G thành.
Mặc Tu Trần dùng hai ngày thời gian để xử lý công việc của tuần tới, những việc có thể làm trước thì đã làm xong, còn lại một số thì dời lịch trình, và giao bớt cho Mặc Tử Hiên một phần.
Sau khi đặt vé máy bay, Ôn Nhiên để Thanh Phong và Thanh Dương đi cùng cô một chuyến đến bệnh viện Khang Ninh.
Nghe cô nói muốn đi một chuyến đến nước D, Cố Khải ngạc nhiên hỏi: "Nhiên Nhiên, em tới nước D làm gì, đi du lịch à?"
"Em đi thăm Tiêu Tiêu."
Ôn Nhiên lắc đầu, khẽ trả lời.
"Bạch Tiêu Tiêu bị sao vậy?"
"Có chút chuyện ạ." Mặc kệ chuyện đó có thật hay không, Ôn Nhiên đều không muốn rêu rao khắp nơi, cô chuyển chủ đề nói: "Anh, anh đưa giáo sư Phương đến bệnh viện Khang Ninh rồi, anh có phải có thiện cảm với chị Vi, hay là đã thích chị ấy rồi?"
"Thích một người đâu có dễ dàng như vậy." Cố Khải cười nhạt, thản nhiên nói: "Anh đã qua lại với Chỉ Vi thì trách nhiệm cần làm phải làm cho tròn. Để cha cô ấy chuyển đến bệnh viện Khang Ninh cũng không phải chuyện gì quá phiền phức, có thể khiến cô ấy yên tâm hơn, thì có gì là không tốt chứ."
"Anh, thực ra anh cũng đâu có già, không cần phải vội vã kết hôn đâu." Lời nói giả vờ trêu chọc của Ôn Nhiên khiến Cố Khải nhíu mày: "Anh đương nhiên không già."
Ôn Nhiên cười khẽ, "Vậy anh đừng có vội, em thật sự sợ có ngày anh đột nhiên nói với em là anh sắp kết hôn rồi."
"Yên tâm đi, anh của em đâu phải trẻ con mà coi hôn nhân là trò chơi nhà chòi. Hơn nữa, ba có ấn tượng rất tốt với Chỉ Vi, anh thấy em và cô ấy ở chung cũng rất tốt."
"Đâu phải chúng em sống cả đời với chị ấy, người phải sống cả đời với chị ấy là anh mà."
Ôn Nhiên nghe vậy thu lại nụ cười, nghiêm túc nói.
"Muốn sống cả đời với anh, thì cũng phải đối xử tốt với các em mới được. Anh chỉ có một cô em gái là em, tất nhiên phải cưới người nào mà em ở chung thấy hợp."
Cố Khải nói một cách đương nhiên, hơn nữa còn lấy điều đó làm tiêu chuẩn để đo lường xem đối phương có xứng đáng để anh cưới hay không.
Khóe miệng Ôn Nhiên giật giật: "Anh, anh cứ yên tâm đi, chỉ cần là người anh thích thì em đều thích. Còn nếu là người anh không thích, cho dù em có thích đi chăng nữa, em cũng không hy vọng chị ấy trở thành chị dâu của em."
Cố Khải nhìn qua cửa kính, thấy Phương Chỉ Vi đang đi tới từ hành lang, mỉm cười nói: "Anh biết rồi."
"Hai anh em đang nói chuyện gì thế?"
Phương Chỉ Vi đi đến trước mặt Cố Khải, mỉm cười dịu dàng hỏi.
"Hôm nay buổi chiều em không có tiết à, sao lại tới đây nữa." Cố Khải chỉ vị trí bên cạnh, ra hiệu cho cô ngồi xuống nói chuyện.
Phương Chỉ Vi ngồi xuống vị trí bên cạnh anh, khẽ trả lời: "Em chỉ có một tiết thôi, vừa tan học là tới ngay. Nhiên Nhiên, chị nghe ba chị nói là em vừa đến phòng bệnh à."
"Vâng, ngày mai em phải ra nước ngoài một chuyến nên hôm nay đến báo cho anh em một tiếng. Nghe nói chú Phương nằm viện ở đây nên vừa rồi em có qua thăm, thấy sắc mặt chú Phương khá tốt, chị Vi nếu bận thì không cần chạy đi chạy lại mỗi ngày đâu, có anh em ở đây rồi."
"Em muốn ra nước ngoài? Đi một mình à, hay là Mặc Tu Trần đi cùng em?"
Phương Chỉ Vi thắc mắc hỏi.
Ôn Nhiên mỉm cười nói: "Tu Trần đi cùng em."
"Thế thì tốt, nếu em đi một mình thì thật sự không yên tâm nổi." Phương Chỉ Vi liếc nhìn bụng cô, nét mặt tươi cười quan tâm, vốn dĩ cô đã lớn hơn Ôn Nhiên vài tuổi, nay lại là bạn gái của anh trai cô, hoàn toàn mang giọng điệu của một người chị dâu.
Dứt lời, Phương Chỉ Vi lại nhìn về phía Cố Khải: "A Khải, em muốn bàn với anh một chuyện."
"Anh, chị Vi, hai người nói chuyện đi, em đi trước đây." Ôn Nhiên thấy Phương Chỉ Vi và Cố Khải có chuyện cần bàn, cô ở đây làm bóng đèn xem ra không ổn lắm, rất tự giác đứng dậy chào từ biệt.
Phương Chỉ Vi cũng vội đứng dậy nói: "Nhiên Nhiên, em vội đi làm gì, chị và anh em đâu phải bàn chuyện gì mờ ám."
"Em đã nói với Tu Trần là lát nữa sẽ tới công ty tìm anh ấy, đi muộn thì anh ấy lại lo lắng mất."
Ôn Nhiên cười giải thích, Phương Chỉ Vi nghe cô nói đã hẹn với Mặc Tu Trần nên cũng không giữ lại nữa. Cố Khải biết lúc nãy Mặc Tu Trần có gọi điện cho Nhiên Nhiên, chỉ nói: "Nhiên Nhiên, để anh đưa em xuống lầu."
"Anh, không cần đâu, em tự xuống được, Thanh Phong và Thanh Dương đang đợi em ở ngoài rồi, không sao đâu."
"Nhiên Nhiên, để anh trai em đưa em đi, bên ngoài đang mưa đấy."
Phương Chỉ Vi cũng phụ họa theo, cô là người thông minh, từ lần Cố Khải dẫn Ôn Nhiên đi gặp cô, cô đã biết, việc cô và Cố Khải có kết quả hay không, cô em chồng này đóng vai trò quyết định.
Ngày hôm đó cùng bọn họ chơi cả nửa ngày, còn đi về nông thôn hái dâu tây, sau mấy tiếng ở chung, trong lòng Phương Chỉ Vi càng hiểu rõ mức độ Cố Khải quan tâm đến Ôn Nhiên.
Cô thích Cố Khải, thì buộc phải yêu ai yêu cả đường đi, thích cả Ôn Nhiên, đối xử tốt với cô ấy.
Ôn Nhiên cũng không phải kiểu con gái khó gần, Phương Chỉ Vi ở bên cô quả thực rất vui vẻ.
Phương Chỉ Vi và Cố Khải cùng đưa Ôn Nhiên đi, cô thân thiết khoác tay Ôn Nhiên, ra khỏi bệnh viện, nhìn cô lên xe rồi mới quay trở lại.
"Em vừa nói, chuyện gì vậy?"
Vào đến bệnh viện, Cố Khải quay đầu nhìn Phương Chỉ Vi, đôi mắt như ngọc đen mang theo vẻ hỏi han.
Phương Chỉ Vi mỉm cười dịu dàng nói: "Hôm đó chúng ta đi ăn chẳng phải gặp hiệu trưởng Ngô sao, hôm nay ông ấy tìm em, nhờ em làm người thuyết khách, mời anh đến trường giảng bài."
---❊ ❖ ❊---
Khi Ôn Nhiên đến công ty, Mặc Tu Trần đang họp.
Thư ký Lâm cũng cùng vào phòng họp, nghe cô nhân viên lễ tân nói là cuộc họp mới bắt đầu chưa được nửa tiếng, không biết xảy ra chuyện gì.
Biết Ôn Nhiên là bảo bối trong tim của vị tổng giám đốc, cô nhân viên lễ tân rất nhiệt tình, vừa rót nước vừa lấy sữa cho Ôn Nhiên, còn dặn cô có chuyện gì thì cứ gọi cô ấy.
Ôn Nhiên cuộn mình trên ghế sô pha trong văn phòng, ánh nắng chiếu từ ngoài cửa sổ sát đất vào đúng trên mày mắt cô, ấm áp khiến người ta thấy buồn ngủ.
Cô đặt hai tay lên bụng, chẳng bao lâu sau đã ngủ thiếp đi.
Mặc Tu Trần họp xong quay về, vừa vào văn phòng đã thấy Ôn Nhiên đang nằm nghiêng trên sô pha ngủ, hai tay bảo vệ đặt trên bụng, bên môi vẫn thoáng hiện một chút dịu dàng.
Lòng anh mềm nhũn, cơn giận trong phòng họp ban nãy phút chốc như thủy triều rút đi sạch sẽ.
Dáng người cao lớn đứng ở cửa hồi lâu, anh mới bước đôi chân dài tới trước sô pha, cúi người, tay sắp chạm vào vai cô, anh lại thu về, xoay người đi vào phòng nghỉ, lấy ra một chiếc chăn mỏng đắp cho cô.
"Tu Trần, anh họp xong rồi à? Sao em lại ngủ quên mất."
Anh vừa đắp chăn lên người Ôn Nhiên, cô đã tỉnh lại, trong đôi mắt mở ra mang theo chút ngái ngủ.
Dứt lời, cô lại ngáp một cái.
Mặc Tu Trần thấy cô tỉnh lại, lấy chăn ra khỏi người cô, nhẹ giọng hỏi: "Sao không vào phòng nghỉ bên trong mà ngủ, ở đây dễ cảm lạnh lắm."
"Em không nghĩ là mình sẽ ngủ quên."
Ôn Nhiên nở nụ cười, đôi mắt trong veo như nước dò xét nhìn anh: "Lúc anh gọi điện thoại đâu có nói là chiều nay phải họp đâu, sao đột nhiên lại họp thế."
Ánh mắt Mặc Tu Trần lóe lên, khóe miệng cong lên một nụ cười cưng chiều, ngón tay thon dài vuốt ve lọn tóc bên tai cô, thản nhiên nói: "Quyết định tạm thời, quên gọi điện báo cho em biết."