Mười phút sau, Mặc Tu Trần cùng Tiểu Lưu cùng nhau đến nhà Đồng Thi Thi.
Vừa theo Mặc Tu Trần bước vào, Đồng Thi Thi lập tức cảm nhận được ánh mắt sắc bén như dao của anh phóng tới. Cùng lúc đó, nhiệt độ trong phòng cũng đột ngột giảm xuống theo luồng khí lạnh tỏa ra từ trên người anh.
Hai tay cô vô thức nắm chặt, thân mình cứng đờ trong chốc lát.
Ánh mắt Mặc Tu Trần lạnh lùng lướt qua Đồng Thi Thi, thấy cô chột dạ cúi gằm mặt xuống đất, đôi môi mỏng của anh mím thành một đường thẳng lãnh nghị, đôi mắt thâm sâu nhìn về phía Mặc Tử Hiên.
Trong tay anh đang cầm một chiếc điện thoại, đó là của Đồng Thi Thi.
Thấy Mặc Tu Trần nhìn sang, cậu giơ chiếc điện thoại lên: "Trong điện thoại này có số của Ngô Thiên Nhất. Hắn từng liên lạc với Đồng Thi Thi, yêu cầu cô ta nghe ngóng thân thế của Ôn Nhiên."
"Cô đã nói những gì với Ngô Thiên Nhất?"
Mặc Tu Trần bước đến trước ghế sô pha, nhìn xuống Đồng Thi Thi đang có sắc mặt trắng bệch, thân mình run rẩy không kiểm soát. Cô không dám ngẩng đầu nhìn ánh mắt sắc lạnh của anh, ngay cả giọng nói cũng run rẩy không thành câu: "Mặc thiếu, tôi, tôi bị Ngô Thiên Nhất uy hiếp."
"Bây giờ cô có nổi nóng với hắn cũng vô ích, những gì cần nói, hắn đều đã nói rồi."
Mặc Tử Hiên lúc này lại không hề sợ hãi khí tràng lạnh lẽo, mạnh mẽ của Mặc Tu Trần, liếc nhìn Đồng Thi Thi đang sợ đến mức suýt ngất, cậu thản nhiên nói:
"Cô ta liên lạc với Ngô Thiên Nhất chính là dùng số điện thoại này. Lát nữa, bảo cô ta lập công chuộc tội, gọi điện cho Ngô Thiên Nhất, anh có thể xác định được nơi ẩn náu của hắn và Tiêu Văn Khanh."
Đôi mắt Mặc Tu Trần nheo lại đầy sắc bén, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào vẻ mặt bình thản của Mặc Tử Hiên: "Cô ta tìm cậu vào buổi trưa, chiều cậu tắt máy, là vì cô ta đã báo cho Ngô Thiên Nhất rồi?"
Mặc Tử Hiên không phủ nhận: "Không sai, tôi gọi điện hơi muộn, bọn chúng đã bắt đầu nghi ngờ tôi rồi."
"Nghĩa là, Tiêu Văn Khanh và Ngô Thiên Nhất đã biết thân thế của Nhiên Nhiên rồi?"
Khi Mặc Tu Trần nói câu này, giọng anh như truyền ra từ hầm băng, lạnh lẽo thấu xương, khiến những người có mặt đều kinh tâm động phách. Đứng phía sau, Tiểu Lưu từ lúc vào cửa đến giờ vẫn không nói năng gì, lúc này cảm thấy vừa đau lòng vừa hối hận.
Đau lòng là vì người phụ nữ mình thích lại là kẻ khẩu phật tâm xà, không chỉ lừa gạt cậu mà còn làm ra chuyện như vậy.
Hối hận là vì Đồng Thi Thi đã nói cho Ngô Thiên Nhất và Tiêu Văn Khanh biết, như vậy, thân thế của Đại thiếu phu nhân chắc chắn sẽ bị bại lộ... Cậu cảm nhận rõ ràng luồng khí lạnh tỏa ra quanh người Đại thiếu gia, đầu vô thức cúi thấp xuống.
"Đúng vậy, bọn họ đã biết rồi."
Mặc Tử Hiên không muốn giấu, mà cũng chẳng giấu được. Dựa vào hiểu biết của cậu về Tiêu Văn Khanh, ả đã tìm mọi cách để biết thân thế của Ôn Nhiên, vậy thì chắc chắn ả sẽ tung hê cho truyền thông.
Có lẽ sáng mai thôi, Ôn Nhiên sẽ lên trang nhất của các tờ báo lớn.
Thần sắc Mặc Tu Trần thay đổi liên tục, ngũ quan anh tuấn phủ một tầng u ám. Một lúc lâu sau, trong phòng tĩnh lặng đến mức ngay cả một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.
Mặc Tu Trần không nói, Mặc Tử Hiên cũng im lặng.
Đồng Thi Thi và Tiểu Lưu đều cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.
Qua hồi lâu, giọng nói của Mặc Tu Trần phá vỡ sự trầm mặc ngột ngạt này: "Đồng Thi Thi, cô cũng không biết nơi ẩn náu của Ngô Thiên Nhất và Tiêu Văn Khanh sao?"
Đồng Thi Thi ngẩng cái đầu đang cúi xuống lên, nhìn thoáng qua khuôn mặt lạnh như băng sương của Mặc Tu Trần rồi lại cúi xuống: "Tôi không biết hắn ở đâu, nhưng tôi biết hắn có tai mắt ở G thị. Lúc trưa khi tôi đi tìm Tử Hiên, tôi cảm giác có người theo dõi phía sau."
Ánh mắt Mặc Tu Trần trầm xuống: "Số điện thoại đó là của Ngô Thiên Nhất?"
"Vâng, hắn đưa cho tôi, nói rằng số này có thể liên lạc với hắn."
Đồng Thi Thi không dám nói dối trước mặt Mặc Tu Trần, từng chữ từng chữ nói chậm rãi và rõ ràng.
Mặc Tu Trần lấy điện thoại ra, gọi cho Lục Chi Hình, rồi nói với cô: "Bây giờ cô gọi điện cho Ngô Thiên Nhất đi, biết phải nói với hắn thế nào chưa?"
Đồng Thi Thi có chút sợ hãi, nhưng cố gắng để giọng mình nghe thật bình tĩnh: "Tôi gọi điện, cứ hỏi hắn gần đây có việc gì không, nếu không có việc gì thì tôi ra ngoài chơi vài ngày."
"Ừ, đừng để hắn nghe ra điều bất thường."
Mặc Tu Trần nhíu mày, chỉ cần Đồng Thi Thi nói chuyện với Ngô Thiên Nhất, tìm được vị trí của hắn là được.
"Tôi biết rồi."
Đồng Thi Thi lập tức gật đầu, lại hít một hơi thật sâu, bình ổn tâm tư.
Mặc Tử Hiên đưa điện thoại cho Đồng Thi Thi, cô tiếp lấy, bàn tay cầm điện thoại vẫn còn khẽ run rẩy.
"Cô đừng sợ, cũng đừng căng thẳng."
Mặc Tử Hiên trầm giọng nhắc nhở.
"Ừ." Đồng Thi Thi gật đầu, nói không chút căng thẳng là giả, người trước mặt khí tràng mạnh mẽ như vậy, sao cô có thể không sợ.
"Tôi ra ngoài, cô đừng để Ngô Thiên Nhất nghe ra vấn đề gì." Mặc Tu Trần nhìn dáng vẻ căng thẳng của Đồng Thi Thi, quăng lại một câu rồi xoay người đi về phía cửa.
Mặc Tử Hiên nhíu mày, không lên tiếng.
Đồng Thi Thi nhìn Mặc Tu Trần ra khỏi phòng khách, cô mím mím môi, mới bấm số gọi cho Ngô Thiên Nhất.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi Mặc Tu Trần rời đi, Ôn Nhiên vẫn luôn ngồi trên sô pha xem tivi chờ anh về.
Trong phòng ngủ chính được trang hoàng ấm áp, thiếu vắng sự hiện diện của người đó, cho dù có tivi bầu bạn, tâm trạng cô cũng chẳng còn sự vui vẻ như lúc nãy.
Đợi gần một tiếng đồng hồ, cô cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc và ổn định truyền đến từ phía cầu thang trong tiếng tivi. Đôi lông mày đang hơi nhíu lại của cô lập tức giãn ra, nở một nụ cười, vứt điều khiển trong tay xuống, bước xuống khỏi sô pha, chân trần đi ra cửa, mở cửa ra, bóng dáng cao lớn thẳng tắp của Mặc Tu Trần đang đứng trước mặt.
"Nhiên Nhiên!"
Mặc Tu Trần nhìn người trong phòng, cô mặc một bộ đồ ngủ, vẻ đẹp quyến rũ thanh tú, đặc biệt là đôi mắt như nước kia, ý cười ôn nhu lấp lánh sự chờ đợi và mừng rỡ, đó là niềm vui sướng khi chờ được anh trở về.
Tim anh thắt lại, cúi người bế ngang cô lên.
"Á!"
Ôn Nhiên bật cười một tiếng thốt lên kinh ngạc, thân mình hẫng lên không trung, hai tay theo bản năng ôm lấy cổ anh, ngửi hương vị quen thuộc, lòng cảm thấy an tâm và viên mãn.
"Nhiên Nhiên, đợi lâu lắm phải không?"
Mặc Tu Trần bế cô, không vội đi vào phòng, mà cúi đầu, ánh mắt ôn nhu nhìn cô.
"Không có, em vẫn luôn xem tivi."
Ôn Nhiên cười giải thích, lại quay đầu nhìn màn hình tinh thể lỏng, trên đó vẫn đang phát phim truyền hình.
Mặc Tu Trần nhếch môi cười, cúi đầu hôn nhẹ lên vầng trán trắng ngần của cô, cười nói: "Anh chưa được sự đồng ý của em mà đã làm một việc, không biết em có cảm thấy kinh hỉ không."
Ôn Nhiên chớp mắt, nhìn đôi mắt anh tuấn ôn nhuận của anh: "Việc gì?"
"Lát nữa sẽ nói cho em biết, bây giờ, chúng ta hãy hoàn thành việc vừa rồi còn chưa làm xong."
Ánh mắt Mặc Tu Trần dừng lại trên đôi môi kiều diễm của cô, đáy mắt có u quang lóe lên, bế cô đi về phía chiếc giường lớn rộng rãi ở giữa phòng.
Ôn Nhiên đương nhiên biết việc anh nói chưa làm xong là gì, tim cô khẽ run lên, nhịp tim đập loạn nhịp khi đôi môi anh đặt xuống. Hơi thở nam tính quen thuộc và nóng bỏng ập vào mũi, thân hình cô rơi xuống tấm ga trải giường mềm mại, thân thể cao lớn của người đàn ông cũng theo đó phủ lên trên.