giây, cô mới ấn nút nghe, nhàn nhạt lên tiếng: “Alo!”
“Bạch Nhất Nhất, cô muốn rời khỏi thành phố G thì cút ngay đi, đừng có giả vờ nói muốn rời đi mà thực chất là muốn nhờ Nhiên Nhiên giới thiệu việc làm cho cô. Tôi cảnh cáo cô, không được đồng ý công việc mà Nhiên Nhiên giới thiệu.”
Bạch Nhất Nhất tức giận bừng bừng, xoay người bước sang một bên vài bước.
Giận dữ đáp: “Vốn dĩ tôi định từ chối, nhưng anh đã nói vậy thì tôi lại đổi ý rồi. Cố Khải, tôi cũng cảnh cáo anh, đừng có can thiệp vào cuộc sống của tôi nữa. Tôi đi hay ở chẳng liên quan gì đến anh cả. Nếu anh còn dám làm phiền tôi, tôi sẽ kể chuyện đêm đó cho Nhiên Nhiên nghe, để cô ấy biết anh trai mình khốn nạn đến mức nào.”
Đúng là một gã đàn ông tự phụ và đáng ghét! Bạch Nhất Nhất chửi thầm trong lòng.
“Bạch Nhất Nhất, cô dám nói với Nhiên Nhiên thì tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô, đêm đó là cô đến quyến rũ tôi.”
Cố Khải nổi giận quát ở đầu dây bên kia.
Anh thật sự muốn Bạch Nhất Nhất cút khỏi thành phố G ngay lập tức, đi càng xa càng tốt.
Nhìn thấy cô là anh lại nhớ đến chuyện đêm đó. Xem ra anh nên tìm một người phụ nữ để yêu đương rồi. Có lẽ làm vậy sẽ không miên man suy nghĩ, đến nằm mơ cũng mơ thấy chuyện đêm đó nữa.
Sắc mặt Bạch Nhất Nhất tái đi, nhưng nhiều hơn là sự tức giận, cô không muốn bị anh dọa sợ: “Chỉ cần anh đừng làm phiền tôi nữa, tôi sẽ không nói.”
“Chẳng phải cô muốn rời khỏi thành phố G sao? Vậy thì ngày mai cô đi đi.”
Cố Khải không muốn nhìn thấy Bạch Nhất Nhất nữa, vĩnh viễn không muốn thấy.
“Cố Khải, tôi nói cho anh biết, tôi không đi nữa.”
Bạch Nhất Nhất tức đến nghiến răng, dựa vào đâu mà cô phải sợ anh? Trước kia cô còn lo lắng Cố Khải biết thân thế của Đồng Đồng sẽ đến cướp con bé, nhưng giờ cô cảm thấy, với mức độ chán ghét của Cố Khải dành cho cô, dù anh biết Đồng Đồng là con gái mình, chắc cũng sẽ không muốn.
Cô có thể cảm nhận được sự chán ghét của Cố Khải dành cho cô, tuyệt đối là kiểu hận không thể khiến cô cút khỏi trái đất, không còn thở chung bầu không khí với anh nữa.
Cúp điện thoại, Bạch Nhất Nhất hít sâu một hơi, bình ổn tâm trạng rồi mới bước đến trước mặt mẹ.
“Mẹ, con đổi ý rồi, con ở lại thành phố G.”
Bạch Nhất Nhất cúi người bế Đồng Đồng lên, dịu dàng nói với người mẹ bên cạnh.
Bạch Ngọc Cần ngạc nhiên nhìn con gái: “Nhất Nhất, sao đột nhiên con lại đổi ý? Vừa rồi là điện thoại của ai thế, mẹ thấy con có vẻ rất tức giận?”
“Làm gì có giận đâu, là điện thoại của một người bạn, bạn ấy giới thiệu cho con một công việc rất tốt nên con định ở lại.” Nói đến đây, Bạch Nhất Nhất khựng lại, giọng nói hơi pha chút cảm xúc: “Chú ấy giờ đã mãi mãi ở lại thành phố G, mẹ có thể ở đây canh giữ chú ấy rồi.”
Cô biết, mẹ cô vẫn luôn yêu người đàn ông kia.
Dù biết rõ trong lòng ông ta chẳng hề có vị trí của bà, bà vẫn yêu không oán không hối. Những năm qua, thậm chí bà còn nghĩ đủ mọi cách để cố gắng xóa bỏ nỗi oán hận trong lòng Phó Kinh Nghĩa, nhưng bà không phải người mà ông ta để tâm, bà làm gì cũng chẳng có ý nghĩa.
Bạch Nhất Nhất từ chuyện tình yêu của mẹ mình, coi như đã hiểu ra một đạo lý.
Nếu không phải yêu nhau, thà cô độc đến già còn hơn là miễn cưỡng một mối tình.
Giờ cô đã có Đồng Đồng nên càng nhìn thấu mọi chuyện, đời này cô cũng không định yêu đương hay kết hôn nữa, có Đồng Đồng bên cạnh là đủ rồi.
Bạch Ngọc Cần muốn nói gì đó thì điện thoại Bạch Nhất Nhất lại reo lên.
Lần này không phải Cố Khải mà là một dãy số lạ. Bạch Nhất Nhất chau mày, nghi hoặc ấn nút nghe, giọng nói nhàn nhạt thốt ra: “Alo!”
“Cô Bạch, tôi là Ôn Cẩm. Vừa nãy Nhiên Nhiên nói với tôi là cô Bạch trước đây từng làm công việc thư ký. Vừa hay tôi đang thiếu một thư ký, không biết cô Bạch có sẵn lòng đến công ty dược làm việc không?”
So với sự chán ghét của Cố Khải, giọng của Ôn Cẩm tuy có chút lạnh lùng nhưng vẫn lịch sự khách sáo.
Vì mối quan hệ của Phó Kinh Nghĩa, Bạch Nhất Nhất hiểu rất rõ, người bên cạnh Ôn Nhiên không thù địch với cô đã là tốt lắm rồi.
Nhà họ Cố. Tầng hai, trên chiếc ghế sofa trong phòng.
Cố Khải uể oải tựa người vào sofa, trong tay cầm một xấp hồ sơ, bên trong là các đối tượng xem mắt mà cha anh, Cố Nham, đã tìm cho anh.
Anh chán chường lật đi lật lại, nhìn từ ảnh chụp thì thấy những cô gái đó đều rất thanh tú.
Không những ngoại hình xinh đẹp, học vấn, gia cảnh, nhân phẩm cũng đều rất tốt.
Thế nhưng anh lại chẳng có chút hứng thú nào với những gương mặt xinh đẹp đó, trong đầu lại hiện lên gương mặt đáng ghét của Bạch Nhất Nhất. Anh nhíu mày thật chặt, lấy điện thoại ra gọi đi.
Mười phút sau, cửa phòng bị đẩy ra, Cố Nham cười tươi bước vào, ánh mắt lướt qua tài liệu trên bàn trà trước mặt anh: “A Khải, ta nghe nói con chủ động gọi điện hẹn gặp con gái của giáo sư Phương là Phương Chỉ Vi?”
Cố Khải không ngạc nhiên khi cha mình lại nhận được tin tức nhanh như vậy. Khóe môi anh nhếch lên, nụ cười chưa kịp thành hình đã vụt tắt, anh thản nhiên nói: “Ba, chẳng phải ba luôn muốn con tìm bạn gái sao? Giờ con nghĩ thông rồi.”
Anh tiện tay cầm tài liệu trên bàn trà lên nói: “Giáo sư Phương cũng được coi là bạn của ba, Phương Chỉ Vi, trước kia con cũng từng gặp rồi. Trước đây con không tìm cô ấy là vì không muốn đắc tội giáo sư Phương.”