Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 16433 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
406 Biết anh sẽ không mắc lừa

❊ ❊ ❊

"Nhiên Nhiên, em gọi cho Tiêu Tiêu một cuộc, hỏi xem cô ấy đã nói gì với Mặc Tu Trần."

Chiếc Porsche màu trắng chạy với tốc độ ổn định về hướng bệnh viện Khang Ninh. Trên ghế lái, bàn tay với khớp xương rõ ràng của Ôn Cẩm đang nắm chặt vô lăng, ánh mắt tập trung nhìn về phía trước.

Trên ghế phụ, Ôn Nhiên lười biếng dựa vào ghế, thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Anh trai cô vừa ra khỏi nhà đã cố ý tránh con đường có khả năng gặp Mặc Tu Trần.

Ôn Cẩm không quay đầu, chỉ nhìn Ôn Nhiên ở bên cạnh qua gương chiếu hậu, thản nhiên mở lời.

"Dạ!"

Ôn Nhiên lấy điện thoại ra, gọi cho Bạch Tiêu Tiêu. Chuông reo hai tiếng, giọng Bạch Tiêu Tiêu đã truyền tới: "Nhiên Nhiên, cậu và Mặc Tu Trần chơi trốn tìm gì vậy? Anh ta vừa gọi điện hỏi tớ là cậu có ở chỗ tớ không đấy."

"Cậu đã nói gì với anh ấy?"

Ôn Nhiên hơi ngẩn ra, trong lòng có chút lo lắng cho Mặc Tu Trần, anh đã gọi cho Bạch Tiêu Tiêu mà không gọi lại cho cô.

"Tớ bảo với anh ta là có, cậu đang ở chỗ tớ. Nhiên Nhiên, cậu không làm chuyện gì xấu xa để lừa Mặc Tu Trần đấy chứ?"

Bạch Tiêu Tiêu cười trong điện thoại.

"Cậu bảo với anh ấy là tớ ở nhà cậu á?"

Ôn Nhiên ngỡ ngàng, con bé Bạch Tiêu Tiêu này cũng biết điều quá đi.

"Đúng vậy, anh ta vừa mở miệng là bảo cho cậu nghe điện thoại..."

Thấy cô cúp máy, Ôn Cẩm lập tức đắc ý cười lớn: "Ha ha, cũng có lúc Mặc Tu Trần bị lừa nhỉ. Nhiên Nhiên, Mặc Tu Trần chạy đến nhà Bạch Tiêu Tiêu mà không tìm thấy em, không biết sẽ có vẻ mặt gì đây."

Khóe miệng Ôn Nhiên giật giật, "Các anh làm vậy, em thấy Tu Trần đáng thương quá."

"Đáng thương?"

Ôn Cẩm quay đầu, ánh mắt kỳ lạ nhìn Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, sao em lại dùng từ đáng thương để hình dung Mặc Tu Trần? Cậu ta chưa bao giờ đáng thương cả, chỉ có bụng dạ đen tối, thâm hiểm thôi. Lạc Hạo Phong, Đàm Mục và Cố Khải, không một ai là không muốn chỉnh cậu ta một trận."

"Anh ấy không được lòng các anh đến thế sao?"

Ôn Nhiên bĩu môi. Những người chưa có bạn gái như họ đều ghen tị với Tu Trần, xem ra cô phải nỗ lực tìm bạn gái cho họ rồi.

"Cũng không phải không được lòng, chỉ là ngứa mắt cái vẻ đắc ý đó của cậu ta thôi."

Khóe miệng Ôn Cẩm nở nụ cười đậm nét. Ôn Nhiên cảm thấy, lúc này anh cũng đang rất đắc ý.

"Anh, anh Cố nói muốn kể cho em nghe anh ấy thích cô gái như thế nào để em giúp anh ấy tìm. Anh cũng kể em nghe đi, anh muốn em dâu tương lai của em như thế nào? Em đảm bảo tìm cho mỗi người một người vừa ý."

Ôn Nhiên cười hì hì nhìn Ôn Cẩm.

Ôn Cẩm liếc cô một cái, thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Anh em đang lái xe, đừng nói mấy lời dễ làm anh mất tập trung như vậy."

Ôn Nhiên bĩu môi, "Được rồi, lát nữa đến bệnh viện rồi anh kể em nghe."

Người nhìn thấy Mặc Tu Trần đầu tiên là Ôn Nhiên.

Khi xe đến bệnh viện, Ôn Cẩm còn vui vẻ nói: "Mặc Tu Trần bây giờ chắc đã đến nhà Bạch Tiêu Tiêu rồi."

Tính theo quãng đường, lúc họ đến bệnh viện thì Mặc Tu Trần cũng vừa vặn đến nhà Bạch Tiêu Tiêu.

Lời anh vừa dứt, Ôn Nhiên bỗng mở to mắt, nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ xe. Ở bãi đậu xe cách vài chiếc, người đàn ông đang dựa vào trước xe Aston Martin, mày kiếm thanh tú, ánh mắt sâu thẳm, ngũ quan tinh xảo tuấn mỹ dưới ánh mặt trời tựa như được mạ một lớp ánh sáng mê người, gợi cảm quyến rũ đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Cô hạ cửa sổ xe xuống, khóe môi Mặc Tu Trần lập tức cong lên.

Ngăn cách bởi không khí, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô, rõ ràng là xe của Ôn Cẩm đã sớm lọt vào tầm mắt anh rồi.

"Nhiên Nhiên, em nhìn cái gì thế?"

Ôn Cẩm phát hiện sự khác lạ của Ôn Nhiên, quay đầu nhìn theo ánh mắt của cô. Giây tiếp theo, anh kinh ngạc kêu lên: "Mặc Tu Trần, sao cậu ta lại ở bệnh viện, không phải nên đến nhà Bạch Tiêu Tiêu rồi sao?"

Đôi mày của Ôn Nhiên nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt trong veo sáng ngời, giọng nói dịu dàng chứa đựng niềm tự hào sâu sắc: "Anh ấy không mắc lừa đâu anh, kế hoạch của anh và anh Cố thất bại rồi."

Mặc Tu Trần tao nhã đứng thẳng dậy, sải đôi chân dài bước về phía họ. Ôn Nhiên mở cửa xe bước xuống, cười tủm tỉm đi về phía anh.

Ôn Cẩm ngẩn ngơ ngồi trong xe, một tay nắm vô lăng, tay kia vẫn còn nắm dây an toàn chưa tháo, nhìn hai người càng lúc càng gần. Anh không nhìn thấy mặt Ôn Nhiên, nhưng lại nhìn rõ biểu cảm của Mặc Tu Trần.

Ánh mắt anh thay đổi, rồi lại cong khóe miệng, nơi chân mày nhuốm một phần kính phục. Mặc Tu Trần quả không hổ danh là Mặc Tu Trần, người đàn ông như vậy, không chỉ Nhiên Nhiên, sợ rằng bất cứ người phụ nữ nào cũng không thể không yêu.

"Tu Trần, không phải anh đi nhà Tiêu Tiêu rồi sao?"

Cách vài bước chân, Ôn Nhiên cười hì hì hỏi.

Khóe miệng Mặc Tu Trần cong lên đường cong dịu dàng, trong đôi mắt sâu tựa đầm nước, tình ý lan tỏa. Anh tiến lên hai bước, nắm lấy tay cô, giọng điệu mang theo sự trách móc: "Em lại cùng với hai anh trai của em liên hợp để lừa anh."

Ôn Nhiên cười khì khì: "Em biết anh sẽ không mắc lừa mà."

Ánh mắt Mặc Tu Trần sâu thêm, ngắm nhìn đôi mày kiêu ngạo lại thanh tú của cô, anh siết nhẹ bàn tay đang nắm lấy tay cô, ý cười trong đáy mắt càng thêm đậm một phần, "Nếu như anh mắc lừa thì sao?"

"Sẽ không đâu."

Ôn Nhiên rất tự tin nói, cô biết, cứ nịnh nọt hết sức là được.

"Được rồi, nể tình em tin tưởng anh như vậy, tha lỗi cho em đấy."

Anh ngẩng đầu nhìn Ôn Cẩm vừa bước xuống xe, rồi lại quay sang nhìn cổng bệnh viện. Cố Khải vừa vặn từ bên trong bước ra, thấy anh liền nhướng mày, rồi quay đầu nhìn Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, Cố Khải gọi em đến bệnh viện làm gì?"

Ánh mắt Ôn Nhiên lóe lên, cô nhìn qua vai anh, thấy Cố Khải ở cổng bệnh viện, bóng dáng anh cao ráo, hai tay tùy ý đút túi quần, chiếc áo blouse trắng thánh khiết bay bay theo gió.

"Anh Cố bảo em đến bệnh viện, anh ấy nói cho em nghe điều kiện tìm bạn gái của anh ấy, để em giúp anh ấy chọn một người."

Ánh mắt Mặc Tu Trần xẹt qua một tia tính toán, cười nói: "Thì ra là vậy, ừm, lát nữa em nhớ hỏi cho kỹ, anh ta có điều kiện gì thì cứ nói rõ ràng một lần. Em yên tâm, nếu em không tìm được, anh có thể giúp em, đảm bảo khiến anh ta sống thật phong phú, không có thời gian để đến chia rẽ chúng ta."

Ôn Nhiên nheo mắt, sao nghe kiểu gì cũng thấy tên Mặc Tu Trần này đang có âm mưu thế nhỉ.

"Thảo nào anh Cố và anh trai đều bất mãn với anh, anh đã gây ra công phẫn rồi đó, đừng có làm mấy việc khiến họ oán trách nữa."

Ôn Nhiên nói một câu rất công bằng.

"Họ không phải bất mãn, mà là ngưỡng mộ đố kỵ, vì anh có em, còn họ thì từng người một vẫn độc thân. Anh cũng là vì nghĩ cho họ thôi, không chỉ Cố Khải, Ôn Cẩm cũng vậy. Đợi cậu ta kết hôn rồi, em sẽ không cần phải đi giúp cậu ta sắp xếp đồ đạc nữa."

Mặc Tu Trần cười không cho là đúng, họ càng bất mãn thì càng chứng tỏ anh càng đắc ý.

"Nhiên Nhiên, anh đã nói với ba rồi, tối nay em về nhà ở. Ông nghe xong rất vui, nói tối nhất định sẽ về nhà ăn cơm. Tu Trần, chẳng phải cậu đã đi đón Nhiên Nhiên từ lâu rồi sao, sao lại ở đây mà không đi đi?"

Phía sau, giọng nói của Cố Khải từ từ truyền tới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:401
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.