Sau khi Ôn Nhiên ngồi xuống chiếc ghế sofa lớn, cô ôn hòa nói: "Em đã tắm rửa xong, chuẩn bị đi ngủ đây, anh đừng lo lắng cho em, tự chú ý an toàn nhé."
Mặc Tu Trần nghe cô nói vậy, ở đầu dây bên kia khẽ cười, giọng nói trầm thấp từ tính truyền qua điện thoại: "Ừ, sắp tới hiện trường rồi, Nhiên Nhiên, em nghỉ ngơi sớm đi, anh cúp máy đây."
Ôn Nhiên cúp điện thoại, chưa đầy một phút sau, điện thoại lại vang lên.
Lần này là Ôn Cẩm gọi tới.
Trong mắt cô thoáng qua vẻ kinh ngạc, cô nhấn nút nghe: "Alo, anh."
"Nhiên Nhiên, anh đã đặt vé máy bay ngày mai, sẽ cùng em đi tới nước D." Lời của Ôn Cẩm khiến Ôn Nhiên ngẩn người, theo bản năng hỏi: "Anh, anh bận rộn như vậy, sao có thời gian đi nước ngoài cùng em?"
"Anh đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi."
"Thực ra, có Thanh Phong và Thanh Dương đi cùng em rồi, anh không cần vì em mà làm chậm trễ công việc đâu." Ôn Nhiên hơi áy náy, tuy hiện tại cô đang mang thai, nhưng mới được ba tháng mà thôi.
"Cứ quyết định vậy đi, sáng mai anh đợi em ở sân bay, em nghỉ ngơi sớm đi." Ôn Cẩm nói xong, trực tiếp cúp máy.
Sáng hôm sau, Ôn Nhiên đang chải đầu thì điện thoại của Mặc Tu Trần gọi tới.
"Tu Trần, có phải anh nhờ anh trai em đi cùng em ra nước ngoài không?"
Ôn Nhiên vừa chải đầu vừa hỏi.
"Ừ, tuy có Thanh Phong và Thanh Dương đi cùng em, nhưng anh vẫn không yên tâm lắm, vốn dĩ định để A Khải đi cùng em, cậu ấy là bác sĩ, đi cùng em sẽ tốt hơn."
"Hai hôm nay A Khải có ca phẫu thuật quan trọng, lại còn hứa với Phương Chỉ Vi đến trường của họ diễn thuyết, nên anh mới gọi cho Ôn Cẩm, là cậu ấy tự đồng ý, anh không ép cậu ấy."
"Bên anh tình hình thế nào rồi, đã cứu được người ra chưa?"
Ôn Nhiên mới ngủ dậy, vẫn chưa xem tin tức.
"Tìm được hai người rồi, số còn lại vẫn chưa tìm thấy. Nhiên Nhiên, bên anh vẫn còn việc, em cũng phải chú ý an toàn."
"Em biết rồi, anh cứ bận việc của mình đi." Ôn Nhiên biết Mặc Tu Trần có rất nhiều việc phải làm, nên không lãng phí thời gian của anh thêm nữa.
Khi họ đến sân bay, Ôn Cẩm đã đợi ở đó rồi.
Phải nói rằng, Mặc Tu Trần cân nhắc rất chu đáo, Thanh Phong và Thanh Dương suy cho cùng cũng chỉ là vệ sĩ, Ôn Nhiên có chuyện gì, không thể cái gì cũng nói với họ được.
Mà Ôn Cẩm thì khác.
Anh là anh trai của Ôn Nhiên, dù giờ đây đã biết hai người không có quan hệ huyết thống, nhưng tình thân này lại chẳng hề giảm bớt. Nếu Ôn Nhiên có chuyện gì, cũng có thể thương lượng với anh.
So với việc nói với Thanh Phong và Thanh Dương, thì vẫn tốt hơn.
Trên máy bay, Ôn Cẩm chăm sóc Ôn Nhiên rất tỉ mỉ, chuyến bay hơn hai mươi tiếng đồng hồ, bản thân anh gần như không ngủ. Khi Ôn Nhiên ngủ, anh cứ lặng lẽ nhìn cô.
Ở nước D, thời tiết rất nắng ráo.
Trước khi đến đây, họ không hề nói với Bạch Tiêu Tiêu.
Thanh Phong và Thanh Dương mang hành lý đến khách sạn, còn Ôn Cẩm thì đi cùng Ôn Nhiên, trực tiếp bắt xe đến căn hộ của Bạch Tiêu Tiêu.
Khi tiếng chuông cửa vang lên, Bạch Tiêu Tiêu đang làm bữa tối, cứ ngỡ là Mi Thấm đến, cô chạy từ trong bếp ra mở cửa, khi nhìn thấy Ôn Nhiên và Ôn Cẩm đang đứng bên ngoài, đôi mắt cô kinh ngạc mở to.
Niềm vui sướng tràn ngập trong lòng, giây tiếp theo, cô kêu lên đầy phấn khích "Nhiên Nhiên", trong tay vẫn còn cầm chiếc xẻng nấu ăn, người đã lao về phía Ôn Nhiên.
"Tiêu Tiêu, trong tay cậu còn cầm xẻng đấy."
Ôn Cẩm kéo Ôn Nhiên ra sau lưng, ánh mắt ôn hòa nhìn Bạch Tiêu Tiêu.
Cái ôm của Bạch Tiêu Tiêu hụt mất, lông mày cô khó chịu nhíu lại, nhưng khi chạm mắt vào bụng đã hơi lộ rõ của Ôn Nhiên, sự khó chịu trong cô lập tức được thay thế bằng nụ cười, cô tránh sang một bên, vui vẻ nói: "Mau vào đi, để mình đi tắt bếp cái đã."
Vào nhà, Ôn Cẩm bảo Ôn Nhiên đến ghế sofa ngồi, anh đi theo Bạch Tiêu Tiêu vào bếp, nói với cô: "Tiêu Tiêu, cậu ra ngoài nói chuyện với Nhiên Nhiên đi, việc ở đây cứ để tôi."
"Như vậy không tiện lắm đâu."
Bạch Tiêu Tiêu ngoài miệng thì nói không tiện, nhưng chiếc xẻng trong tay đã đưa cho Ôn Cẩm.
Ôn Cẩm buồn cười lườm cô một cái, rồi xua tay với cô, ý bảo cô mau ra ngoài đi, anh mới vặn vòi nước rửa tay.
Bạch Tiêu Tiêu chạy ra khỏi bếp, không quên rót cho Ôn Nhiên một cốc nước, rồi mới ngồi xuống vị trí bên cạnh cô, nắm lấy tay cô, cẩn thận nhìn cái bụng của cô, kiêu ngạo đầy đắc ý lầm bầm với chính mình: "Mình sắp có con nuôi rồi, trời ạ, chuyện này cứ như đang nằm mơ vậy."
"Sao cậu biết?"
Ôn Nhiên tò mò nhìn Bạch Tiêu Tiêu, cô nhớ là mình chưa từng nói với cô ấy mà.
"Mình bấm ngón tay tính đấy." Bạch Tiêu Tiêu đắc ý nhướng mày, lại đưa tay ra xoa bụng Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, con nuôi à, mình là mẹ nuôi của các con đây."
"Mẹ nuôi, chào mẹ."
Giây tiếp theo, cô bịt mũi lại, bắt chước giọng em bé nói chuyện.
Ôn Nhiên không nhịn được cười khi nhìn Bạch Tiêu Tiêu một mình chơi đùa vui vẻ, cô gạt tay cô ấy ra, nói: "Tiêu Tiêu, bé con mới được hơn ba tháng một chút, làm sao biết cậu là ai chứ."
"Tất nhiên là biết, con nuôi của mình có thiên phú bẩm sinh mà, lúc nãy vừa mới chào mình xong đấy."
Bạch Tiêu Tiêu chằm chằm nhìn bụng Ôn Nhiên, trông như thể thứ bên trong đó không phải con của Ôn Nhiên, mà là con của chính cô vậy.
Vốn muốn chơi thêm một lát, nhưng chiếc điện thoại trên bàn trà phát ra tiếng rung "ù ù", Bạch Tiêu Tiêu thẳng người dậy, cầm điện thoại lên, nói: "Nhiên Nhiên, người tên Mi Thấm mà mình từng nhắc với cậu lần trước, cô gái có vài nét giống cậu ấy, lát nữa cậu sẽ được gặp thôi."
Ôn Nhiên chớp chớp mắt, nụ cười ôn hòa nhìn cô, khẽ đáp một tiếng "Được thôi".
Bạch Tiêu Tiêu nhấn nút nghe, nụ cười trên gương mặt lại vì câu nói của đối phương mà vụt tắt.
"Tiêu Tiêu, mình có việc đột xuất, không đến nhà cậu được nữa rồi."
Trong điện thoại, giọng Mi Thấm mang theo ba phần lạnh lùng, hai phần áy náy truyền đến, trong cuộc gọi còn xen lẫn cả tiếng ồn ào, dường như là tiếng trẻ con.
"Eudora, xảy ra chuyện gì vậy?"
"Ừ, cháu trai bà Vương nhà hàng xóm bị ốm, mình giúp đưa thằng bé đến bệnh viện. Tiêu Tiêu, lát nữa mình nói chuyện với cậu sau nhé."
Mi Thấm nói xong, không đợi Bạch Tiêu Tiêu lên tiếng thêm, liền trực tiếp cúp máy.
Ôn Nhiên thấy Bạch Tiêu Tiêu nhíu mày, ôn hòa hỏi: "Sao vậy, bạn của cậu không đến được à?"
Cô không nghe thấy cô gái tên Mi Thấm kia nói gì, chỉ thấy Bạch Tiêu Tiêu đột nhiên không vui, nghĩ là chắc không đến được rồi.
Trước đó, Bạch Tiêu Tiêu đã nói, có cơ hội nhất định sẽ giới thiệu cho Ôn Nhiên quen, nhưng dịp Tết vừa rồi, cô và Tu Trần đến đây, Mi Thấm lại đúng lúc về quê chăm sóc mẹ.
Hôm nay vốn dĩ có thể gặp mặt, thì Mi Thấm lại vì giúp đỡ đứa trẻ hàng xóm mà không đến được.
"Nhiên Nhiên, cậu với Eudora đúng là không có duyên, đứa trẻ hàng xóm của cô ấy bị ốm, cô ấy phải giúp đưa đi bệnh viện, không đến được."
"Không sao, mình đâu phải tối nay về ngay, lần này mình cứ gặp bạn cậu xong rồi mới về nước." Ôn Nhiên khẽ cười, lời an ủi khiến hàng mày đang nhíu chặt của Bạch Tiêu Tiêu cũng giãn ra.
"Đúng rồi, Nhiên Nhiên, sao đột nhiên cậu lại đến nước D thế này, còn đi cùng anh Ôn nữa, Mặc Tu Trần đâu, sao không đi cùng cậu. Chẳng lẽ, anh ấy làm chuyện gì khiến cậu giận, nên cậu chơi trò bỏ nhà đi bụi à?"