“Được!”
Chút do dự trong lòng Mặc Tử Hiên đã bị chiếc ghế chủ tịch kia xua tan.
Thực ra, ngay từ đầu Mặc Tu Trần đã muốn dùng cách này, nhưng Mặc Tử Hiên cứ nhất quyết không chịu thừa nhận mình có phương thức liên lạc với Tiêu Văn Khanh. Anh sợ mình ép quá chặt thì Mặc Tử Hiên sẽ dứt khoát không đồng ý.
Anh chỉ cho cậu ta vài ngày thời gian, xem cậu ta có thể dùng cách riêng của mình để tìm ra Tiêu Văn Khanh hay không. Nếu làm được như vậy, cậu ta sẽ không còn đường lui.
Hôm đó nghe xong những lời Cố Nham nói, ý định trong lòng anh lại thay đổi.
Anh không muốn trì hoãn thêm một ngày nào nữa, muốn nhanh chóng tìm ra Tiêu Văn Khanh và Ngô Thiên Nhất. Bằng chứng trong tay anh cũng đã gần đủ rồi.
Mặc Tu Trần đi thang máy xuống lầu, bước ra khỏi công ty, vừa nhìn đã thấy Cố Khải và Ôn Nhiên đang đứng ngoài trời tắm nắng trò chuyện. Ánh nắng rực rỡ chiếu lên gương mặt thanh tú của cô, đôi mày mắt linh động nhuốm ba phần sóng nước. Bước chân anh khựng lại, dáng người cao ráo đứng ở cửa công ty, chăm chú nhìn cô.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của anh, Ôn Nhiên đang nói chuyện với Cố Khải liền quay đầu nhìn về phía anh. Hai ánh mắt chạm nhau qua không trung, đôi mắt cô khẽ chớp, nói gì đó với Cố Khải rồi xoay người bước về phía anh.
Mặc Tu Trần ánh mắt trầm xuống, đứng tại chỗ nhìn Ôn Nhiên bước lại gần.
“Tu Trần, anh Cố nói là anh muốn mời anh ấy đi ăn, đi thôi.”
Ôn Nhiên bước lên trước, tự nhiên khoác tay anh, giữa hàng mày đôi mắt, nụ cười kiều diễm rạng rỡ. Vừa rồi Mặc Tu Trần cố tình rời cô ra, trong lòng cô hiểu rất rõ, chỉ là không biết anh cố tình rời cô ra để bàn bạc chuyện bí mật gì với Cố Khải.
Mặc Tu Trần khẽ mỉm cười: “Không phải anh muốn mời anh ấy, mà là anh ấy chọn lúc này để tới, nếu anh không mời thì chắc chắn anh ấy sẽ nói anh keo kiệt.”
Anh liếc mắt nhìn Cố Khải đang đứng bên đường, lấy tay Ôn Nhiên đang khoác tay mình ra, bao bọc bàn tay nhỏ nhắn của cô trong lòng bàn tay mình.
“Có cần gọi Lạc Hạo Phong không? Nếu không, anh ấy cũng sẽ nói anh keo kiệt đấy.”
Nghĩ đến việc sáng nay Lạc Hạo Phong vì bao lì xì Mặc Tu Trần đưa cho cô nhiều hơn anh mà giận dỗi, nếu chuyện đi ăn này mà không gọi anh ta, chắc chắn anh ta sẽ có ý kiến.
Mặc Tu Trần cười khà khà, lấy điện thoại ra nói: “Ừm, nếu em không nhắc thì anh quên mất. Đúng là nên gọi A Phong, tiện thể gọi cả Bạch Tiêu Tiêu đi cùng, thì trưa nay có khả năng là cậu ta sẽ trả tiền.”
Khóe môi Ôn Nhiên giật giật, Mặc Tu Trần cười càng thêm khoái chí: “Qua một thời gian nữa chúng ta đi chơi, anh phải học cách tính toán chi tiêu một chút, không thể tiêu xài hoang phí được, đến lúc đó không nuôi nổi em thì làm sao.”
“……”
Ôn Nhiên rất cạn lời, cô biết rõ gia sản của anh, vậy mà anh lại nói không nuôi nổi cô, cứ như thể cô tiêu xài hoang phí lắm vậy.
“Haha, Nhiên Nhiên, anh đùa em đấy, em yên tâm đi, dù cho cả đời anh không đi làm thì vẫn nuôi nổi em, em cứ yên tâm mà tiêu.”
Mặc Tu Trần nhìn dáng vẻ đáng yêu của Ôn Nhiên, không nhịn được cười lớn. Cười xong mới bấm gọi số của Lạc Hạo Phong.
“Alô!”
Đầu dây bên kia, giọng Lạc Hạo Phong truyền tới. Anh ngẩng đầu nhìn tòa nhà, vui vẻ nói: “A Khải tới rồi, chúng ta đi ăn trưa cùng nhau, cậu có đi không?”
“Các cậu đang ở đâu?”
“Ở dưới lầu.”
Mặc Tu Trần dắt tay Ôn Nhiên đi về phía bên đường.
“Tôi xuống ngay.”
“Nhiên Nhiên, giờ em gọi cho Tiêu Tiêu đi, lát nữa bảo A Phong đi đón cô ấy.”
Mặc Tu Trần cúp máy, khóe môi nhếch lên một nụ cười tinh quái.
“Chúng ta đi ăn ở đâu?”
Ôn Nhiên lấy điện thoại ra, cách đó vài bước, Cố Khải chỉ tay vào khách sạn đối diện: “Cứ sang đối diện đi, không cần đi xa như vậy.”
“Các anh……” Ôn Nhiên nhìn Cố Khải, lại nhìn Mặc Tu Trần, kiểu gì thì nụ cười của họ cũng đầy sự tính toán. Chỉ là ăn cơm ngay đối diện mà lại bắt Lạc Hạo Phong đi đón Tiêu Tiêu.
Chờ anh ấy đón Tiêu Tiêu về thì họ không nói là ăn xong gần hết, thì cũng đã ăn được một nửa, đến lúc đó Lạc Hạo Phong trả tiền là chuyện chắc chắn rồi.
Cô biết tên Mặc Tu Trần này phúc hắc, không ngờ anh trai cô cũng phúc hắc như vậy.
“Nhiên Nhiên, nhanh gọi cho Bạch Tiêu Tiêu đi, lát nữa A Phong xuống bây giờ.” Mặc Tu Trần cười hối thúc. Anh và Cố Khải không hề bàn trước, chỉ là sự ăn ý được bồi dưỡng qua bao năm chơi khăm người khác, chỉ cần một ánh mắt là hiểu rõ tâm tư đối phương.
Ôn Nhiên gọi điện xong, vừa thu điện thoại lại thì Lạc Hạo Phong đã đi ra từ cửa xoay. Cách vài bước chân, anh liền hỏi: “Tu Trần, đi đâu, không lái xe à?”
Mặc Tu Trần không nói lời nào, đôi mắt thâm thúy nhìn Ôn Nhiên.
“Ôn Nhiên, đi ăn ở đâu?”
Lạc Hạo Phong là người thông minh thế nào chứ, thấy Mặc Tu Trần không nói, Cố Khải cũng chỉ cười không đáp, anh lập tức hỏi Ôn Nhiên. Hai người bọn họ đều nghe Ôn Nhiên, cô nói đi đâu thì chắc chắn là đi đó.
“Đi khách sạn đối diện, đặt trước rồi. Vừa nãy tớ gọi cho Tiêu Tiêu, bảo cậu đi đón cô ấy qua đây. Lạc Hạo Phong, cậu đi nhanh đi, bọn tớ vào khách sạn đợi cậu và Tiêu Tiêu trước.”
Nụ cười trên mặt Lạc Hạo Phong cứng đờ, ánh mắt kỳ lạ nhìn về phía Mặc Tu Trần và Cố Khải. Giây tiếp theo, anh nheo mắt lại: “Các cậu cố ý.”
“Cố ý cái gì?”
Ôn Nhiên vô tội chớp mắt, mím môi nói: “Nếu cậu không muốn đi đón Tiêu Tiêu thì thôi vậy. Anh Cố, hay là anh đi đón Tiêu Tiêu đi. Chỉ có điều, Tiêu Tiêu lên xuống xe đều không tiện, phải phiền anh bế cô ấy……”
“Tôi đi, các người đợi tôi đấy, trước khi tôi chưa về, không được phép động đũa trước. Còn nữa, Tu Trần, là cậu gọi tôi đi ăn, bữa này cậu phải trả tiền.”
Lạc Hạo Phong nói xong, quay người đi về phía chỗ đỗ xe của mình, để lại Ôn Nhiên ngơ ngác chớp chớp mắt, rồi lại chớp mắt, có cảm giác như gió thổi loạn cả tâm trí.
Ba người này, thực sự không có ai là dạng vừa.
“Haha, không cần bận tâm A Phong đâu, Nhiên Nhiên, chúng ta đi thôi.”
Cố Khải nhìn bóng lưng Lạc Hạo Phong rời đi, cười lớn hai tiếng, vui vẻ lên tiếng.
Dù sao người trả tiền cũng không tới lượt anh, anh chỉ việc ăn không uống không là được.
Nhà họ Bạch
Bạch Tiêu Tiêu gọi điện xong với Ôn Nhiên, đẩy xe lăn vào nhà vệ sinh, rửa mặt xong đi ra, đang ngồi trước bàn trang điểm để trang điểm thì mẹ Bạch đẩy cửa đi vào.
“Tiêu Tiêu, con định đi ra ngoài à?”
Bạch Tiêu Tiêu đặt bút kẻ mày xuống, quay đầu nhìn mẹ Bạch đang bưng bát canh đi vào, giải thích: “Mẹ, vừa nãy Nhiên Nhiên gọi điện cho con, hẹn trưa nay đi ăn cơm cùng nhau.”
“Nhiên Nhiên, nó tới đón con à?”
Mẹ Bạch hơi sững người, thấy ánh mắt Bạch Tiêu Tiêu có chút né tránh, bà cau mày, bước đến trước mặt cô, đặt bát canh lên bàn trang điểm, ôn hòa hỏi: “Tiêu Tiêu, con nói cho mẹ biết, con và Lạc Hạo Phong có phải đang hẹn hò không?”
Bạch Tiêu Tiêu lắc đầu: “Mẹ, mẹ nghĩ nhiều rồi, con và Lạc Hạo Phong chỉ là bạn bè bình thường thôi.” Anh ấy tuy đối xử với cô không tệ, nhưng cũng chưa từng nói câu nào kiểu như thích cô, cô không thể đa tình tự cho là người ta thích mình được.
“Thế à? Nhưng mà, lần nào Nhiên Nhiên hẹn con, đều là Lạc Hạo Phong làm tài xế. Con bây giờ đi lại không tiện, lên xuống xe gì đó, cậu ta đều bế con. Tiêu Tiêu, không phải mẹ phong kiến, nếu con không có ý với cậu ta, mà cậu ta cũng không có ý với con, vậy thì đừng đi quá gần với cậu ta.”