Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên đi dạo trung tâm thương mại gần một tiếng đồng hồ, lúc đi ra, Mặc Tu Trần nắm tay Ôn Nhiên, một nhân viên bảo vệ đẩy xe hàng giúp họ.
"Tu Trần, chiều nay Lạc Hạo Phong có đi làm không?"
Ôn Nhiên ngẩng đầu nhìn Mặc Tu Trần, khẽ hỏi.
"Anh ấy đi làm rồi. Sao vậy, mẹ của Bạch Tiêu Tiêu vẫn còn giận à?"
Nãy giờ chỉ mải mê đi mua sắm cùng cô, Mặc Tu Trần vẫn chưa hỏi thăm tình hình nhà họ Bạch.
Ôn Nhiên nghĩ ngợi một chút: "Ban đầu, dì Kiều rất giận. Lúc em đến, vừa vặn nghe thấy dì ấy đang dạy bảo Tiêu Tiêu, cấm cô ấy sau này không được liên lạc với Lạc Hạo Phong nữa."
Mặc Tu Trần nheo mắt, khóe môi cong lên một độ cong nhàn nhạt: "Thế sau đó thì sao? Em thuyết phục được mẹ của Bạch Tiêu Tiêu rồi à?"
"Anh thông minh thật đấy. Nhưng mà, em không phải thuyết phục dì ấy đừng giận Lạc Hạo Phong, mà chỉ thuyết phục dì Kiều những ngày này đừng làm khó Tiêu Tiêu nữa, đừng ép cô ấy đi xem mắt nữa."
Ôn Nhiên cười rạng rỡ, đôi mày cong vút, dáng vẻ này của cô khiến ánh mắt Mặc Tu Trần trở nên sâu thẳm. Ánh mắt anh vô tình liếc nhìn nhân viên bảo vệ bên cạnh, đôi mày đột nhiên nhíu lại, trầm giọng nói: "Đưa cái này đây để tôi tự đẩy, lát nữa cậu hãy ra bãi đỗ xe đẩy xe sau."
Người bảo vệ nghe ra sự khó chịu trong giọng điệu của Mặc Tu Trần, sắc mặt hơi trắng bệch, giọng run run đáp "Vâng", rồi đưa xe hàng cho Mặc Tu Trần, tự mình đứng tại chỗ, không dám đi theo họ nữa.
"Sao tự nhiên lại không cho người ta đẩy xe nữa?"
Ôn Nhiên ngơ ngác chớp chớp mắt, vừa định quay đầu nhìn người bảo vệ không đi theo phía sau, thì đã bị bàn tay lớn của Mặc Tu Trần ngăn lại: "Hắn vừa nãy cứ nhìn em chằm chằm."
Giọng điệu của người nào đó cực kỳ khó chịu.
Ôn Nhiên sửng sốt một chút, nhìn gương mặt tuấn tú đang âm trầm của anh, bỗng nhiên bật cười.
"Nhiên Nhiên, em cười cái gì?"
Mặc Tu Trần nhíu mày, anh đâu có nói sai, vừa rồi tên bảo vệ kia nhìn Ôn Nhiên đến mức mắt đực ra, anh có thể không ghen sao?
Ôn Nhiên nhướng mày: "Em cười anh đấy, anh ghen xa quá rồi đấy. Người ta chỉ nhìn em một cái mà anh đã ghen. Vừa nãy chúng ta đi siêu thị, mấy người phụ nữ kia, từ thiếu nữ cho đến tuổi các bà các mẹ, đều nhiệt tình giới thiệu hàng hóa với anh, chẳng phải em đã sớm bị nhấn chìm trong giấm rồi sao."
"Được rồi, anh không ghen nữa."
Mặc Tu Trần suy nghĩ một chút, cảm thấy Ôn Nhiên nói có lý, khóe môi lại cong lên một độ cong mê người.
"Thế mới đúng chứ. Tối về em mời anh ăn vặt." Ôn Nhiên thấy anh cười, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ, giống như đang dỗ dành trẻ con, vừa nói, mắt vừa liếc nhìn chỗ đồ ăn vặt.
---❊ ❖ ❊---
Thẩm Ngọc Đình vừa tan làm đã đi thẳng đến căn hộ của Giang Lưu.
Lúc cô đến, anh đang nấu ăn trong bếp. Mở cửa ra, mùi cơm canh thơm phức liền tỏa ra trong không khí. Cô nhìn qua lớp kính trong suốt vào trong bếp, nhìn bóng lưng quen thuộc thẳng tắp ấy, đôi môi mím lại, xua đi sự hụt hẫng trong thâm tâm, gương mặt nở một nụ cười rồi bước vào.
"Ngọc Đình, em đến rồi à, thức ăn sắp xào xong rồi."
Nghe thấy tiếng, Giang Lưu từ trong bếp đi ra, trên người vẫn còn đeo tạp dề, tay cầm xẻng nấu ăn, mỉm cười với cô, rồi lại quay trở về trước quầy bếp tiếp tục xào rau.
"Chiều nay anh có đi tìm việc không?"
Thẩm Ngọc Đình bước vào bếp, đứng bên cạnh anh nhìn anh xào rau.
Không biết có phải là ảo giác của cô không, cô luôn cảm thấy Giang Lưu bất kể làm gì, thần thái và thái độ đó đều có vài phần giống Mặc Tu Trần. Nếu không phải cô biết mẹ của Mặc Tu Trần chỉ có duy nhất một người con trai là anh, cô đã suýt tưởng Giang Lưu là anh em song sinh của anh rồi.
Anh quay đầu nhìn cô một cái rồi mới trả lời: "Anh có đi tìm rồi, nhưng vẫn chưa tìm được. Ngày mai anh sẽ tiếp tục đi tìm việc."
Thẩm Ngọc Đình mỉm cười khích lệ: "Anh cũng đừng quá lo lắng, chỉ cần nghiêm túc tìm kiếm, có quyết tâm đó thì nhất định sẽ tìm được việc thôi."
Giữa đôi mày anh tuấn của Giang Lưu thoáng hiện một nụ cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Thẩm Ngọc Đình: "Ngọc Đình, anh nhất định sẽ không làm em thất vọng. Bất kể công việc tốt xấu thế nào, anh chắc chắn sẽ cố gắng."
"Em tin anh."
Nụ cười của Thẩm Ngọc Đình dịu dàng uyển chuyển. Cô rất hiểu đàn ông cần được khích lệ, đặc biệt là kiểu đàn ông như Giang Lưu.
Qua những ngày tiếp xúc này, từ lời nói và hành động của anh, cô cảm thấy anh không nên cứ sống bám mãi như vậy. Anh là người có lòng tự trọng, nên có một công việc đàng hoàng.
Chỉ cần anh biết cầu tiến, cô sẵn sàng giúp đỡ anh trong khả năng của mình.
Không vì lý do gì khác, chỉ vì anh có một gương mặt giống với người đàn ông cô yêu sâu đậm. Nhiều lúc, nhìn gương mặt tuấn tú này của anh, cô đều có ảo giác, như thể người ở bên cạnh cô không phải là Giang Lưu, mà chính là Mặc Tu Trần.
Thẩm Ngọc Đình không hỏi anh đã tìm những công việc gì, chỉ nói đến đó là dừng. Cô chuyển chủ đề sang chuyện khác, cùng Giang Lưu xào nấu xong thức ăn, cô rửa tay, chủ động giúp anh bưng món ăn ra bàn.
Giang Lưu xới cơm cho cô, khi hai người định ăn cơm thì điện thoại anh đột nhiên vang lên. Nhìn thoáng qua cuộc gọi, Giang Lưu tắt nguồn điện thoại ngay lập tức.
"Sao không nghe điện thoại?"
Thẩm Ngọc Đình mỉm cười hỏi.
Giang Lưu lắc đầu: "Số lạ, người không quen biết, không cần nghe. Ăn cơm thôi."
"Ừm."
Ánh mắt Thẩm Ngọc Đình khựng lại, thấy anh gắp miếng thịt bỏ vào bát mình, cô mỉm cười, không nghĩ ngợi xem ai gọi cho anh nữa, cúi đầu ăn cơm.
"Ngọc Đình."
Hai người đang yên lặng ăn cơm, Giang Lưu đột nhiên lên tiếng gọi cô, Thẩm Ngọc Đình ngẩng mắt lên: "Sao vậy?"
"Em ở bên anh, người nhà em có biết không?"
Giọng Giang Lưu rất bình thản, hỏi như thể đang tán gẫu tùy ý.
Ánh mắt Thẩm Ngọc Đình khẽ lóe lên, mỉm cười nói: "Em và anh ở bên nhau chưa lâu, vẫn chưa nói với người nhà. Đợi anh tìm được việc làm ổn định rồi, em nói với người nhà cũng chưa muộn."
"Ừm, em suy nghĩ rất chu đáo. Ngọc Đình."
Trong mắt Giang Lưu thoáng hiện tia do dự, muốn nói lại thôi.
"Ăn cơm đi, có chuyện gì thì ăn cơm xong rồi nói." Thẩm Ngọc Đình nhìn vẻ mặt do dự của anh, mỉm cười dịu dàng nói.
---❊ ❖ ❊---
Từ chiều đến tối, Mặc Tử Hiên cứ cách một khoảng thời gian lại gọi vào số của Tiêu Văn Khanh, kết quả đều là tắt máy.
Anh dựa người vào ghế sofa da, ánh mắt âm trầm chằm chằm nhìn điện thoại, trong lòng dâng lên tầng tầng giận dữ. Lúc chiều, anh còn có thể tự lừa dối bản thân rằng Tiêu Văn Khanh tắt máy là do hết pin.
Thế nhưng, đến tận bây giờ, anh thừa hiểu trong lòng, mẹ anh muốn cắt đứt liên lạc với anh. Có lẽ bà đã phát hiện ra chuyện thân thế của Ôn Nhiên là anh đang lừa bà.
Thậm chí, bà biết anh và Mặc Tu Trần đã đạt được thỏa thuận. Khả năng sau ít xảy ra hơn khả năng trước.
Nghĩ đến những lời Đồng Thi Thi nói ở bãi đỗ xe buổi trưa, đôi mày anh nhíu lại. Do dự hồi lâu, anh vẫn gọi một số điện thoại đã lưu trong máy.
Điện thoại đổ chuông hai tiếng, đầu dây bên kia vang lên giọng một người phụ nữ: "Mặc Tử Hiên, anh gọi cho tôi làm gì nữa?"
Mặc Tử Hiên nhếch môi nở một nụ cười lạnh, cơ thể dựa vào ghế sofa khẽ xê dịch, để bản thân ngồi thoải mái hơn một chút rồi mới chậm rãi mở lời: