Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 19968 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
418 Sự thật Cố Nham che giấu

❊ ❊ ❊

"Hai ngày nữa, ta phải đi nước D một chuyến."

Cố Nham nhìn Mặc Tu Trần vài giây rồi mới chậm rãi mở lời: "Tu Trần, tình trạng của Nhiên Nhiên, ngay từ đầu ta đã nói với con rồi, có lẽ đến cuối cùng, mọi nỗ lực đều là uổng phí."

Đáy mắt Mặc Tu Trần thoáng qua một tia tối tăm, giọng nói bình tĩnh như nước: "Cha, người con yêu là Nhiên Nhiên, không liên quan đến những chuyện khác."

Ý của anh là, người anh cần chỉ là một Ôn Nhiên, chứ không phải một công cụ để nối dõi tông đường.

Cố Nham thở dài trong lòng, giọng nói có chút trầm xuống: "Nếu như, ngoài tình trạng con đã biết, Nhiên Nhiên còn có vấn đề khác thì sao?"

"Cha?"

Chân mày Mặc Tu Trần nhíu lại, ánh mắt nhìn Cố Nham mang theo sự dò xét và nghi hoặc, vẻ nghiêm trọng giữa mày Cố Nham khiến tim anh chợt chìm xuống.

Lá rau trong tay đứt làm đôi rơi xuống nước.

Dáng người cao lớn của anh hơi cứng lại đứng trước bàn bếp, ánh mắt nhìn chằm chằm Cố Nham, hồi lâu sau mới nói: "Cha, tình trạng của Nhiên Nhiên, người hãy nói hết cho con biết đi, không cần giấu con bất cứ chuyện gì."

Cố Nham đã nói như vậy, nghĩa là tình trạng của Nhiên Nhiên nghiêm trọng hơn anh nghĩ, có lẽ ngoài việc cô không thể có con, còn có những vấn đề khác.

Nghe Cố Nham chậm rãi nói ra tình trạng của Ôn Nhiên, lồng ngực anh như bị đá sỏi lấp đầy, hô hấp trở nên khó khăn.

Đường đường là một đấng nam nhi, hốc mắt anh vậy mà hơi ẩm ướt, nụ cười, giọt lệ của Ôn Nhiên thoáng hiện qua trước mắt, tim anh như bị ai đâm một nhát thật mạnh, một nỗi đau không sao tả xiết trong nháy mắt lan tràn khắp tứ chi bách hài.

Trên lầu, Ôn Nhiên đang được Cố Khải và Ôn Cẩm đi cùng, đang bóc đống quà đầy phòng của mình. Ngày sinh nhật cô, vì vụ làm loạn của Thẩm Ngọc Đình, Mặc Tu Trần đã sớm đưa cô về nhà.

Sau đó, Cố Khải hỏi có muốn chuyển quà đến nhà cho cô không, cô bảo không cần, đợi lần sau đến nhà họ Cố rồi bóc.

Hôm nay có thời gian, nên cô nghĩ đến việc bóc hết đống quà này.

"Khả năng điêu khắc của anh thật tệ."

Ôn Cẩm nhìn món đồ gỗ điêu khắc mà Ôn Nhiên vừa bóc ra, không nhận ra đó là một con bướm đang dang cánh bay, hay là con chuồn chuồn. Anh không nhịn được mà bật cười.

Ôn Nhiên nhịn cười, nghiêng đầu nghiên cứu kỹ lưỡng: "Cái này là cánh bướm, thân chuồn chuồn, Cố đại ca, đây là lần đầu anh học điêu khắc à?"

Cô cười tủm tỉm nhìn Cố Khải đang có chút ngại ngùng, hiếm khi anh cũng biết thấy ngại.

Cố Khải lườm Ôn Cẩm một cái, nắm tay thành quyền, đặt bên miệng ho nhẹ một tiếng rồi mới giải thích: "Thành phẩm đầu tiên khó coi quá nên bị anh vứt rồi, đây là cái thứ hai. Vốn dĩ tay nghề của anh trai em cũng không tệ, chỉ là không may bị bệnh một trận, để đóng gói quà kịp cho sinh nhật em, thời gian hơi gấp gáp nên mới thành ra thế này."

Ôn Nhiên ngẩn ra, nụ cười trên mặt thu lại, an ủi nói: "Như vậy đã rất đẹp rồi."

"Ừm, sau đó anh khỏi bệnh, Ngọc Đình lại quấn lấy anh bảo điêu khắc cho cô ấy một con bướm, giống hơn con của em nhiều. Đợi có cơ hội, để cô ấy cho em xem, đỡ cho em tưởng tay nghề anh có vấn đề."

Cố Khải kiêu ngạo nhướng mày, được khen ngợi, tâm trạng lập tức tốt lên hẳn.

"Trước đây lễ tết, chị Ngọc Đình có đón cùng các anh không?"

Ôn Nhiên cầm con bướm trong tay nhìn hồi lâu rồi đặt vào trong hộp, tiếp tục bóc món tiếp theo.

"Ừm, trước đây mỗi dịp lễ tết cô ấy cũng không chịu về nhà, đa phần thời gian đều bám lấy anh. Nhưng năm nay, anh gọi điện bảo cô ấy đến, cô ấy cũng không chịu đến nữa."

Cố Khải nhìn Ôn Nhiên mở hộp, đây là món quà năm cô tám tuổi, cũng là thứ anh tự tay làm.

"Cô ấy... có phải vì em nên mới không chịu đến không?"

Ôn Nhiên mím môi, nhìn gương mặt anh tuấn của Cố Khải. Bao nhiêu năm nay, đều là Thẩm Ngọc Đình bầu bạn với anh và cha, đến lễ tết cũng ở bên họ, đột nhiên thiếu vắng cô ấy, anh trai chắc chắn cũng không quen.

Cố Khải cười cười, thản nhiên nói: "Có lẽ cô ấy có bạn trai rồi. Hơn nữa, sau chuyện lần trước, cô ấy gặp em và Tu Trần sẽ thấy ngại, không đến cũng tốt, đỡ phải khó xử."

"Nhiên Nhiên, Thẩm Ngọc Đình thích Mặc Tu Trần bao nhiêu năm, trước đây cô ấy bám lấy Cố Khải, phần lớn cũng là vì Mặc Tu Trần. Bây giờ Mặc Tu Trần đã có em, dù cô ấy về nhà đón tết với cha hay là có bạn trai, đều là chuyện tốt."

Sau chuyện lần trước, Ôn Cẩm đã có cái nhìn khác về Thẩm Ngọc Đình.

Trong mắt anh, Thẩm Ngọc Đình thích Mặc Tu Trần cũng không nên khi biết rõ anh ấy và Nhiên Nhiên tâm đầu ý hợp mà vẫn đi tỏ tình, hơn nữa lại còn đúng vào ngày sinh nhật Nhiên Nhiên.

Ôn Nhiên cười cười, chuyển chủ đề hỏi: "Cố đại ca, cái này cũng là anh tự tay làm ạ?"

Nhìn qua là biết không phải xuất phẩm từ tay "đại sư".

Cố Khải vươn tay lấy sợi dây chuyền: "Cái này là anh làm, năm đó mốt kiểu vòng tay này, anh nghĩ em sẽ thích nên chạy đi học mấy ngày, rồi tự làm hai cái."

Ôn Nhiên không hỏi thêm nữa, cô biết cái còn lại chắc chắn là tặng cho Thẩm Ngọc Đình.

"Đeo giúp em đi."

Cô đưa tay về phía Cố Khải, mắt mày cong cong nhìn anh.

Cố Khải ánh mắt lóe lên, qua loa nói: "Đây là mốt nhiều năm trước rồi, bây giờ đeo ra ngoài sẽ bị người ta cười chê. Nếu em thích, anh làm lại cái mới cho em, cái này cứ giữ làm kỷ niệm thôi."

"Haha, Nhiên Nhiên, em mà đeo cái vòng này, A Khải chắc chắn sẽ bị A Phong và Tu Trần cười cho thối mũi, em đừng đeo thì hơn. Bóc cái tiếp theo đi, anh đột nhiên rất tò mò, có phải cả đống quà này đều xuất phẩm từ tay Cố đại sư không?"

"Không được cười, tuy hơi xấu xí nhưng đây là tấm lòng của anh. Em còn cười nữa là anh đuổi em ra ngoài, không cho xem đống quà dưới kia đâu."

Cố Khải không dám nổi cáu với Nhiên Nhiên, nhưng với Ôn Cẩm thì dám.

Không những dám, cái vẻ hung dữ đó còn thực sự dọa người.

Ôn Nhiên cười khúc khích, đoạt lại sợi vòng tay từ tay Cố Khải, cẩn thận đặt vào trong hộp: "Được rồi, em tiếp tục bóc quà đây."

Ba người vừa bóc quà vừa trò chuyện, chớp mắt đã đến trưa.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Ôn Nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy thân hình cao lớn của Mặc Tu Trần đang tựa vào khung cửa nửa mở, mắt mày mang ý cười nhìn cô.

"Nhiên Nhiên, bóc xong quà chưa, chuẩn bị ăn cơm thôi."

Trước khi lên đây, Mặc Tu Trần đã thu liễm cảm xúc, giữa đôi mày anh tuấn không nhìn ra lấy một chút dấu vết nào, ôn nhu tuấn nhã, vô cùng mê người.

Cố Khải thấy Mặc Tu Trần vào, vươn vai đứng dậy nói: "Tu Trần, cậu giúp Nhiên Nhiên dọn dẹp quà đi, tôi xuống lầu bưng món ăn đây."

"Tôi cũng xuống trước đây."

Ôn Cẩm ánh mắt lướt qua Mặc Tu Trần, đứng dậy bước ra khỏi phòng.

"Nhiên Nhiên, mấy món chưa bóc này, ăn trưa xong chiều bóc tiếp, chúng ta xuống lầu ăn cơm trước đã."

Mặc Tu Trần đi đến bên cạnh Ôn Nhiên, vươn tay kéo cô từ trên sofa lên, ngón tay thon dài lướt qua những sợi tóc rơi trên má cô, giọng nói nhẹ nhàng ôn nhu tràn ra từ đôi môi mỏng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:412
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.