Mặc Tu Trần nheo mắt, cảm thấy nụ cười của Cố Khải có chút quỷ dị. Anh rời khỏi văn phòng, do dự một chút rồi lấy điện thoại ra gọi cho Ôn Nhiên.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận."
Âm thanh lọt vào tai khiến đôi lông mày Mặc Tu Trần khẽ nhíu lại. Anh ngoái đầu nhìn văn phòng Cố Khải, cảm thấy tốc độ của anh ta không thể nhanh đến mức đó. Thực ra, người gọi cho Ôn Nhiên chính là Cố Khải. Mặc Tu Trần vừa ra khỏi văn phòng, anh ta đã rút điện thoại gọi cho Nhiên Nhiên. Vừa rồi Mặc Tu Trần dám kích bác mình, trong lòng Cố Khải nghĩ bụng, phải hẹn Nhiên Nhiên ra ngoài, để cho Mặc Tu Trần đến nhà họ Ôn mà công cốc.
Khi điện thoại đổ chuông, Ôn Nhiên đang cùng Ôn Cẩm ngồi trong phòng khách sắp xếp đồ đạc. Cô lôi ra một cuốn album, hào hứng kéo Ôn Cẩm xem cùng.
"Anh, nhìn này, đây là năm anh đỗ đại học. Anh sắp đi học xa, em không nỡ xa anh nên đã kéo anh chụp bao nhiêu là ảnh..."
Ôn Nhiên nghiêng đầu, vừa chỉ vào ảnh vừa nói với Ôn Cẩm. Khi đó, cô vừa trổ mã thành một thiếu nữ yểu điệu thục nữ, còn Ôn Cẩm thì mày kiếm mắt sáng, tuấn tú ngời ngời.
Cô khoác tay anh, tựa đầu vào cánh tay anh, còn làm đủ trò kỳ quặc, nụ cười rạng rỡ như hoa, vui vẻ biết bao. Nhìn tấm ảnh, ánh mắt Ôn Cẩm dần trở nên xa xăm. Anh mãi mãi nhớ rõ, cũng chính năm đó, cha anh cảnh cáo anh không được tiết lộ thân thế của Nhiên Nhiên cho bất kỳ ai, cũng không được phép có bất kỳ suy nghĩ không nên có nào đối với Nhiên Nhiên.
"Anh, anh..."
Ôn Nhiên nghi hoặc nhìn Ôn Cẩm, đang định nói gì đó thì tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang lời cô. Cô dúi cuốn album vào tay Ôn Cẩm, rút điện thoại ra: "Là anh Cố gọi tới."
"Em nghe điện thoại trước đi, lát nữa xem album tiếp."
Ôn Cẩm thu lại tâm sự, cười dịu dàng với cô, đặt album sang một bên, tiếp tục sắp xếp đồ đạc.
Ôn Nhiên đáp một tiếng "Vâng" rồi mới nhấn nút nghe, giọng nói nhẹ nhàng thốt lên: "Alo, anh!"
"Nhiên Nhiên, anh nghe nói em đang ở chỗ Ôn Cẩm à?"
Đầu dây bên kia, giọng nói vui vẻ của Cố Khải truyền tới, trong sự trong trẻo ấy thoáng lộ vẻ cưng chiều, dù là giữa mùa đông giá rét cũng khiến người ta cảm thấy ấm áp như mùa xuân. Ôn Nhiên nhìn Ôn Cẩm đang cúi đầu sắp xếp đồ đạc bên cạnh, cười cong cả mắt: "Đúng vậy, em đang giúp anh trai em dọn đồ, là Tu Trần nói cho anh biết hả?"
Mặc Tu Trần đưa cô tới đây xong liền đến bệnh viện tìm anh.
"Nhiên Nhiên, anh nói cho em nghe này, Tu Trần vừa chạy tới chỗ anh khoe khoang một hồi rồi đi mất. Anh trai em đây số khổ, chẳng có ai bầu bạn, lại còn phải làm việc, hay là em cũng qua đây bầu bạn với anh đi."
Giọng điệu của Cố Khải thay đổi hẳn, không còn vẻ trong trẻo vui vẻ lúc nãy mà trở nên đáng thương vô cùng. Ôn Nhiên sững người một lát rồi bật cười: "Tu Trần đến chỗ anh chỉ để khoe khoang thôi sao?"
Chuyện ấu trĩ như vậy, cô không tin Tu Trần lại làm thế. Anh đi tìm anh ấy, không biết là có chuyện gì mà không thể để cô biết, mấy hôm nay, anh luôn tỏ ra bí bí mật mật.
"Đúng thế, cậu ta chạy tới khoe khoang thì chớ, lúc đi còn bảo anh làm việc cho tốt, đừng để bệnh nhân khiếu nại, nói là đi tìm em. Nhiên Nhiên, giờ em và Ôn Cẩm tới bệnh viện đi, tối nay anh mời em đi ăn, không, tối nay em về nhà anh ở, để cho Tu Trần không thể đắc ý được nữa."
Cố Khải nói ra ý định của mình. Cái tên Mặc Tu Trần kia quá đáng lắm rồi, anh nhất định phải cho cậu ta biết tay, để cậu ta biết rằng, cậu ta không có vợ nhưng có em gái. Nhiên Nhiên không phải là của riêng Mặc Tu Trần, anh là anh trai, cũng có thể giành Nhiên Nhiên về.
Ôn Nhiên có chút khó xử: "Nhưng mà, chỗ chúng em còn chưa dọn xong."
"Nhiên Nhiên, có phải em có Tu Trần rồi là không cần anh trai này nữa đúng không? Lần trước em còn hứa giúp anh tìm bạn gái mà, giờ em qua đây đi, anh nói cho em nghe tiêu chuẩn tìm bạn gái của anh. Để Ôn Cẩm đưa em qua."
"Được rồi, vậy lát nữa em qua."
Ôn Nhiên không chịu nổi 'yêu cầu' của Cố Khải, miễn cưỡng đồng ý.
"Ừm, nếu Tu Trần gọi điện cho em thì em không được nói cho cậu ta biết là em đến chỗ anh, để cậu ta đến mà công cốc, xem lần sau cậu ta còn dám đắc ý trước mặt anh nữa không."
Cố Khải đắc ý hừ hừ ở đầu dây bên kia. Ôn Nhiên không nhịn được cười, trong đôi mắt trong veo như nước tràn đầy ý cười: "Được, em hứa với anh là được chứ gì, lát nữa Tu Trần gọi điện, em sẽ không nói cho anh ấy biết."
"Nhiên Nhiên, Cố Khải nói gì với em vậy?"
Ôn Cẩm ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tươi cười của Ôn Nhiên, vẻ thanh tú lấp lánh khiến người ta lóa mắt.
"Anh ấy nói, Tu Trần vừa chạy tới bệnh viện khoe khoang với anh ấy, còn bảo anh ấy làm việc cho tốt, đừng để bệnh nhân khiếu nại. Sau đó, anh ấy thấy bất công nên gọi điện cho em, bảo chúng ta bây giờ tới bệnh viện, lát nữa Tu Trần tới sẽ không tìm thấy em."
Ôn Nhiên giải thích ngắn gọn ý của Cố Khải. Ánh mắt Ôn Cẩm lóe lên, giữa lông mày tràn ra ý cười. Anh ném đồ vật trong tay xuống, đứng dậy: "Được, giờ anh đưa em tới bệnh viện."
"Anh!"
Ôn Nhiên kinh ngạc mở to mắt. Sao anh ấy cũng giống anh Cố thế kia, Tu Trần không được người ta ưa đến vậy sao?
Ôn Cẩm nhìn ánh mắt nũng nịu của cô, bật cười sảng khoái, lại đưa tay quẹt mũi cô, nhướng mày nói: "Mặc Tu Trần đã gây nên công phẫn rồi. Nhiên Nhiên, Cố Khải nói đúng đấy, nhất định phải để cậu ta rút kinh nghiệm, lần sau đừng có quá phô trương."
Ôn Nhiên buồn cười nhìn Ôn Cẩm. Anh nói xong liền nhấc chân đi về phía phòng vệ sinh.
"Nhiên Nhiên, em mau thu xếp đi, anh rửa tay cái rồi chúng ta xuất phát, không được mật báo cho Mặc Tu Trần đâu đấy."
Ôn Cẩm đi tới cửa phòng vệ sinh lại ngoái đầu dặn dò, sợ Nhiên Nhiên 'phản bội'.
"Em không báo..."
Ôn Nhiên chưa kịp nói hết câu thì điện thoại của Mặc Tu Trần đã gọi tới. Cô nhíu mày, do dự nhìn chiếc điện thoại đang rung trong lòng bàn tay, trên màn hình, hai chữ 'Ông xã' không ngừng nhấp nháy.
"Để anh nghe!"
Ôn Cẩm sải bước đi ra, tay còn chưa kịp lau, đi tới trước mặt cô mới lau qua vào người mình, lấy điện thoại của cô, giúp cô nghe máy: "Alo!"
"Ôn Cẩm, sao lại là cậu, Nhiên Nhiên đâu?"
Ôn Cẩm bật loa ngoài, giọng Mặc Tu Trần truyền ra từ điện thoại. Anh ra hiệu bằng ánh mắt bảo Ôn Nhiên đừng lên tiếng, thản nhiên trả lời: "Nhiên Nhiên tới nhà Bạch Tiêu Tiêu rồi, điện thoại để ở đây sạc pin nên quên mang theo."
"Cô ấy tới nhà Bạch Tiêu Tiêu rồi?"
Giọng Mặc Tu Trần đầy nghi hoặc, có vẻ như không tin lời Ôn Cẩm nói.
"Ừm, vừa rồi tôi gọi điện hỏi em ấy có cần mang qua không, em ấy bảo không cần, tối quay lại lấy."
"Tôi đang trên đường tới nhà cậu, lát nữa tôi lấy giúp cô ấy."
Mặc Tu Trần nói xong liền cúp máy luôn, chắc là gọi cho Bạch Tiêu Tiêu để hỏi xem Ôn Nhiên có ở đó không.
"Nhiên Nhiên, Mặc Tu Trần lát nữa sẽ tới, chúng ta đi thôi."
Ôn Cẩm nhướng mày, cười đắc ý.
"Anh ấy sẽ gọi điện hỏi Tiêu Tiêu, rồi sẽ biết anh lừa anh ấy."
Ôn Nhiên nhìn nụ cười đắc ý của Ôn Cẩm, không nhịn được mà 'tạt gáo nước lạnh', Ôn Cẩm cười không chút bận tâm: "Cậu ta biết thì đã sao, đằng nào khi cậu ta tới nơi thì chúng ta cũng đã đi rồi."