Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 16433 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
450 Thanh toán sòng phẳng

❊ ❊ ❊

“Để chú Cố đừng quá lo lắng, Ôn Nhiên năm đó sống trong tay Phó Kinh Nghĩa sáu năm, cuối cùng còn bị truy sát mà vẫn bình an vô sự, lớn lên khỏe mạnh, điều này chứng tỏ ông trời vẫn còn thương xót con bé.”

Đàm Mục mím môi, ngữ khí ôn hòa an ủi.

Lạc Hạo Phong cũng tán đồng điều này, tiếp lời anh ta: “Đúng vậy, tôi cũng nghĩ thế. Chẳng phải có rất nhiều căn bệnh y học không thể chữa trị, cuối cùng bệnh nhân lại tự khỏi đó sao? Ôn Nhiên không biết tình trạng của mình, sẽ không có lo lắng về phương diện đó, tình cảm giữa cô ấy và Tu Trần lại tốt như vậy, có lẽ, không cần điều trị, một ngày nào đó sẽ tự khỏi thôi.”

“Hy vọng là vậy.” Cố Khải còn mong chờ kỳ tích xảy ra hơn bất cứ ai.

Bản thân anh là bác sĩ, đương nhiên hiểu rõ, quả thực có rất nhiều căn bệnh y học bó tay, nhưng bệnh nhân lại kỳ tích hồi phục.

Ví dụ như một số người thực vật được tình thân đánh thức, một số bệnh nhân mắc bệnh nan y, nhiều năm sau vẫn sống khỏe mạnh.

Nếu tình yêu thật sự có sức mạnh to lớn như vậy, thì anh hy vọng Tu Trần dùng tình yêu của chính mình chữa khỏi bệnh cho Nhiên Nhiên, để cô khỏe mạnh đi cùng anh đến đầu bạc răng long.

Anh cầm lấy rượu, rót cho mình một ly, đôi mắt đen láy nhìn về phía Lạc Hạo Phong, đổi chủ đề nói: “Bạch Tiêu Tiêu bắt đầu tập phục hồi chức năng từ ngày mai, lúc nãy Nhiên Nhiên trong điện thoại dặn dò tôi chăm sóc con bé nhiều hơn. A Phong, nếu cậu có thời gian thì đến bệnh viện nhiều chút nhé.”

Gương mặt tuấn tú của Lạc Hạo Phong hơi thay đổi, đôi môi mỏng mím lại, lời thốt ra có chút tự giễu, lại có chút cứng nhắc: “Mẹ của Bạch Tiêu Tiêu bây giờ hận tôi thấu xương rồi, tôi mà xuất hiện, chẳng phải sẽ làm bà ấy tức giận sao.”

Cố Khải cau mày: “Tập đoàn MS và nhà họ Bạch hợp tác, cậu dù gì cũng là người phụ trách, mẹ của Bạch Tiêu Tiêu có giận cậu cũng không đến mức làm khó cậu đâu.”

“Sao lại không làm khó, tôi thấy mẹ của Bạch Tiêu Tiêu cứ nhìn thấy tôi là như nhìn thấy kẻ thù vậy. Tôi cũng không biết mình đắc tội bà ấy ở đâu, các cậu nói xem, một mỹ nam anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng như tôi đây có chỗ nào không đáng yêu chứ?”

“Nhưng mẹ của Bạch Tiêu Tiêu chính là một ngoại lệ.”

Lạc Hạo Phong vẻ mặt buồn rầu, anh thực sự không biết mình đã đắc tội mẹ Bạch vào lúc nào, ở đâu khiến bà ấy không thích mình.

Nếu đổi lại là người phụ nữ khác, thấy một mỹ nam anh tuấn tiêu sái như anh đối xử tốt với con gái mình, chẳng phải sẽ vui mừng đến mức cười không khép miệng lại được sao, đâu có giống mẹ Bạch, không những không vui mà còn bắt con gái đi xem mắt.

“Có lẽ, cậu thật sự đã đắc tội mẹ của Bạch Tiêu Tiêu trong lúc bản thân không hay biết.” Cố Khải suy tư nói.

Đàm Mục nhếch môi cười, thản nhiên nói: “A Phong, cậu đẹp trai đến mức yêu nghiệt, lại còn quá phong lưu phóng khoáng, mẹ của Bạch Tiêu Tiêu chắc chắn là không yên tâm, sợ Bạch Tiêu Tiêu chịu tổn thương ở chỗ cậu. Chẳng phải trước kia con bé từng bị cái tên Tiêu Dục Đình chỉ có mỗi vẻ ngoài đó làm tổn thương sao?”

Lạc Hạo Phong nhìn chằm chằm Đàm Mục, đưa tay sờ sờ gương mặt tuấn tú của mình: “Thế tôi cũng không thể tự hủy hoại dung nhan được.”

Cố Khải không nhịn được cười: “Hủy hoại dung nhan thì không cần, cậu chỉ cần tìm ra nguyên nhân, trị bệnh tận gốc, mẹ của Bạch Tiêu Tiêu tự nhiên sẽ chấp nhận cậu thôi.”

---❊ ❖ ❊---

Trình Giai gọi điện cho hai đồng nghiệp ở phòng quan hệ công chúng trước đây chơi thân với cô, muốn hỏi thăm tung tích của Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên, nhưng không có kết quả.

Cuối cùng, cô nghĩ đến Giang Lưu, người suốt mấy ngày nay không nghe điện thoại của cô, ngoài anh ta ra, không còn ai khác có thể giúp cô.

Cô gọi điện cho Giang Lưu hết lần này đến lần khác, ban đầu anh không bắt máy, sau đó trực tiếp đổi số.

Trình Giai ở tận nước ngoài, không thể nào tự mình bay về, Giang Lưu không nghe điện thoại, cô liền thông qua phương thức khác liên lạc với anh, cuối cùng sau hai ngày, Giang Lưu cũng gọi lại cho cô.

Nghe thấy giọng nói của anh, Trình Giai không dám phát hỏa, mà hỏi với ngữ khí ôn hòa: “Giang Lưu, sao tôi gọi điện cho anh cứ tắt máy mãi thế, anh bận cái gì vậy?”

Giang Lưu ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, trên bàn trà còn đặt chiếc máy tính xách tay mà Thẩm Ngọc Đình mua cho anh, hình nền là ảnh của Thẩm Ngọc Đình.

“Tôi tìm được một công việc, mới đi làm được mấy hôm, rất bận.”

Giọng nói của Giang Lưu trầm xuống, lộ ra một chút lạnh nhạt, không biết là do cách xa nhau, hay là do Trình Giai ảo giác, cô cảm thấy Giang Lưu dường như có chút khác biệt.

“Giang Lưu, sao anh lại đi làm, số tiền tôi đưa cho anh không đủ tiêu sao?”

Trình Giai làm việc cho Tiêu Văn Khanh nhiều năm như vậy, trong tay có một khoản tiền đáng kể, nuôi một người đàn ông, cô vẫn nuôi nổi. Huống hồ, sự đầu tư bây giờ là vì tương lai nhận được nhiều hơn.

“Trình Giai, tôi không thích bị phụ nữ nuôi. Trước kia là vì cô chê bai chuyện ăn mặc ở đi của tôi, cứ nhất quyết đưa tiền cho tôi tiêu, bây giờ chúng ta chia tay rồi, tôi không muốn tiêu tiền của cô nữa.”

Ánh mắt Giang Lưu dừng lại trên bức ảnh trên màn hình, những ngày này anh cảm thấy, ở bên cạnh Trình Giai, ngày nào cũng được cô bao nuôi, không bằng ở bên cạnh Thẩm Ngọc Đình vui vẻ hơn.

Mục đích của Trình Giai rất rõ ràng, là để lợi dụng anh.

Thẩm Ngọc Đình lại khác, cô ấy thật lòng muốn thử tìm hiểu anh. Hai người họ đều là những người phụ nữ thích Mặc Tu Trần, nhưng Trình Giai muốn lợi dụng anh để giành lấy Mặc Tu Trần.

Anh không phải kẻ ngốc, nếu bắt anh chọn, anh chắc chắn sẽ chọn Thẩm Ngọc Đình.

“Giang Lưu, tôi chỉ ra nước ngoài ba tháng, rất nhanh sẽ về thôi, sao anh có thể nói những lời như vậy, có phải anh có người phụ nữ khác rồi không?”

“Đúng vậy, tôi có người phụ nữ khác rồi.”

Giang Lưu đáp rất thản nhiên.

“Người phụ nữ nào đáng để anh từ bỏ cuộc sống như thế này, Giang Lưu, trước kia anh đã hứa với tôi là sẽ giúp tôi, anh không được nuốt lời.”

Giang Lưu cười lạnh: “Cô gọi điện không ngừng nghỉ suốt mấy ngày nay, chắc chắn là có việc cần tôi giúp đúng không? Chuyện gì, cô nói đi, nếu tôi có thể làm được thì sẽ giúp cô lần này, giữa chúng ta thanh toán sòng phẳng, sau này cô đừng gọi cho tôi nữa, tôi cũng sẽ không liên lạc với cô nữa.”

“Được, chỉ cần anh giúp tôi lần này, giữa chúng ta sẽ thanh toán sòng phẳng.”

Trình Giai nghiến răng, cách xa Thái Bình Dương, cô vừa không thể dùng mỹ nhân kế với Giang Lưu, lại càng không uy hiếp được anh.

“Chuyện gì?”

Giang Lưu dịch người, tìm một tư thế thoải mái hơn để tựa vào.

“Anh giúp tôi tra xem tung tích của Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần.”

“Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần? Trình Giai, cô ở tận nước ngoài, bây giờ dù biết họ đang ở đâu thì có thể làm gì được?” Giang Lưu hỏi với giọng mỉa mai.

Trình Giai đúng là nằm mơ giữa ban ngày, cô ta muốn có được Mặc Tu Trần, không từ thủ đoạn, nhưng dù là vậy, cô ta cũng không thể nào có được Mặc Tu Trần.

Từ sau khi ở bên cạnh Trình Giai, anh đã tra hết tất cả tài liệu về Mặc Tu Trần, những ngày này, trên báo chí lại đưa tin về một số quá khứ không ai biết của Mặc Tu Trần, thật thật giả giả, nhưng lại khiến anh từ tận đáy lòng nảy sinh ba phần kính nể đối với Mặc Tu Trần.

Một người đàn ông như thế, lớn lên trong môi trường như vậy, sao có thể bị một Trình Giai mê hoặc được.

Dù cô ta dùng thủ đoạn gì, Mặc Tu Trần cũng không bao giờ thèm nhìn cô ta một cái.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:434
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.