"Được thôi, vậy chúng ta cùng uống."
Mặc Tu Trần nắm tay cô, đi đến trước sofa, đưa cho cô một bát thuốc, tự mình bưng lên bát còn lại.
Ôn Nhiên cười khẽ với anh, ngửa đầu uống cạn bát thuốc ừng ực, rồi mới đặt bát xuống.
Mặc Tu Trần đặt bát xuống trước cô một giây, chuẩn bị sẵn một viên kẹo đưa cho cô, rồi lại vươn tay lau vết thuốc dính nơi khóe miệng cô: "Nhiên Nhiên, em ở trong phòng nghỉ ngơi một lát đi, anh xuống dưới mua đồ về cho em."
Mỗi tháng cô tới tháng, bụng đều không dễ chịu, tối nay tuy không nghe cô nói đau bụng, nhưng Mặc Tu Trần vẫn rất chu đáo, không muốn cô mệt mỏi.
Vì chu kỳ của cô không đều, anh không biết cụ thể là ngày nào, chỉ biết hai ngày nay luôn chơi quanh quẩn ở gần đây, không đi xa.
"Không sao đâu."
Nếu ở nhà thì không nói, còn ở đây, Ôn Nhiên không quá muốn để một người đàn ông lớn xác như anh đi mua băng vệ sinh cho mình. Mặc Tu Trần lại chẳng hề để tâm, bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve má cô, bá đạo mà dịu dàng nói: "Không chỉ tối nay, mấy ngày này em đều phải nghe anh, ngoan ngoãn nghỉ ngơi, không được ăn đồ lạnh, cũng không được chạm vào đồ lạnh, càng không được làm mình mệt, mọi việc cứ để anh lo."
Ôn Nhiên vừa cảm động vừa buồn cười nhìn Mặc Tu Trần: "Anh sẽ làm hư em mất, nếu có ngày anh chán em, không muốn làm những việc này cho em nữa, thì em phải làm sao?"
"Sẽ không có ngày đó."
Mặc Tu Trần nghiêm mặt, giả vờ nghiêm túc.
Ôn Nhiên thỏa hiệp trong sự dịu dàng bá đạo của anh: "Được rồi, em lên giường nằm một lát, anh tự đi mua nhé, thật sự không vấn đề gì chứ?"
"Anh lại không phải chưa từng mua cho em."
Một câu của Mặc Tu Trần đã chặn đứng những lời định nói phía sau của Ôn Nhiên. Cô nhớ tới không lâu sau khi họ kết hôn, đêm đó, khi anh hôn cô, cô đột nhiên "tới tháng".
Lúc đó, giữa họ vẫn chưa có tình cảm, vậy mà anh lại nguyện ý tự mình đi mua đồ vệ sinh cho cô, về đến nơi thấy cô đã giặt quần áo, còn không vui mà quở trách cô vài câu.
"Đang nghĩ gì thế?"
Mặc Tu Trần nhìn gương mặt nhỏ đang trầm tư của cô, dịu dàng hỏi.
Ôn Nhiên chớp mắt, cười nói: "Không có gì, anh đi đi, em ở trong phòng đợi anh."
"Ừm, ngoan ngoãn lên giường đợi anh." Mặc Tu Trần buông một câu đầy ám muội rồi ra khỏi phòng, đi mua đồ vệ sinh cho cô.
Mấy ngày tiếp theo, Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên không đi đâu chơi nữa, cả hai chỉ quanh quẩn ở gần khách sạn. Mặc Tu Trần trông chừng Ôn Nhiên rất chặt, không cho phép cô làm bất cứ việc gì không nên làm trong kỳ kinh nguyệt.
Ngay cả đồ lót của cô cũng đều do anh đích thân giặt.
Ở khách sạn này lâu dần, từ khách du lịch khác cho đến nhân viên phục vụ, ai cũng quen mặt Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên. Mỗi ngày nhìn thấy họ nắm tay nhau ra vào khách sạn, ai nấy đều đổ dồn ánh mắt ngưỡng mộ.
Chiều muộn hôm nay, Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên đan tay nhau đi dạo bên bờ biển, vừa hay gặp ông chủ khách sạn. Nữ chủ quán ấy đã hơn sáu mươi tuổi, là một bà lão đôn hậu, nhìn thấy họ liền nhiệt tình chào hỏi bằng tiếng Trung bập bẹ: "Ông Mặc, bà Mặc, hai người lại ra ngoài tản bộ à."
Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên mỉm cười gật đầu. Bà lão nhìn đôi bàn tay đan chặt vào nhau của họ, ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ và tán thưởng, thấy xung quanh không có ai liền không kìm được sự tò mò trong lòng, hạ thấp giọng hỏi: "Ông Mặc, bà Mặc, tôi luôn có một thắc mắc, không biết có thể mạo muội hỏi hai người một chút không."
"Mời bà cứ nói."
Trên gương mặt thanh tú của Ôn Nhiên nở nụ cười dịu dàng, gió nhẹ thổi lướt qua những sợi tóc, vướng vào cằm Mặc Tu Trần. Anh giơ tay khẽ gạt giúp cô, lòng bàn tay dừng lại sau gáy cô, giữ cho tóc cô không bị gió thổi bay.
"Tôi thấy hai người đều khỏe mạnh, lại ân ái hạnh phúc, ngày nào cũng rạng rỡ, nên càng thấy kỳ lạ, vì sao mỗi ngày hai người đều phải uống thuốc, mà còn uống cùng nhau nữa?"
"Đương nhiên, nếu không tiện nói thì thôi." Bà lão nói xong lại tự cười.
Mặc Tu Trần mỉm cười nhẹ, rủ mắt nhìn đôi mày thanh tú dịu dàng của Ôn Nhiên, thản nhiên nói: "Chuyện này không có gì không thể nói, người thực sự uống thuốc trị bệnh là tôi, vợ tôi chỉ là uống cùng tôi thôi."
"..."
Bà lão bị lời của Mặc Tu Trần làm cho kinh ngạc.
Mặc Tu Trần biết tiếng Trung của bà không tốt, sợ bà nghe không hiểu hoặc không rõ ý, liền dùng tiếng địa phương lưu loát giải thích lại một lần. Bà lão cảm động đến mức cứ dùng tiếng địa phương khen Mặc Tu Trần đã lấy được một người vợ tốt.
"Phải, tôi cũng cảm thấy vậy, vợ tôi là người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời." Mặc Tu Trần chẳng hề khiêm tốn, lúc nói lời này, bàn tay to trượt từ gáy Ôn Nhiên xuống ôm lấy vai cô, khẽ dùng sức kéo cô vào lòng.
Bà lão lại nói chuyện với Mặc Tu Trần bằng tiếng địa phương khoảng hai phút. Ôn Nhiên nghe không hiểu, chỉ mang theo nụ cười lắng nghe họ trò chuyện, từ vẻ mặt kiêu hãnh của Mặc Tu Trần, cô đoán chừng những lời bà lão nói chắc đều là những điều Mặc Tu Trần thích nghe.
"Tu Trần, vừa rồi hai người nói chuyện gì vậy?"
Sau khi bà lão rời đi, Ôn Nhiên mới hỏi.
"Bà chủ nói, bà ấy cảm động quá nên muốn miễn phí cho chúng ta, để chúng ta ở lại đây lâu hơn một chút. Bắt đầu từ ngày mai, ăn ở đều không lấy tiền. Nhiên Nhiên, lần này em không cần phải lo lắng rồi nhé, chúng ta chơi bao lâu cũng không thành vấn đề."
Hàng mày Mặc Tu Trần giãn ra, nụ cười mê hoặc lòng người. Anh không thiếu tiền, nhưng vì bà lão cảm động trước tình yêu của anh và Nhiên Nhiên mà miễn phí cho họ, anh rất vui lòng, cũng rất hạnh phúc.
Anh chỉ hận không thể để cả thế giới biết rằng mình đã lấy được một người vợ tuyệt vời nhất.
Ôn Nhiên có chút ngạc nhiên, lại có chút không dám tin: "Thật sao?"
Mặc Tu Trần cúi đầu hôn lên mặt cô một cái: "Đây đều là công của em, bà lão ấy là vì cảm động trước em, nói em là cô gái tuyệt vời nhất mà bà từng gặp, bảo anh nhất định phải trân trọng em cho thật tốt, không được bắt nạt em. Nhiên Nhiên, sao trước đây anh không biết em lại được yêu quý đến vậy chứ."
"Em cũng không biết nữa."
Ôn Nhiên cười khẽ, quay đầu nhìn theo bóng lưng bà lão đã đi xa. Không phải cô làm bà lão cảm động, mà chính bà lão mới là người làm cô cảm động.
"Nhiên Nhiên, xem ra sau này anh phải trông chừng em chặt hơn rồi, vừa rồi bà lão kia thích em cũng không sao, nếu mà chiêu dụ thêm vài con ong bướm nữa thì phiền phức lắm."
Mặc dù miệng Mặc Tu Trần nói vậy, nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy vẻ kiêu hãnh. Thật sự không nhìn ra được anh sợ có người hâm mộ Nhiên Nhiên của anh, những tình địch đó, đều không phải đối thủ của anh.
Quan trọng nhất là, trong lòng Nhiên Nhiên chỉ có một mình anh.
Điểm này, anh rõ hơn bất kỳ ai, dù có bao nhiêu người ngưỡng mộ Nhiên Nhiên của anh đi chăng nữa, cô cũng sẽ không thèm liếc nhìn đối phương lấy một cái.
Ôn Nhiên lườm anh một cái, cười nói: "Vậy chúng ta đừng tản bộ nữa, về thôi. Không ra ngoài nữa thì sẽ không bị người ta nhìn thấy, anh cũng không sợ em bị người ta cướp mất rồi."
"Đứa nào không có mắt mà dám tranh vợ với anh chứ." Mặc Tu Trần cố ý nhìn quanh rồi không vui nói. Chưa đợi Ôn Nhiên đáp lời, chính anh đã không nhịn được mà bật cười: "Nhiên Nhiên, em mệt không? Nếu mệt thì chúng ta về."