Bài học đầu tiên được dạy ở con suối vào lúc nửa đêm. Lúc này Salar đã bơi khá giỏi; thế nên chú đang vui đùa thỏa thích cùng những con voi lớn. Nhưng tía của chú vẫn dùng khóe mắt để canh chừng chú. Từng chút một, tía tiến lại gần Salar hơn, và chờ cho đến khi chú nhóc đi đến một khúc mà nước hoàn toàn không sâu. Rồi bất thình lình, tía húc một cái bằng đầu vào Salar. Salar lỏm chỏm chìm nghỉm xuống dưới nước, vừa khịt mũi, vừa phì bọt lại vừa la oai oái.
"Hãy giơ cái vòi của con lên, đồ ngốc này!" tía quát.
Nhưng Salar quá hoảng sợ nên chẳng nhớ ra chuyện phải giơ vòi lên; thế là tía liền dùng vòi của mình tóm lấy vòi Salar rồi nhấc bổng nó lên khỏi mặt nước. Khi ấy, Salar mới ngạc nhiên và sung sướng biết bao khi nhận ra rằng mình có thể thở rất thoải mái, dẫu cho chân chú đang chạm hẳn xuống đáy suối. Tất nhiên là chú giãy giụa và cố ngoi lên mặt nước lần nữa. Thế nhưng—
"Ở yên đó!" tía quát, bồi thêm một cú húc nữa, nhưng tay vẫn cẩn thận giữ cái vòi của chú nhóc nhô hẳn lên khỏi mặt nước.
Đoạn, Salar mất sạch nỗi sợ nước; chú chẳng còn chút sợ hãi nào về việc bị dìm đầu nữa, miễn là chóp vòi của chú được ở trên mặt nước. Thế là chú học được một điều kỳ diệu — chú học cách ở lại hoàn toàn dưới nước, sao cho chân chú chạm hẳn xuống đáy suối, mà chỉ có mỗi chóp vòi là thò lên khỏi mặt nước. Chẳng loài vật nào khác có thể làm được điều đó.
Và điều đáng kinh ngạc nhất là loài voi đã tự dạy mình mánh lới ấy; để rồi cả một đàn voi có thể lội xuống một con suối khi gặp nguy hiểm và biến mất khỏi tầm mắt, những con nhỏ hơn đứng ở khúc nước nông, còn những con lớn già đứng ở những khúc sâu hơn.
Ta từng biết rất nhiều thợ săn, khi đang rượt đuổi một đàn voi và thấy chúng chạy băng băng về phía một con sông, để rồi khi đến nơi, họ phải ngạc nhiên tột độ vì cả đàn voi đã biến mất như có phép thuật. Họ chẳng thấy gì cả, và cũng chẳng mảy may mơ hồ rằng mấy thứ nhỏ xíu nổi bềnh bồng chỗ này chỗ nọ, to chưa bằng nắm đấm của các em, lại có thể mang ý nghĩa gì. Nhưng dĩ nhiên đó chính là những chiếc chóp vòi của lũ voi đang ẩn mình dưới nước.
Việc tự mình nghĩ ra dù chỉ một mánh lới ấy thôi cũng chứng tỏ rằng loài voi là loài thông thái nhất trong muôn loài, chỉ đứng sau loài người mà thôi. Và chúng còn tự nghĩ ra nhiều mánh lới hơn thế nữa, ta sẽ kể cho các em nghe ngay đây.
"Nhưng giờ ta sẽ kể cho các em nghe mánh lới tiếp theo mà tía của Salar đã dạy nó. Một chú voi thường phải quật đổ cây cối trong rừng rậm để dọn đường cho mình; hoặc đôi khi chúng phải làm thế để tạo ra một khoảng đất trống nơi chúng có thể nằm xuống thoải mái. Thế nên đây chính là cách mà tía của Salar đã dạy chú cách quật đổ cây cối."