Nhưng giờ chúng ta hãy nói về thời thơ ấu của Salar. Sau khi được Mamma dạy bơi, dạy ăn lá trên cành cây, và tự uống nước bằng cách dùng vòi hút nước rồi đưa vào miệng, chú còn được học thêm một điều hữu ích nữa. Trong rừng rậm có rất nhiều loài ruồi quấy phá; chúng vo ve bay quanh mấy chú voi và làm phiền chúng, giống như cách chúng làm phiền chúng ta vậy. Nào, chúng ta có thể dùng tay để xua ruồi đi, thế còn loài voi thì sao?
Hẳn các em sẽ bảo rằng chiếc vòi chính là bàn tay của chú voi; và chú có thể dùng vòi để đập ruồi hoặc quạt chúng ra chỗ khác. Đúng vậy, nhưng chiếc vòi không thể với tới quá nửa chiều dài thân mình; lại thêm việc cơ thể voi quá cứng nhắc không thể uốn lượn như chúng ta; và cái đuôi của chú thì quá ngắn, chẳng với tới được dù chỉ một thước mỗi bên. Vậy thì làm thế nào chú có thể đuổi được lũ ruồi ở những nơi vòi không thể với tới? Các em thử nghĩ xem!
Giá mà chú có thể làm cho chiếc vòi của mình dài hơn! Nhưng làm sao làm được điều đó chứ? Rất đơn giản! Dĩ nhiên là chú không thể thực sự làm vòi dài ra được, nhưng chú bẻ một cành cây nhỏ và giữ lấy nó bằng đầu vòi; rồi chú dùng cành cây ấy như một chiếc quạt, để xua hoặc quét sạch lũ ruồi đi.
Và đó là điều mà Mamma của Salar đã dạy chú. Kể từ đó, chú cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Chưa hẳn đã hoàn toàn dễ chịu đâu; chú còn phải học thêm một điều nữa từ Mamma để được thoải mái thực sự. Mặt trời chiếu rọi rất gay gắt, và khi những chú voi đi kiếm ăn từ cây này sang cây khác, hoặc di chuyển xuyên qua khu rừng rậm, chúng cảm thấy cái nắng nóng như thiêu đốt trên lưng mình — dù cho da chúng rất dày.
Nào, làm thế nào chúng có thể tự bảo vệ mình khỏi ánh nắng chói chang đây? Các em thử nghĩ xem!
Chà, hẳn các em sẽ bảo rằng chúng làm giống như chúng ta, đó là dùng một chiếc ô! Ý các em chắc là chú voi có thể bẻ một cành cây lớn, rồi giơ nó lên đầu và lên lưng mình! Nhưng chiếc vòi của chú sẽ nhanh chóng mỏi nhừ nếu phải cầm một thứ to lớn như thế! Hơn nữa, chú phải dùng cái vòi của mình suốt để tìm thức ăn chứ! Nếu các em chỉ có đúng một bàn tay, các em vừa không thể ăn lại vừa cầm ô che trên đầu bằng chính bàn tay ấy được! Vậy thì chú voi xoay sở thế nào đây?