Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 19747 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
491 Không ai có thể ngăn cản anh ấy

❊ ❊ ❊

Điện thoại đổ chuông hai tiếng, giọng của Cố Khải đã truyền tới, trong sự ôn nhu trầm thấp ấy, thấp thoáng một chút cảm xúc khó nói thành lời, "Nhiên Nhiên!"

"Cố đại ca, em có chút chuyện, muốn trực tiếp nói với anh." Ôn Nhiên suy nghĩ một chút, qua điện thoại, có vài chuyện không thể nói rõ ràng được.

"Được, anh qua ngay." Cố Khải đáp rất sảng khoái, lúc này, anh đang ở trong văn phòng của Cố Nham, vừa nói với ông chuyện Nhiên Nhiên đã biết sự thật, hơn nữa còn đề nghị ly hôn với Mặc Tu Trần.

"Vâng, em đợi anh ở nhà." Cúp điện thoại, Cố Khải bắt gặp ánh mắt quan tâm của cha mình, ôn hòa nói: "Ba, Nhiên Nhiên nói có chuyện tìm con, bây giờ con qua nhà họ Ôn một chuyến."

Cố Nham gật đầu, không yên tâm dặn dò: "Nhiên Nhiên đã nghe điện thoại của Phó Kinh Nghĩa, chuyện nó biết chắc chắn không ít, nếu nó có hỏi, con cứ thành thật nói với nó, đừng giấu giếm nữa."

Ánh mắt Cố Khải biến đổi, trong mắt thoáng qua tia do dự, anh cũng cảm thấy, Nhiên Nhiên đã nghe điện thoại của Phó Kinh Nghĩa, chắc chắn đã biết rất nhiều chuyện, không chỉ riêng chuyện đó. Nhưng, phải nói toàn bộ sự thật cho em ấy biết, anh vẫn cảm thấy thật tàn nhẫn.

"Được, lát nữa con nghe xem em ấy nói thế nào đã, có lẽ em ấy tìm con không phải vì chuyện này." Lời của Cố Khải có chút tự lừa mình dối người, nhưng anh thật sự không hy vọng Nhiên Nhiên biết được tất cả. Cố Nham không nói gì, chỉ xua tay với anh, ra hiệu cho anh đi tìm Ôn Nhiên.

* Nhà họ Ôn. Cố Khải từ bệnh viện đến đây, dọc đường lái xe rất nhanh, chỉ tốn hai mươi phút đồng hồ.

Ôn Cẩm nhìn thấy anh, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, "Nhiên Nhiên gọi điện cho anh, hay là do Mặc Tu Trần không yên tâm nên bảo anh đến?"

Cố Khải đi theo anh vào phòng khách, miệng đáp: "Là Nhiên Nhiên gọi cho anh, nói có chút chuyện, muốn trực tiếp nói với anh."

"Sau khi cậu ta trở về, liền hỏi tôi, ngoài việc không thể sinh con, em ấy còn bệnh gì khác không. Anh đã nghĩ kỹ lát nữa sẽ trả lời em ấy thế nào chưa?" Ôn Cẩm nghe anh nói là Ôn Nhiên gọi điện bảo anh đến, lòng lập tức thắt lại.

Cố Khải mím môi, nhàn nhạt nói: "Ý của ba anh là nói cho Nhiên Nhiên biết sự thật, em ấy đã đề nghị ly hôn với Tu Trần, điều này chứng tỏ em ấy biết nhiều hơn chúng ta tưởng, nếu chúng ta cứ giấu giếm, thì suy nghĩ trong lòng em ấy cũng sẽ không nói cho chúng ta biết đâu."

Sắc mặt Ôn Cẩm khẽ biến, hồi lâu sau mới im lặng gật đầu.

"Anh lên lầu tìm Nhiên Nhiên trước." Cố Khải vỗ vỗ vai anh, ba bước thành hai, nhanh chóng lên lầu, đi đến phòng Ôn Nhiên tìm em ấy.

Bóng dáng thanh tú của Ôn Cẩm đứng dưới lầu, đôi chân mày khẽ nhíu lại nhìn lên tầng hai, hồi lâu sau mới xoay người đi về phía nhà bếp.

"Nhiên Nhiên, Tiêu Tiêu cũng ở đây à?" Cố Khải vào phòng, trước hết chào Ôn Nhiên, rồi mới nhìn sang Bạch Tiêu Tiêu.

Bạch Tiêu Tiêu gật đầu với anh, nói với Ôn Nhiên trên giường: "Nhiên Nhiên, cậu và anh cậu nói chuyện đi, tớ xuống lầu xem Ôn đại ca làm gì, tối nay tớ phải ở lại đây ăn chực mới được."

"Để anh đưa em xuống." Cố Khải nhìn thoáng qua xe lăn của cô, cô không thể tự mình xuống lầu. Bạch Tiêu Tiêu cười cười không sao cả, nhẹ nhàng nói: "Không cần đâu, em chỉ cần gọi một tiếng xuống dưới, Ôn đại ca sẽ lên đón em thôi."

"Anh tiễn em ra ngoài." Cố Khải cũng cười cười, tiễn Bạch Tiêu Tiêu ra khỏi phòng, rồi gọi một tiếng xuống dưới bảo Ôn Cẩm lên đón cô, anh mới xoay người trở lại phòng, đóng cửa, đi đến trước giường bệnh, trực tiếp ngồi xuống mép giường, ngăn cản Ôn Nhiên đứng dậy: "Nhiên Nhiên, em cứ ngồi trên giường đi."

Ôn Nhiên không từ chối, tựa vào đầu giường, Cố Khải sợ em ấy không thoải mái, lại lấy một chiếc gối lót sau lưng em ấy. "Nhiên Nhiên, em muốn hỏi anh chuyện gì, cứ hỏi đi." Khóe môi Cố Khải cong lên một đường vòng cung nhàn nhạt, giọng nói ôn nhu dịu dàng.

Ôn Nhiên gật đầu, khẽ nói: "Tu Trần chắc hẳn đã nói với anh việc em đề nghị ly hôn với cậu ấy rồi đúng không."

"Ừ, cậu ấy đã nói, tâm trạng cậu ấy không tốt lắm, Nhiên Nhiên, anh quen Tu Trần hơn hai mươi năm, chưa từng thấy cậu ấy như buổi chiều hôm nay." Khi Cố Khải nói câu này, trong lòng có chút buồn bã.

Ôn Nhiên nghe anh nói vậy, tim đau nhói, tiếp tục nói: "Là cậu ấy bảo Tiêu Tiêu đến bầu bạn với em, Tiêu Tiêu còn nói với em, cậu ấy muốn đi triệt sản, anh à, nếu Tu Trần thật sự tìm anh, anh nhất định phải ngăn cản cậu ấy, được không?"

Cố Khải kinh ngạc, đôi mắt dài hẹp nhìn chằm chằm vào em ấy, hít sâu một hơi mới nói: "Nhiên Nhiên, nếu Tu Trần thật sự muốn làm vậy, đừng nói là anh không ngăn được, cho dù có thêm A Phong và A Mục, thậm chí là ba chúng ta, cũng không ngăn cản nổi."

Ôn Nhiên nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức tái đi. "Nhiên Nhiên, người có thể ngăn cản Tu Trần chỉ có em thôi. Em có thể nói cho anh trai biết, tại sao em lại muốn ly hôn với Tu Trần không?"

Ôn Nhiên rũ mắt, cúi đầu nhìn chằm chằm vào hoa văn trên chăn, giọng nói nhỏ thấp, mang theo ba phần cảm xúc đè nén: "Anh, anh biết rõ mà, ngoài việc không thể sinh con, em còn không thể ở bên cậu ấy cả đời, một người như em, sớm muộn gì cũng phải rời xa cậu ấy."

"Nhiên Nhiên!" Gương mặt tuấn tú của Cố Khải tái mét, trong đôi mắt đen láy dâng lên một đợt nóng hổi, giọng nói giây trước còn ôn nhu, giây sau đã mang theo âm rung đậm đặc. Em ấy thật sự biết rồi!

Ôn Nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt sưng đỏ của cô, là một vẻ bình tĩnh như nước, vậy mà không nhìn ra nỗi đau thương, từ lúc nhận điện thoại của Phó Kinh Nghĩa đến giờ đã hai tiếng trôi qua, trong hai tiếng này, cô đã đau khổ quá nhiều. Trái tim, đã có chút tê liệt rồi!

Nhìn vẻ mặt chấn động, ánh mắt phức tạp của Cố Khải, nơi khóe môi cô ngược lại nở một nụ cười nhẹ nhàng, "Anh à, lúc đầu em không cách nào chấp nhận được, cho dù là bây giờ, em cũng không dám tin tất cả là sự thật. Nhưng mà, em không thể tự lừa mình dối người, tất cả điều này, là sự thật, không ai có thể thay đổi."

Nếu như có thể thay đổi, thì trước mặt cô, người anh trai là tiến sĩ y khoa, cùng người cha đã làm bác sĩ hàng chục năm của cô, bọn họ chắc chắn sẽ dốc hết mọi thứ để chữa khỏi cho cô.

Cô quên mất ký ức tuổi thơ, đối với Phó Kinh Nghĩa, cũng không có bất kỳ ký ức nào, không biết hắn lợi hại đến đâu, là một người như thế nào, chỉ nghe anh trai và ba kể, Phó Kinh Nghĩa rất biến thái, tâm lý vặn vẹo.

Trong cuộc điện thoại buổi chiều, Phó Kinh Nghĩa cười lạnh, đắc ý nói với cô, bệnh của cô, Cố Nham căn bản không chữa được, dù cho có tận dụng cả đời Cố Nham cũng không có cách nào.

Cố Khải mạnh mẽ mím môi, kiên định nói: "Nhiên Nhiên, em đừng nghe lời Phó Kinh Nghĩa, hắn chỉ muốn dọa em thôi, hắn tự cho mình là số một, nhưng so với ba chúng ta, hắn vẫn còn kém một chút, dù cho trong sáu năm đó, hắn có dùng độc tố lên người em, anh và ba, nhất định cũng sẽ tiêu trừ sạch sẽ virus trong cơ thể em."

Ánh mắt Ôn Nhiên lóe lên, lời của anh trai khiến cô cảm thấy rất ấm áp, cũng rất cảm động. Cô bình tĩnh nói: "Anh, em biết anh và ba đều đang tìm cách, nhưng anh chị không cần làm khó bản thân, đặc biệt là ba, em không muốn ông cứ mãi lo lắng cho em cả ngày. Anh nói với ông, dù cho không có cách nào, cũng đừng tự trách, em không sợ chết."

"Nói bậy gì đó, em sẽ không chết!" Cố Khải sầm mặt, nghiêm túc ngắt lời Ôn Nhiên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:474
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.