Người Gia Sư, Agnes Grey

Lượt đọc: 208 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XXIII
Cồn cát

❊ ❊ ❊

Trường học của chúng tôi không nằm ở trung tâm thành phố: nó ở A − từ phía tây bắc có một dãy những ngôi nhà trông khá lớn nằm ở một bên con đường rộng với những khoảnh vườn nhỏ ở trước cửa, với những bức rèm che cửa sổ kiểu Vơ-ni, và những dãy bậc dốc dần dẫn tới mỗi cánh cửa ra vào có núm bằng đồng được chạm trổ. Mẹ con tôi sống ở một trong những ngôi nhà rộng nhất ở đây, có các tiểu thư và các học trò lựa chọn đến học tại trường tư thục của chúng tôi làm bạn.

Nhà chúng tôi ở cách biển một đoạn xa, và được ngăn cách với biển bởi những con phố và những ngôi nhà như mê cung. Nhưng biển là niềm yêu thích của tôi, và tôi thường sẵn lòng đi xuyên qua thành phố để được hưởng cảm giác dễ chịu khi đi dạo trên bờ biển, khi thì đi cùng các học trò, khi thì đi với mẹ tôi trong những ngày nghỉ. Đi dạo trên bờ biển đối với tôi lần nào, và vào mùa nào cũng thú vị, nhưng đặc biệt vào những lúc có gió nhẹ, và vào buổi sáng mùa hè trong lành.

Vào buổi sáng ngày thứ ba sau khi từ Ashby Park trở về − mặt trời chiếu sáng lấp lánh qua bức rèm, tôi nghĩ sẽ thật thú vị khi đi xuyên qua thành phố yên tĩnh và dạo chơi trên bãi cát trong khi một nửa thế giới vẫn còn đang ở trên giường ngủ. Tôi nhanh chóng hình thành quyết định và thực hiện nó không chần chừ. Tất nhiên, tôi sẽ không làm phiền mẹ, vậy nên tôi rón rén đi xuống cầu thang, và khẽ mở cửa. Tôi mặc quần áo và ra ngoài, khi chuông nhà thờ điểm sáu giờ kém mười lăm. Tôi cảm nhận không khí trong lành, đầy sức sống từ các con phố tôi đi qua, và khi tôi ra khỏi thành phố, khi chân tôi chạm lên bãi cát, mặt tôi hướng về phía biển sáng, rộng mênh mông, không từ ngữ nào có thể tả được hiệu ứng của bầu trời xanh sâu thẳm và biển trong xanh, ánh nắng mặt trời buổi sớm sáng lung linh trên những vách đá hình bán nguyệt hiểm trở được bao quanh bởi những ngọn đồi hình mâm xôi, và trên những bãi cát rộng, phẳng như lụa, trên những tảng đá thấp nhô ra biển với tấm khăn choàng bằng tảo và rêu trông giống như những hòn đảo lấm tấm cỏ mọc và trên những con sóng lấp lánh. Sự tinh khiết không thể tả nổi − và sự trong lành của không khí buổi sớm mai! Thời tiết vừa đủ nóng để nâng cao giá trị của những làn gió nhẹ, và vừa đủ gió để khiến cả mặt biển xôn xao, khiến cho những con sóng vỗ bờ, tung bọt lấp lánh, như thể đang phấn khích trong niềm hân hoan. Bãi biển yên tĩnh, chỉ có một mình tôi ở đó. Những bước chân của tôi là những bước chân đầu tiên in trên cát mịn: chưa có một bàn chân nào dẫm trên cát kể từ khi đợt sóng thủy triều trong đêm đã xóa sạch những dấu vết rõ nhất của ngày hôm trước, khiến bãi biển mịn và phẳng lì, trừ những nơi nước rút bỏ lại những vũng nước và những vệt nước chạy nho nhỏ trên cát. Khoan khoái, vui vẻ, tràn đầy sinh khí, tôi bước đi dọc bãi biển, quên đi mọi mối bận tâm, cảm thấy như thể đôi chân mình có cánh và có thể đi ít nhất bốn mươi dặm trên cát mịn mà không thấy mệt, trải nghiệm cảm giác vui sướng vô ngần mà đã lâu lắm rồi kể từ những ngày thơ ấu tôi mới lại được trải nghiệm. Tuy nhiên, khoảng sáu rưỡi, những người giữ ngựa bắt đầu cưỡi ngựa của chủ đi hóng gió − người đầu tiên, rồi một người nữa xuất hiện, cho đến khi có hơn một chục con ngựa và năm hoặc sáu người dắt ngựa. Nhưng điều đó không gây phiền cho tôi, bởi vì họ không xuống đến chỗ những tảng đá nằm sát mép nước mà tôi đang bước tới. Khi tôi tới chỗ những tảng đá đó, bước qua lớp tảo biển ẩm ướt và trơn (có khả năng bị trượt vào một trong vô số những vũng nước biển ở giữa những tảng đá) để tới một doi cát nhỏ đầy rêu phủ với những con sóng vỗ xung quanh, tôi nhìn lại phía sau để xem ai đang khuấy động bầu không khí yên tĩnh của buổi sáng. Tôi thấy ngoài những người giữ ngựa đưa những con ngựa đi hóng gió trên bãi biển còn có một người đàn ông đang đi dạo cùng với một con chó nhỏ lông đen chạy phía trước, và một xe chở nước đang ra khỏi thành phố để lấy nước cho những nhà tắm. Một vài phút nữa, những cái máy ở các phòng tắm sẽ bắt đầu hoạt động và những người đàn ông lớn tuổi, những phụ nữ nghiêm trang là tín đồ của giáo phái Quây-cơ sẽ thực hiện cuộc đi dạo cho ngày tốt lành của họ theo thói quen. Dù thích ngắm cảnh ấy, tôi không thể đợi để ngắm, bởi vì mặt trời và biển làm tôi chói mắt khi nhìn về hướng đó, đến nỗi tôi chỉ dám liếc về hướng đó một lần. Sau đó tôi quay đầu lại, tận hưởng cảnh đẹp và tiếng sóng vỗ ì oạp vào doi cát mà tôi đang đứng − không có một lực lớn nào, những con sóng bị đám tảo biển và đá ngầm bên dưới làm vỡ, nếu không chỉ trong nháy mắt tôi đã ướt sũng vì nước bắn tóe lên. Nhưng thủy triều đang lên. Nước biển đang dâng lên. Những cái vịnh và những hồ nước đang được làm đầy. Những eo biển mỗi lúc một mở rộng. Đã đến lúc tôi phải tìm một chỗ an toàn hơn, vậy nên tôi bước và nhảy, loạng choạng trở lại bãi cát phẳng và rộng, quyết định tiếp tục cuộc đi dạo tới những vách đá rồi trở về.

Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng khụt khịt ở đằng sau, và thấy một con chó chạy tới nhảy cỡn quanh chân mình. Đó là chú chó Snap của tôi − chú chó xù lông đen! Khi tôi gọi tên nó, nó nhảy lên ngang mặt tôi, và bật ra tiếng kêu mừng rỡ. Mừng chẳng kém gì nó, tôi ôm choàng lấy nó trong vòng tay và hôn tới tấp. Nhưng làm thế nào nó đến đây được? Nó không thể rơi từ trên trời xuống được, và không thể đi một mình suốt chặng đường dài từ nơi đó đến đây. Nó chắc hẳn đã đi cùng chủ mới của nó, một người chuyên săn chuột, hoặc ai đó đã nhận nuôi nó. Kiềm chế sự âu yếm thái quá, và cố làm cho Snap bớt phấn khích, tôi nhìn quanh, và thấy − Weston!

“Chú chó của cô nhớ cô lắm, cô Grey ạ”, anh nói, bắt tay tôi bằng bàn tay ấm áp của anh khi tôi chìa tay ra mà không biết mình làm vậy để làm gì. “Cô dậy sớm thật.”

“Tôi không thường dậy sớm như thế này đâu”, tôi đáp bằng giọng bình tĩnh đến nỗi chính tôi cũng ngạc nhiên, trong khi nghĩ đến toàn bộ sự trùng hợp ngẫu nhiên này.

“Cô định đi dạo đến tận đâu?”

“Tôi đang nghĩ sẽ quay về − chắc cũng sắp đến lúc tôi phải về rồi.”

Anh nhìn đồng hồ − một chiếc đồng hồ vàng − và nói với tôi rằng đã bảy giờ năm phút.

“Nhưng, chắc chắn, cô đã đi dạo đủ lâu rồi”, anh vừa nói vừa nhìn về phía thành phố, nơi mà giờ đây tôi đang bước nhẩn nha tới, còn anh đang đi bên tôi.

“Cô sống ở phố nào?” Anh hỏi. “Tôi chưa thể tìm ra.”

Chưa thể tìm ra ư? Anh đã cố tìm ư? Tôi nói cho anh biết chỗ chúng tôi ở. Anh hỏi công việc của chúng tôi có tiến triển tốt không, và tôi nói trường của chúng tôi đang hoạt động rất tốt − rằng từ sau kỳ nghỉ Giáng sinh chúng tôi đã có thêm một lượng học sinh đáng kể, và hy vọng rằng đến cuối năm số học sinh sẽ tăng lên.

“Cô chắc chắn là một cô giáo có năng lực”, anh nhận xét.

“Không, đó là mẹ tôi”, tôi đáp, “mẹ tôi lo liệu mọi việc rất tốt, rất năng động, tháo vát và tốt bụng”.

“Tôi muốn làm quen với mẹ của cô. Lúc nào đó cô sẽ giới thiệu tôi với bà được chứ?”

“Vâng, tôi sẵn sàng.”

“Và cô sẽ cho phép tôi có được đặc quyền của một người bạn cũ, thỉnh thoảng đến thăm mẹ cô và cô chứ?”

“Vâng, nếu − tôi nghĩ là được.”

Đó là một câu trả lời rất ngốc nghếch, nhưng sự thật là, tôi cho rằng tôi không có quyền mời bất cứ ai đến nhà mẹ tôi mà không được bà cho phép. Và nếu tôi đã nói, “vâng, nếu mẹ tôi không phản đối”, thì có vẻ như tôi hiểu câu hỏi của anh hơn cả mong đợi. Nghĩ rằng mẹ tôi sẽ không phản đối, tôi nói thêm, “Tôi nghĩ là được”, nhưng tất nhiên đáng lẽ tôi nên nói điều gì đó hợp lý và lịch sự hơn, nếu lúc đó tôi sáng suốt. Chúng tôi im lặng bước đi. Tuy nhiên, chỉ một lát sau, tôi cảm thấy nhẹ nhõm bởi Weston bắt đầu bình luận về buổi sáng đẹp trời, về vẻ đẹp của vịnh, và về những lợi thế mà A- có so với nhiều nơi nghỉ dưỡng khác.

“Cô không hỏi điều gì đã đưa tôi tới A- sao?”, anh nói. “Chắc cô không nghĩ tôi đủ giàu để tới đây nghỉ dưỡng.”

“Tôi nghe nói ông đã rời khỏi Horton.”

“Khi đó cô không biết rằng tôi sống ở F-, đúng không?”

F- là một ngôi làng cách A- khoảng hai dặm.

“Không”, tôi nói. “Thậm chí ở đây, chúng tôi cũng sống ẩn dật đến mức tin tức hiếm khi đến với chúng tôi qua bất cứ nguồn thông tin nào, ngoại trừ tờ Gazette. Nhưng tôi hy vọng ông thích giáo xứ mới của mình và cho phép tôi được chúc mừng ông vì sự thành công này, được chứ?”

“Tôi hy vọng mình sẽ thích giáo xứ đó hơn trong một hoặc hai năm tới, khi tôi thực hiện được những đổi mới mà tôi đã ấp ủ trong tim − hoặc ít nhất, tiến một số bước tới một kết quả mong muốn. Nhưng bây giờ cô có thể chúc mừng tôi, bởi vì tôi thấy rất dễ chịu khi tự mình lập ra một giáo xứ, mà không có ai can thiệp, ngáng trở các kế hoạch của tôi hoặc bẻ gãy những nỗ lực của tôi. Ngoài ra, tôi có một ngôi nhà khá lớn ở một khu dân cư khá thú vị, và ba trăm bảng mỗi năm. Thực tế, tôi không có gì phải phàn nàn ngoài sự cô đơn, và chẳng ao ước gì ngoài một người làm bầu bạn.”

Anh nhìn tôi khi anh nói câu cuối cùng. Và ánh nhìn từ đôi mắt đen của anh khiến mặt tôi nóng bừng. Thể hiện sự ngượng ngùng, lúng túng vào lúc này để rồi chưng hửng là điều không thể chịu đựng nổi. Bởi vậy, tôi cố gắng cứu chữa thảm họa, từ bỏ mọi sự ứng vào cá nhân mình của câu nói anh vừa thốt ra bằng cách đáp vội rằng, nếu anh đợi cho tới khi anh được nhiều người trong vùng biết tới, từ những người dân ở F- và vùng lân cận, cũng như những người đến từ A-, thì anh sẽ có nhiều cơ hội thỏa mãn ao ước của mình − nếu anh cần nhiều nguồn để lựa chọn. Tôi không nghĩ đến sự khen ngợi ẩn chứa trong sự khẳng định đó, cho tới khi câu trả lời của anh khiến tôi biết về nó.

“Tôi không tự tin đến mức tin điều đó”, anh nói, “dù cô nói điều đó với tôi, nhưng nếu thực tế quả đúng như vậy, thì tôi muốn tìm một người làm bầu bạn suốt cuộc đời, và có lẽ tôi chẳng thể tìm được người nào hợp với tôi trong số những phụ nữ mà cô nói tới.”

“Nếu ông đòi hỏi sự hoàn hảo, thì ông sẽ không bao giờ tìm được đâu.”

“Tôi không đòi hỏi sự hoàn hảo − tôi không có quyền đòi hỏi cái đó, bởi vì bản thân tôi còn lâu mới có thể được coi là hoàn hảo.”

Cuộc chuyện trò bị một chiếc xe chở nước làm gián đoạn, bởi vì giờ đây chúng tôi đã tới chỗ có nhiều người trên bãi biển, và trong khoảng tám hoặc mười phút, giữa những chiếc xe kéo, những con ngựa, những con lừa và những con người có rất ít khoảng trống cho cuộc trò chuyện, cho tới khi chúng tôi quay lưng lại phía biển, bắt đầu bước lên con đường dốc dẫn vào thành phố. Đến đây, người bạn đường của tôi chìa cánh tay của anh ra và tôi không từ chối, mặc dù không phải tôi có ý định sử dụng nó như một điểm tựa để vịn vào.

“Tôi nghĩ, cô không thường đi dạo trên bãi biển”, anh nói, “bởi vì tôi đã đi dạo ở đó nhiều lần rồi, cả buổi sáng lẫn buổi chiều, kể từ khi tôi chuyển đến đây, nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô cho tới hôm nay. Một vài lần tôi cũng có đi vào thành phố tôi đã tìm trường của cô − nhưng tôi không nghĩ nó ở đường-. Và tôi đã đi hỏi một hai lần, nhưng đều không nhận được thông tin tôi cần.”

Khi chúng tôi lên tới đỉnh của con dốc, tôi sắp sửa rút tay về, nhưng tôi cảm thấy khuỷu tay anh khẽ khép lại như muốn nói anh không muốn như vậy, vì thế tôi lại thôi. Tôi nhận thấy rằng để đi cùng tôi, anh đã không đi theo đường của anh, mặc dù còn một đoạn đường dài ở phía trước anh, và sợ rằng anh có thể cảm thấy bất tiện vì sự lịch sự, tôi lên tiếng − “Tôi sợ rằng tôi đã khiến ông đi cách xa khỏi đường về chỗ ông rồi, ông Weston − tôi tin rằng đường về F- nằm ở hướng khác kia.”

“Tôi sẽ chia tay cô ở cuối con phố tiếp theo”, anh nói.

“Vậy khi nào ông sẽ đến thăm mẹ tôi?”

“Ngày mai − theo ý Chúa.”

Đi đến cuối con phố tiếp theo là tôi đã về đến gần nhà. Anh dừng lại ở đó, chào tạm biệt tôi, và gọi Snap trong khi nó dường như không biết nên theo chủ cũ hay chủ mới, nhưng rồi cuối cùng nó chạy vụt đi theo tiếng gọi của chủ mới.

“Tôi sẽ không trả lại nó cho cô đâu, cô Grey ạ”, Weston vừa mỉm cười vừa nói, “bởi vì tôi thích chú chó này”.

“Ồ, tôi không muốn giữ nó lại đâu”, tôi đáp, “bây giờ nó đã có người chủ tốt rồi. Tôi hoàn toàn hài lòng”.

“Vậy cô tin tôi là một người tốt, đúng không?”

Người đàn ông và chú chó bước đi, còn tôi rảo bước về nhà, trong lòng tràn ngập biết ơn vì Chúa đã ban cho tôi thật nhiều diễm phúc, và nguyện cầu một lần nữa những hy vọng của tôi sẽ không vỡ vụn.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm Người Gia Sư - Agnes Grey Tác giả Anne Brontë Người dịch Nguyễn Bích Lan Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Kinh điển phương Tây Phát hành LimBooks NXB NXB Hà Nội 08/2017 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 20-05-2019
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.