Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22071 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1035 Chỉ cần không bỏ cuộc

❊ ❊ ❊

Mặc Tu Trần ánh mắt trầm xuống, giận dữ nói: "A Phong, tôi cho cậu hai ngày để suy nghĩ, nếu cậu thật sự quyết định thỏa hiệp cưới Tề Mỹ Linh, thì chuyện của cậu, tôi sẽ không nhúng tay vào nữa."

Giọng nói của Mặc Tu Trần mang theo ba phần giận dữ, hai phần nghiêm túc, còn một phần thất vọng vì cậu quá dễ dàng thỏa hiệp.

Đầu dây bên kia, gương mặt tuấn tú của Lạc Hạo Phong biến đổi.

Cậu hiểu Mặc Tu Trần, anh ấy đã tức giận rồi.

"Tu Trần, tôi đã làm tổn thương Tiêu Tiêu, không thể để người nhà họ Tề làm hại cô ấy thêm lần nào nữa." Lạc Hạo Phong nắm chặt điện thoại, lực tay tăng lên từng chút một.

Trước khi quen biết Bạch Tiêu Tiêu, cậu không hề cảm thấy thói phong lưu của mình có gì sai trái.

Nhưng kể từ khi yêu cô, cậu thà nhẫn nhịn, cũng không muốn đụng vào người phụ nữ khác. Đêm đó, bất kể cậu có đụng vào Tề Mỹ Linh hay không, khi tỉnh dậy nhìn thấy mình nằm cạnh cô ta, cậu đều thấy bản thân mình thật dơ bẩn.

Lúc Bạch Tiêu Tiêu nhắn tin chia tay, cậu thậm chí không có đủ can đảm để gọi điện giải thích với cô.

"Vốn dĩ tôi định cùng Nhiên Nhiên sang nước D một chuyến, muốn biết thân thế của Bạch Tiêu Tiêu thì chỉ cần làm một bản xét nghiệm ADN là được, cậu việc gì phải vội vàng lúc này."

"Tu Trần."

Lạc Hạo Phong gọi một tiếng, giọng điệu phức tạp.

Gọi xong lại không biết nói gì, trong lòng cậu thực ra rất lo lắng, sợ rằng mọi chuyện đúng như lời mẹ cậu và cha của Tề Mỹ Linh nói.

Nếu là thật, cả đời này cậu cũng không còn mặt mũi nào để gặp lại Tiêu Tiêu nữa.

"Tôi biết cậu đang nghĩ gì. A Phong, nếu cậu không buông bỏ được Bạch Tiêu Tiêu, thì đừng quản chuyện trước kia nữa, cứ nhìn về phía trước, nỗ lực hướng tới mục tiêu được ở bên cô ấy là được."

Giọng nói của Mặc Tu Trần không còn vẻ giận dữ như vừa rồi, mà thêm một phần kiên định không cho phép khước từ.

"Có được không?" Trong lòng Lạc Hạo Phong hoàn toàn không có chút tự tin nào, nếu chuyện đó là thật, thì Tiêu Tiêu làm sao không hận cậu đến chết, làm sao có thể ở bên cậu được chứ.

"Có chúng tôi ở đây, cậu còn lo lắng cái gì."

Lời nói kiên định của Mặc Tu Trần mang theo ma lực trấn an lòng người.

Lạc Hạo Phong vốn không dám ôm bất kỳ hy vọng nào, nghe Mặc Tu Trần nói vậy, trong lòng lại nhen nhóm một chút hy vọng.

Chỉ cần có khả năng, cậu đều không muốn ở bên Tề Mỹ Linh.

"Tu Trần, cậu và Nhiên Nhiên khi nào thì xuất ngoại?"

"Trong vài ngày tới, tôi sắp xếp chuyện công ty trước đã." Dạo này công ty có quá nhiều việc.

Lạc Hạo Phong nói lời cảm ơn, sau khi cúp điện thoại, thấy Đàm Mục đang nhìn mình chằm chằm, cậu gượng cười giải thích: "Tu Trần nói cậu ấy và Nhiên Nhiên sẽ xuất ngoại một chuyến trong vài ngày tới."

"Đi tìm Bạch Tiêu Tiêu sao?"

Đàm Mục tuy không nghe được Mặc Tu Trần nói gì với Lạc Hạo Phong, nhưng từ lời nói vừa rồi của cậu, cũng có thể đoán ra được vài phần.

Lạc Hạo Phong gật đầu, liếc nhìn cốc nước trên bàn trà, đề nghị: "A Mục, uống với tôi hai ly đi."

"Đừng uống nữa, tâm trạng cậu bây giờ không tốt, uống vào là say ngay đấy." Đàm Mục nhíu mày, đạm mạc từ chối.

Sắc mặt Lạc Hạo Phong thay đổi, có lẽ là nghĩ đến việc mình 'say rượu' đêm đó, lại cứng nhắc nói: "Đêm đó, chắc chắn bọn họ đã bỏ thuốc vào rượu của tôi, nếu không, tôi đã không đến chút ấn tượng nào cũng không có."

"Đêm qua Tu Trần còn nói, Nhiên Nhiên không biết chuyện cậu và Bạch Tiêu Tiêu chia tay, vừa rồi anh ấy đã nói muốn cùng Nhiên Nhiên xuất ngoại một chuyến, thì chắc là Nhiên Nhiên đã biết rồi."

"Tôi thực sự muốn hủy hoại tất cả mọi thứ." Lạc Hạo Phong nghĩ đến chuyện đó, trong lòng không khỏi tức giận.

Đàm Mục bình tĩnh nhìn Lạc Hạo Phong, thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói: "Chú Lạc vẫn thiên vị cậu, A Phong, đừng quá bi quan, chuyện gì rồi cũng sẽ có chuyển biến. Chỉ cần chính cậu không bỏ cuộc, tôi và Tu Trần, đều sẽ dốc toàn lực giúp cậu."

Lời anh vừa dứt, điện thoại Lạc Hạo Phong liền vang lên.

Khi thấy tên Tề Mỹ Linh hiện trên màn hình, ánh mắt Lạc Hạo Phong lạnh đi, trực tiếp tắt máy.

"A Phong, cậu về đi, trước khi chuyện chưa được làm sáng tỏ, đừng chọc giận Tề Mỹ Linh quá mức. Thực ra, rất nhiều chuyện đều nằm ở phía cô ta."

Ánh mắt Đàm Mục lướt qua màn hình điện thoại cậu, giọng điệu bình thản.

Lạc Hạo Phong mím môi, đứng dậy nói một câu: "Cậu nghỉ ngơi sớm đi, tôi về trước đây." rồi sải bước rời khỏi khách sạn.

Nửa tiếng sau, Lạc Hạo Phong về đến nhà, thấy Tề Mỹ Linh đang ngồi trên sofa trong phòng chờ mình.

"Anh Hạo Phong, sao vừa rồi anh không nghe điện thoại của em, em lo cho anh quá." Tề Mỹ Linh thấy Lạc Hạo Phong về, lập tức đứng dậy đón lấy, dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, cô ta chỉ mặc một chiếc váy ngủ, bên trong không mặc gì, phong cảnh vô cùng gợi cảm.

"Ai cho phép cô vào phòng tôi."

Ánh mắt Lạc Hạo Phong lướt qua chiếc váy ngủ trên người cô ta, gương mặt tuấn tú lập tức sa sầm xuống.

Trong mắt Tề Mỹ Linh thoáng qua vẻ tổn thương, cô ta mím môi, nhẹ giọng nói: "Anh Hạo Phong, anh đã hứa với em là suy nghĩ ba ngày rồi, tối nay anh nên cho em câu trả lời rồi chứ."

Vì chuyện này, cô ta đặc biệt ngâm mình trong bồn tắm rắc cánh hoa, khiến cơ thể thơm tho, rồi khoác lên mình chiếc váy ngủ mỏng manh này. Nếu là người đàn ông khác, nhìn thấy vẻ đẹp như vậy của cô ta, e là đã nhào tới từ lâu rồi.

Thế nhưng Lạc Hạo Phong lại lộ vẻ chán ghét, làm sao cô ta không thấy tổn thương cho được.

Lạc Hạo Phong lướt qua cô ta, sải bước đến ngồi xuống ghế sofa, Tề Mỹ Linh đi theo đến ngồi xuống vị trí bên cạnh cậu: "Anh Hạo Phong, anh nghĩ kỹ chưa?"

"Kết hôn là chuyện cả đời, Mỹ Linh, cô có biết không, gả cho tôi, đồng nghĩa với việc hủy hoại cả cuộc đời cô."

Vì Bạch Tiêu Tiêu, Lạc Hạo Phong buộc phải đè nén sự thôi thúc muốn ném Tề Mỹ Linh ra ngoài, cố gắng làm cho giọng điệu của mình nghe có vẻ bình tĩnh.

Tề Mỹ Linh sững sờ trước, sau đó vui mừng nói: "Anh Hạo Phong, nguyện vọng từ nhỏ của em chính là được gả cho anh, chỉ cần anh chịu cưới em, em nhất định sẽ làm một người vợ tốt, cả đời đối xử tốt với anh."

Lạc Hạo Phong nắm chặt hai tay thành quyền, cố gắng kiềm chế cơn giận của mình.

Với người phụ nữ này, thực sự không thể nói chuyện được. Cậu mím môi: "Mỹ Linh, chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu, dù tôi có kết hôn với cô, tôi cũng không thể ép buộc trái tim mình. Người theo đuổi cô nhiều như vậy, cô tùy tiện gả cho một ai đó, cũng đều sẽ hạnh phúc hơn là gả cho tôi."

"Không, em chỉ yêu một mình anh thôi, anh Hạo Phong, em không quan tâm anh có yêu em hay không. Chỉ cần anh không bao giờ phản bội em là được, em hứa với anh, chỉ cần anh kết hôn với em, em sẽ giữ bí mật đó giúp anh."

Nghe vậy, sắc mặt Lạc Hạo Phong thay đổi: "Trước đây cô cũng nói là giữ bí mật, cuối cùng chẳng phải vẫn nói cho Tiêu Tiêu biết sao?"

Nhắc đến chuyện này, cậu lại thấy bực mình.

Ánh mắt Tề Mỹ Linh dao động, thấy trong mắt Lạc Hạo Phong đầy vẻ mỉa mai và không tin tưởng mình, cô ta cắn chặt môi, giơ ngón tay lên: "Anh Hạo Phong, nếu anh không tin em, bây giờ em sẽ thề trước mặt anh."

Cô ta nghiêm mặt, từng chữ từng chữ nói: "Em, Tề Mỹ Linh, thề với trời, chỉ cần anh Hạo Phong kết hôn với em, em sẽ vĩnh viễn giữ kín bí mật đó, nếu vi phạm lời thề, trời tru đất diệt."

"Cô không nói, không có nghĩa là người nhà cô không nói, có ý nghĩa gì sao?" Lạc Hạo Phong hừ lạnh, lời thề thốt gì đó, cậu không tin.

"Họ sẽ không nói ra đâu, anh Hạo Phong, em đã nói là làm được." Giọng điệu Tề Mỹ Linh kiên định.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1034
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.