Tại khu biệt thự G thị, bữa cơm tất niên ở nhà Mặc Tu Trần vô cùng náo nhiệt, nếu không có những vị khách không mời mà đến thì không khí sẽ càng thêm hòa hợp.
Vốn dĩ, Mặc Tu Trần chỉ mời Ôn Cẩm cùng hai cha con Cố Nham, thế nhưng đến lúc khai tiệc vào buổi tối, trên bàn ăn lại ngồi chật kín người.
Ngoài Lạc Hạo Phong – người đã đến từ sớm tinh mơ – còn có Mặc Kính Đằng và Mặc Tử Hiên, hai cha con này đến vào lúc hoàng hôn, không được hoan nghênh nhưng lại chẳng hề biết tự giác.
“Trong nhà chỉ có ta và Tử Hiên, quá đỗi quạnh quẽ, lão Cố, ta nghe nói ngươi ở đây nên qua góp chút náo nhiệt.”
Mặc Kính Đằng giả vờ như không nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú lãnh đạm đầy vẻ không hoan nghênh của Mặc Tu Trần, cười hớn hở chào hỏi Cố Nham. Trước khi họ đến, Cố Nham, Lạc Hạo Phong và Ôn Cẩm đang trò chuyện rất vui vẻ, nhưng vừa thấy ông ta xuất hiện, đề tài lúc nãy lập tức chấm dứt.
Cố Nham đã nghe Cố Khải nói qua việc Mặc Kính Đằng sau khi biết thân thế của Nhiên Nhiên liền ép Mặc Tu Trần rời bỏ cô. Nếu là trước kia, ông sẽ coi Mặc Kính Đằng là bạn, nhưng hiện tại, vừa nhìn thấy ông ta, trong lòng ông đã nảy sinh sự đề phòng.
“Mỗi năm đến tết, đều là ta và A Khải lủi thủi hai người, năm nay khó khăn lắm mới được Tu Trần và Nhiên Nhiên mời đến, nên ta mới tới.”
Trong lời nói của Cố Nham mang hàm ý, ý tứ chính là: Mặc Kính Đằng, ngươi có được mời đâu?
Da mặt Mặc Kính Đằng dày đến mức hơn cả tường thành, ông ta cười ha hả nói: “Tu Trần luôn bất mãn với người cha này, nói đi cũng phải nói lại, nó đối với ta còn không thân thiết bằng đối với ông. Trước kia không thấy, bây giờ càng già lại càng thấy tình thân đáng quý, ta đây chẳng phải chủ động tới để hòa giải mối quan hệ với nó sao?”
“Chúng tôi không nấu nhiều thức ăn.”
Trước mặt mọi người, Mặc Tu Trần không hề có ý định giữ thể diện cho Mặc Kính Đằng.
Người ở đây đều không phải người ngoài, trừ Ôn Cẩm chưa từng thấy Mặc Tu Trần có thái độ này với Mặc Kính Đằng ra, những người còn lại đều đã thấy mãi thành quen.
“Không sao, gần đây vị giác ta không tốt, buổi tối ăn chẳng được bao nhiêu, chỉ thêm Tử Hiên một người thôi.”
Mặc Kính Đằng cười tươi nhìn Mặc Tu Trần. Chiều nay, Mặc Tử Hiên đã nói với ông rằng nó đã nói chuyện với Mặc Tu Trần, sẵn sàng liên thủ với anh để tống Tiêu Văn Khanh và Ngô Thiên Nhất ra ngoài.
Ông ta không biết họ đã đạt được thỏa thuận gì, nhưng đối với kết quả như vậy, ông ta rất vui lòng khi thấy.
Dẫn Mặc Tử Hiên qua đây, một mặt là vì ở nhà quá quạnh quẽ, nghe nói cha con Cố Nham ở đây nên ông ta không nhịn được.
Mặt khác, ông ta muốn xem thử rốt cuộc Mặc Tử Hiên và Mặc Tu Trần đã thực sự hòa thuận chưa, hoặc là đang ở trạng thái nào, hơn nữa còn muốn xem Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên có thực sự ngày nào cũng uống thuốc hay không.
Có phải giống như lời anh nói, là anh bị bệnh nên Ôn Nhiên mới bồi anh uống thuốc hay không.
Mặc Tu Trần còn muốn nói gì đó, thì Ôn Nhiên từ trong bếp đi ra. Gương mặt thanh tú của cô treo một nụ cười nhạt, nhìn thấy Mặc Kính Đằng và Mặc Tử Hiên cũng không hề tỏ thái độ như Mặc Tu Trần.
Hôm nay là ngày tết, cô không hy vọng Mặc Tu Trần tâm trạng không tốt. Cô đứng cách vài bước chân, mỉm cười gọi: “Tu Trần, còn món cuối cùng đấy, em để phần cho anh rồi, mau vào làm đi.”
Mặc Kính Đằng nghe vậy, ánh mắt hơi kinh ngạc, lúc này mới chú ý tới Ôn Nhiên đang thắt tạp dề, còn Mặc Tu Trần hình như cũng đã xắn tay áo lên.
Nghe thấy giọng nói của Ôn Nhiên, vẻ trầm uất trong đáy mắt anh lập tức tan biến như thủy triều. Anh quay đầu nhìn Ôn Nhiên đầy ôn hòa, khóe miệng khẽ cong lên một độ cong nhàn nhạt: “Được, anh vào làm đây.”
Nụ cười trên mặt Ôn Nhiên càng thêm rạng rỡ, cô bước qua, chào hỏi Mặc Kính Đằng và Mặc Tử Hiên một cách đơn giản rồi kéo Mặc Tu Trần vào bếp.
Cố Nham trìu mến nhìn theo bóng lưng Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên, cho đến khi họ vào trong bếp, ông vẫn chưa nỡ thu hồi ánh mắt. Mặc Tử Hiên tuy đã chứng kiến tình cảm của Mặc Tu Trần dành cho Ôn Nhiên, nhưng khi thấy anh mỉm cười theo chân Ôn Nhiên vào bếp, trong lòng anh ta vẫn nảy sinh một cảm giác khó tả...
Trong bếp, Ôn Nhiên kéo Mặc Tu Trần đến trước bệ đá, tháo tạp dề trên người mình xuống, dịu dàng thắt lên người anh, giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai anh: “Tu Trần, hôm nay là ngày tết, không được không vui.”
Lòng Mặc Tu Trần ấm lại, nhìn chằm chằm vào đôi mày thanh tú của Ôn Nhiên, trong đôi mắt thâm thúy của anh, một thứ cảm xúc nào đó đang trào dâng.
Ôn Nhiên dường như cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của anh, nụ cười nơi khóe môi cô càng thêm dịu dàng. Sau khi thắt tạp dề xong cho anh, cô lại giơ tay, nhẹ nhàng vuốt ve trán anh: “Đây là cái tết đầu tiên chúng ta cùng nhau trải qua, cũng là bữa cơm tất niên đầu tiên cùng nhau nấu.”
“Nhiên Nhiên, anh biết.”
Trái tim Mặc Tu Trần thắt lại một nhịp.
Anh không cách nào hình dung được tâm trạng của mình. Sự khó chịu do Mặc Kính Đằng mang đến đã bị người phụ nữ trước mắt dùng tình yêu dịu dàng xua tan đi.
Anh dịu dàng nhìn cô, không kìm lòng được mà dang rộng hai tay, ôm cô vào lòng. Nhiên Nhiên hiểu lòng người như vậy, Nhiên Nhiên thương anh như vậy, Mặc Tu Trần anh có dùng tất cả những gì mình có để đổi lấy cũng là xứng đáng.
---❊ ❖ ❊---
Bữa cơm tất niên ăn cũng coi là hòa hợp, Mặc Kính Đằng và Mặc Tử Hiên là khách, nên vẫn rất khách sáo.
Đối với Ôn Nhiên, Mặc Kính Đằng cũng không gây khó dễ gì.
Sau bữa ăn, khi Trương Mụ bưng trái cây lên, bà hỏi Mặc Tu Trần: “Đại thiếu gia, bây giờ uống thuốc luôn chứ ạ?”
Mặc Tu Trần nhíu mày tuấn tú, bên cạnh, Ôn Nhiên mỉm cười nắm lấy tay anh, ngăn cản lời từ chối của anh: “Trương Mụ, mang thuốc lên đây đi ạ.”
Trương Mụ cười hì hì: “Vâng ạ.”
Nói xong, bà lại nhìn Mặc Tu Trần một cái, như muốn nói rằng, có đại thiếu phu nhân ở đây, cậu muốn không uống thuốc cũng không được.
“Tu Trần, đến bây giờ cậu vẫn sợ uống thuốc sao?”
Cố Nham nhìn Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên, cười trêu chọc.
Mặc Tu Trần cười nhạt: “Hồi nhỏ uống quá nhiều, giờ cứ nhìn thấy thuốc là lại sợ.”
Có người uống thuốc nhiều quá nên thành quen, nhưng Mặc Tu Trần rõ ràng không phải loại người đó.
Ôn Nhiên nhíu chặt đôi mày, những lời nói nhẹ tênh của Mặc Tu Trần nghe vào tai cô lần nào cũng khiến cô đau lòng không thể kiềm chế.
Mặc Tu Trần không bỏ lỡ biểu cảm nhíu mày nhẹ của Ôn Nhiên, bàn tay bị cô nắm dưới gầm bàn lật lại, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay mình, nụ cười nơi khóe miệng nhiễm thêm một phần dịu dàng, ôn hòa nói: “Nhưng bây giờ có Nhiên Nhiên ở bên, thuốc có đắng đến đâu anh cũng phải uống.”
“Đại thiếu gia, đại thiếu phu nhân, thuốc tới rồi ạ.”
Trương Mụ bưng thuốc đến, Ôn Nhiên rút tay đang bị Mặc Tu Trần nắm ra, cầm lấy bát của mình, nhìn Mặc Tu Trần rồi ngửa đầu uống hết thuốc.
Đôi mày Mặc Tu Trần đong đầy ý cười, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, thấy cô đã uống xong một bát thuốc, anh không nhanh không chậm cầm lấy quả mứt táo đút vào miệng cô: “Nhiên Nhiên, cầm giúp anh.”
Sau khi đặt một quả mứt táo khác vào lòng bàn tay cô, anh mới cầm lấy bát thuốc của mình để uống.
“Tu Trần, trách không được bây giờ cậu lại nguyện ý uống thuốc, có mỹ nữ ở bên, thuốc này có phải đã biến thành ngọt rồi không? Tớ nhớ hồi nhỏ có một lần cậu không chịu uống, kết quả bị tớ và A Mục giữ chặt, còn A Khải đổ thuốc vào miệng cậu đấy.”
Lạc Hạo Phong nhìn thấy màn tương tác tình cảm của Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên, trong đôi mắt đào hoa thoáng qua sự ghen tị, không nhịn được mà bóc mẽ anh.
“Cậu không nói chuyện thì không ai bảo cậu là kẻ câm đâu.”
Mặc Tu Trần lườm cậu ta một cái, ăn nốt quả mứt táo Ôn Nhiên đút vào miệng. Vị thuốc trong miệng nhanh chóng bị vị ngọt của mứt táo xua tan, khóe miệng anh lại cong lên.