Bây giờ ta phải kể cho các em nghe về một vài loài hươu khác sống trong những khu rừng rậm và rừng nguyên sinh ở các xứ sở khác.
Hươu hoẵng sống ở châu Âu. Khi sống hoang dã, chúng ở trong rừng; nhưng khi được thuần hóa, chúng lại sống trong các công viên. Chúng là một loài hươu nhỏ, to tầm con lừa. Bộ lông của chúng rất mềm mại, bóng bẩy và xinh đẹp. Vào mùa đông, lông chúng có màu nâu sẫm, còn chân và phần bụng dưới thì có màu nâu nhạt. Nhưng đến mùa hè, bộ lông lại chuyển sang màu đỏ nhạt đáng yêu, điểm xuyết chi chít những đốm trắng khắp mình. Khi ấy trông chúng thật tuấn tú.
Ở Ấn Độ cũng có một loài hươu rất đẹp, được người dân gọi là hươu sư tử. Trông chúng có vẻ rất hiền lành và dịu dàng. Vậy tại sao người ta lại gọi chúng là hươu sư tử? Bởi vì chúng sở hữu một bộ lông tuyệt đẹp mang màu vàng óng như vàng ta. Các em có thể nhìn thấy chúng từ đằng xa giữa những bãi cỏ trống trải, nếu như chúng đứng yên ở đó. Nhưng chúng lại rất nhút nhát nên hiếm khi chịu bước ra khoảng đất trống.
Và tại sao chúng lại có bộ lông màu vàng? Bởi vì chúng sống ở nơi có rất nhiều cỏ vàng; và nếu chúng đứng ngay giữa thảm cỏ mà không chuyển động, sẽ chẳng ai nhìn thấy được. Ngay cả khi một con hổ đang đi tìm mồi, mà chú hươu cứ đứng thật im lìm trong đám cỏ ấy, con hổ cũng chẳng thể tìm ra.
Ở một chương khác, thầy sẽ kể cho các em nghe về việc các loài động vật khác có trên cơ thể mình màu sắc của nơi chúng sinh sống, hoặc nơi chúng muốn trốn ẩn.
Bây giờ, thầy sắp giới thiệu một trong những loài hươu dễ thương nhất trên thế giới, và thầy chắc chắn các em sẽ đem lòng yêu mến chúng ngay! Chúng sống ở Ấn Độ và được gọi là hươu sủa; chỉ có điều, chúng không hẳn là hươu, mà thuộc họ linh dương. Các em còn nhớ điều thầy từng kể trước đây chứ, rằng loài linh dương có một dạng sừng khác biệt? Dù vậy, chúng ta vẫn phải gọi chúng là hươu sủa, vì mọi người đã quen gọi cái tên ấy mất rồi.
Chúng rất nhỏ, kích thước chỉ tầm con dê. Nếu có hiểm họa từ kẻ thù, chú hươu sủa đủ nhỏ nhắn để ẩn nấp trong bất kỳ lùm bụi nhỏ nào, hay nấp sau một thân cây hoặc khúc gỗ đã đổ; hoặc không thì chúng có thể chạy trốn thậtêm êm qua những bụi rậm thấp. Và chúng chạy nhanh đến mức kẻ thù chẳng mấy chốc sẽ mất hút dấu vết.
Chúng được gọi là hươu sủa bởi vì chúng có thể sủa hoặc sủa ẳng ẳng gần giống loài chó. Nhưng các em có thể thắc mắc, tại sao chúng lại muốn sủa lên làm gì, nếu bản thân đang sợ hãi kẻ thù? Kẻ thù chẳng phải sẽ nghe thấy tiếng và rồi bắt lấy chúng sao?
Vâng, điều đó hoàn thế đúng. Thế nhưng sự thật là việc chúng cất tiếng sủa lại là một trong những điều kỳ diệu nhất trong khu rừng rậm. Nó kỳ diệu đến mức ở một cuốn sách khác, thầy sẽ kể cho các em nghe nhiều hơn về chuyện này. Nhưng giờ đây, thầy chỉ kể cho các em điều này thôi:
Có một số loài động vật vô cùng nguy hiểm đến mức chúng có thể giết chết rất nhiều, rất nhiều loài động vật khác. Thế nên, như là cách duy nhất để cứu các loài khác khỏi bị tàn sát sạch trơn, Thượng Đế đã tạo ra một số loài vật đặc biệt để chiến đấu với những sinh vật chết chóc ấy.
Có loài hổ mang, vốn là một loài rắn, mang nọc độc khủng khiếp đến nỗi nó có thể giết chết gần như tất cả muôn thú trong rừng chỉ bằng một cú cắn. Do đó, để cứu muôn loài khỏi bị hổ mang giết hại, Thượng Đế đã tạo ra cầy mangut. Đó là một sinh vật nhỏ bé đầy gan dạ, kích thước tầm con mèo. Nó sẽ chiến đấu và tiêu diệt bất kỳ con rắn hổ mang nào mà nó nhìn thấy! Nhưng thực ra nó là một loài vật kỳ diệu đến mức thầy phải để dành câu chuyện về nó cho một cuốn sách khác, khi các em đủ lớn để hiểu rõ hơn và yêu mến nó.
Nhưng đôi khi, sinh vật chết chóc kia lại quá mạnh để có thể bị tiêu diệt. Đó chính là con hổ. Nó có thể giết và ăn thịt rất nhiều loài động vật. Nhưng ai có thể giết được nó? Chẳng loài nào cả! Ít ra thì voi và trâu cũng có thể hạ gục hổ nếu con hổ để chúng tóm được và giẫm đạp lên mình. Thế nhưng con hổ chẳng bao giờ để loài nào bắt được nó cả. Vậy thì muôn thú làm sao có thể thoát khỏi hổ dữ?
Thượng Đế đã tạo ra hai loài vật đặc biệt để cứu muôn loài khỏi nanh vuốt hổ. Loài thứ nhất là con trâu, loài mà thầy đã kể cho các em nghe rồi đấy, chính là Hiệp Sĩ Rừng Xanh. Loài thứ hai chính là hươu sủa. Cách mà hươu sủa cứu các loài vật khác khỏi con hổ, bây giờ thầy sẽ kể cho các em nghe:
Khi con hổ đang lảng vảng đi săn, tất cả các loài hươu và linh dương khác chỉ biết cắm cổ chạy trốn, và cảm thấy vô cùng may mắn nếu thoát được kiếp bị ăn thịt. Nhưng chú hươu sủa nhỏ bé gan dạ thì không như vậy! Chú ta cũng chạy trốn chứ, nhưng ngay khi vừa vượt lên trước con hổ một chút, chú liền dừng lại dưới một lùm cây rồi cất tiếng sủa hoặc ẳng lên một tiếng — rồi lập tức chạy tiếp đến lùm cây khác.
Con hổ nổi giận lôi đình, lao bổ vào bụi cây nơi nó vừa nghe tiếng sủa — nhưng chú hươu lúc ấy đã chẳng còn ở đó nữa rồi! Chú hươu lại sủa lên từ bụi cây thứ hai — rồi lại chạy tót sang bụi khác. Cứ thế, chú hươu sủa dẫn dắt con hổ đi hết từ bụi rậm này sang bụi rậm khác trong khu rừng.
Và tại sao chú ta lại sủa như vậy? Là để báo động cho muôn thú từ sớm rằng hổ đang đến gần, rồi sau đó chỉ điểm cho chúng biết chính xác con hổ đang ở đâu.
"Cẩn thận đấy, hổ đến kìa!" Đó là ý nghĩa của tiếng sủa đầu tiên.
"Nó đây rồi! Nó đang đuổi theo tao — đi hướng này này!" Đó là điều chú muốn nói qua tiếng sủa tiếp theo.
"Nó đang rượt tao theo hướng này! Các cậu mau chạy hướng ngược lại đi!" Và đó là những gì chú hươu sủa liên mồm phát ra khi chạy từ bụi cây này sang bụi cây khác, để mọi loài thú đều biết chính xác con hổ đang ở đâu từng phút từng giây.
Cứ thế, chú hươu sủa băng qua khu rừng rậm, cảnh báo cho tất cả muôn loài, và cứ thế làm hỏng bữa tối của con hổ suốt cả dọc đường.