Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 16455 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
497 Không phải là ấu trĩ

❊ ❊ ❊

"Anh đang ở dưới lầu, Nhiên Nhiên đâu?"

Đã sang canh, không gian quá đỗi tĩnh mịch. Bạch Tiêu Tiêu lại đang bật loa ngoài, giọng nói của Mặc Tu Trần bất ngờ chui tọt vào tai Ôn Nhiên, khiến tim cô bỗng chốc thắt lại!

Đôi mắt trong veo như nước trố lên kinh ngạc, trừng trừng nhìn vào chiếc điện thoại trong tay Bạch Tiêu Tiêu.

Trong đại não thoáng chốc trống rỗng, một lúc sau, cô mới phản ứng lại được anh vừa nói cái gì.

Bên cạnh, Bạch Tiêu Tiêu cũng giật mình, ngạc nhiên hỏi: "Anh nói cái gì? Anh đang ở dưới lầu, dưới lầu nào cơ?"

"Bên ngoài biệt thự nhà họ Ôn."

Giọng nói của Mặc Tu Trần trầm thấp và đầy từ tính, truyền qua sóng điện thoại một cách rõ ràng, tựa như một cú nện nặng nề, giáng mạnh vào trái tim vừa mới khôi phục nhịp đập của Ôn Nhiên, khiến nhịp tim cô lập tức rối loạn.

Ánh mắt cô hướng về phía cửa sổ sát đất, nhưng cơ thể lại cứng đờ trên giường, không thể nhúc nhích.

Bạch Tiêu Tiêu quay đầu nhìn vẻ mặt phức tạp của Ôn Nhiên, có chút xót xa hỏi: "Nhiên Nhiên, Mặc Tu Trần đang ở dưới lầu, cậu có muốn gặp anh ta không?"

Đêm hôm khuya khoắt thế này, anh ta vậy mà lại tới nhà cô.

Ôn Nhiên không thể diễn tả nổi cảm giác trong lòng mình lúc này. Lý trí và tình cảm đang giao chiến, trong đầu cô như có vạn mã bôn đằng, cô hoàn toàn không thể đưa ra suy nghĩ và lựa chọn đúng đắn.

"Mặc Tu Trần, anh... anh đến đây từ khi nào?"

Thấy Ôn Nhiên cứ ngẩn người không nói, trong điện thoại, Mặc Tu Trần vẫn đang chờ đợi.

Bạch Tiêu Tiêu có chút không đành lòng nên tùy miệng hỏi, cô muốn cho Ôn Nhiên thêm chút thời gian suy nghĩ xem có nên nhận cuộc gọi, hay có muốn gặp Mặc Tu Trần hay không.

"Vừa mới tới. Cậu bảo Nhiên Nhiên nghe máy đi, tôi muốn nói với cô ấy vài câu."

Mặc Tu Trần biết, Ôn Nhiên có thể nghe thấy giọng anh, nhưng cô không lên tiếng, cũng không chịu nhận điện thoại của anh, trong lòng anh cảm thấy rất buồn.

"Nhiên Nhiên?"

Bạch Tiêu Tiêu khó xử nhìn Ôn Nhiên, chậm rãi đưa điện thoại qua. Ôn Nhiên nhìn chiếc điện thoại, nghe giọng Mặc Tu Trần, trong đầu lại hiện lên gương mặt thâm độc của Phó Kinh Nghĩa, bên tai, những lời của hắn ta hòa cùng giọng nói của Mặc Tu Trần, khiến cô đột nhiên đau đầu dữ dội, cảm giác như sắp nổ tung tới nơi.

"Nhiên Nhiên, sao thế?"

Thấy cô đột nhiên lộ vẻ mặt đau đớn, giơ tay ấn lên trán, Bạch Tiêu Tiêu biến sắc, những lời quan tâm thốt ra ngay lập tức.

Dưới lầu, Mặc Tu Trần nghe vậy tim thắt lại, lực tay nắm điện thoại cũng siết mạnh, giọng trầm thấp xen lẫn lo lắng, vội vã truyền đến: "Nhiên Nhiên làm sao vậy?"

"Tôi không sao."

Ôn Nhiên cuối cùng cũng lên tiếng.

Cô nhíu chặt đôi mày, càng nghĩ, đầu lại càng đau.

Nghe thấy giọng cô, dưới lầu, trái tim đang treo lơ lửng của Mặc Tu Trần cũng hạ xuống được đôi chút, khi lại cất lời, giọng anh đã thêm phần kích động hơn lúc nãy: "Nhiên Nhiên, anh chỉ muốn nói với em vài câu thôi."

"Nhiên Nhiên, nếu cậu không nghe máy, Mặc Tu Trần sẽ ngồi trong xe dưới lầu cả đêm đấy." Lời của Bạch Tiêu Tiêu khiến sắc mặt Ôn Nhiên thay đổi, cô chậm rãi chìa tay về phía Bạch Tiêu Tiêu.

Cô vui mừng đưa điện thoại cho cô ấy, miệng nói: "Cậu sang phòng bên cạnh nghe đi, đừng làm phiền tớ ngủ."

"Được!" Ôn Nhiên khẽ đáp, cầm điện thoại xuống giường, rời khỏi phòng, sang phòng bên cạnh nghe máy.

Mặc Tu Trần ngồi trong xe, chỉ nghe tiếng bước chân của cô thôi mà lòng anh lại bình yên và thỏa mãn một cách kỳ lạ. Anh kiên nhẫn chờ cho đến khi cô bước vào phòng bên cạnh mới cất tiếng, dịu dàng gọi: "Nhiên Nhiên!"

"Anh không nên chạy ra ngoài vào giữa đêm như vậy."

Đối lập với sự dịu dàng của anh, giọng nói của Ôn Nhiên lại rất lạnh nhạt.

Thế nhưng, Mặc Tu Trần không vì vậy mà thất vọng, ngược lại, anh rất vui, kích động giải thích: "Nhiên Nhiên, anh lái xe rất tập trung, em không cần lo lắng đâu."

"Anh về đi!"

Ôn Nhiên dường như không nghe thấy sự kích động và vui mừng trong giọng điệu của anh, cô cố ý phớt lờ tâm ý muốn gặp cô của anh, giọng nói lạnh lùng, không còn chút dịu dàng trìu mến nào như trước đây.

"Nhiên Nhiên, tin nhắn anh gửi, em xem chưa?"

Mặc Tu Trần không hỏi thẳng xem có phải cô gặp ác mộng không. Anh đoán rằng Bạch Tiêu Tiêu nhắn tin cho anh, Ôn Nhiên không hề hay biết, vì vậy, anh không thể bán đứng Bạch Tiêu Tiêu.

"Chưa xem."

"Nhiên Nhiên, không sao, để anh đọc nội dung tin nhắn đó cho em nghe."

"Tôi không muốn nghe. Mặc Tu Trần, anh đừng ấu trĩ như vậy được không?" Ôn Nhiên cắt ngang lời anh, giọng điệu đột nhiên trở nên mất kiên nhẫn. Cô sợ anh cứ nói tiếp, cô sẽ lại mềm lòng.

Mặc Tu Trần lờ đi nỗi buồn trong lòng, giọng nói vẫn dịu dàng như thuở đầu: "Nhiên Nhiên, anh không phải ấu trĩ, mà là không thể rời xa em. Không có em bên cạnh, anh không ngủ được, dường như thứ trống trải không phải là chăn gối bên cạnh, mà là trái tim này."

Những chữ cuối cùng, giọng anh hạ rất thấp. Sự dịu dàng bị thay thế bởi cảm giác mất mát và nỗi buồn khi không có cô. Ôn Nhiên không muốn bị anh ảnh hưởng, thế nhưng, nghe những lời này, tim cô đau nhói.

Cô quên mất phải lên tiếng, quên cả việc ngăn Mặc Tu Trần lại.

Anh ngừng một chút, giọng nói trầm thấp đầy từ tính lại truyền tới. Qua sóng điện thoại, cô thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của anh, như thể anh không ở dưới lầu, mà đang đứng ngay cạnh cô, giọng nói vương vấn bên tai cô: "Nhiên Nhiên, A Khải tối nay đã kể hết với anh rồi. Cậu ấy nói, em đã biết tình trạng của mình, em sợ bản thân không thể ở bên anh cả đời, nên tàn nhẫn muốn rời xa anh ngay lúc này."

"Nhưng Nhiên Nhiên à, em thử đặt mình vào vị trí của anh xem, nếu người bị bệnh là anh, liệu em có đồng ý ly hôn với anh không? Anh yêu em, không phải vì em có thể ở bên anh tới già mới yêu. Mà bởi vì, em chính là em, là người con gái anh yêu. Nói một câu khó nghe, mỗi chúng ta đều không biết mình có thể sống được bao lâu, biết đâu, có một ngày anh lại chết trước em..."

"Mặc Tu Trần, anh không được nói bậy."

Ôn Nhiên đang ngẩn ngơ, đột nhiên phản ứng lại, một lần nữa ngắt lời Mặc Tu Trần.

"Nhiên Nhiên, em xem, em yêu anh biết bao, đến câu anh nói 'Biết đâu, có một ngày anh lại chết trước em' mà em đã không chịu nổi, thì sao em nỡ lòng rời xa anh, để một người không còn là em như anh phải sống như cái xác không hồn mỗi ngày?"

Mặc Tu Trần nói rất chậm. Anh không nhìn thấy vẻ mặt của Ôn Nhiên, nhưng trong đầu lại đang tưởng tượng biểu cảm có thể có của cô lúc này. Tiếng thở ở đầu dây bên kia hơi không ổn định, anh biết, Ôn Nhiên chắc chắn đang rất mâu thuẫn.

Anh không nói gì thêm nữa, mà lặng lẽ chờ đợi.

Trong căn phòng trên lầu, Ôn Nhiên không hề bật đèn, chậm rãi bước tới trước cửa sổ sát đất. Cô vén một góc rèm, nhìn xuống qua lớp kính, trong bóng tối mờ mịt, cô không nhìn thấy người trong xe, chỉ thấy chiếc xe đỗ bên đường.

Trong điện thoại rất yên tĩnh, tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng thở của anh.

Cô mím môi, không để mình nghĩ đến những lời anh vừa nói, nhàn nhạt lên tiếng: "Tu Trần, khuya lắm rồi, anh về đi."

"Anh muốn ở đây bầu bạn với em."

Giọng Mặc Tu Trần rất khẽ, rất dịu dàng, tựa như những lời vừa rồi chỉ là ảo giác của Ôn Nhiên, cũng tựa như họ chẳng hề đang đòi ly hôn, mà chỉ là cô về nhà mẹ đẻ ở hai ngày, anh nhớ cô nên mới đi theo vậy.

"Có Tiêu Tiêu ở bên tôi rồi, anh không cần lo lắng. Ngày mai anh còn phải đi làm, về nghỉ ngơi cho tốt đi."

Ôn Nhiên cố gắng phớt lờ nỗi đau trong lòng, giọng điệu không còn lạnh lùng như lúc nãy mà thêm phần bình tĩnh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:474
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.