Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22617 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1194 Bắt gặp

❊ ❊ ❊

Cố Khải nhếch môi nở nụ cười quyến rũ, ánh mắt khóa chặt tầm nhìn của cô, "Bạch Nhất Nhất, cô nhìn cho rõ đi."

"Anh buông tôi ra trước đi."

Nhịp tim Bạch Nhất Nhất đập ngày càng nhanh, cái đồ khốn Cố Khải này! Cô ngả người ra sau, tuy đã kéo ra một chút khoảng cách với anh, nhưng chân anh vẫn dán chặt lấy chân cô. Cách một lớp vải, cô vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ từ anh.

Nóng rực, tựa như bàn ủi nung đỏ.

Điều này khiến cô không kìm được mà nhớ lại cảnh tượng đêm hôm ấy, gương mặt lập tức trở nên nóng bừng.

Cô theo bản năng mím môi, tự nhủ lòng mình đừng có nghĩ ngợi lung tung.

Thế nhưng, Bạch Nhất Nhất không hề biết, hành động mím môi này của cô trong mắt Cố Khải đang ở khoảng cách gần như vậy lại mang theo sự quyến rũ khó hiểu. Ánh mắt anh bỗng chốc sâu thẳm, yết hầu gợi cảm trượt nhẹ, gương mặt tuấn tú tiến sát lại gần cô.

Trong cầu thang, bỗng vang lên tiếng bước chân.

Cố Khải dán chặt ánh mắt vào cánh môi hồng nhuận của Bạch Nhất Nhất, tựa như cánh hoa tươi thắm, khiến người ta không nhịn được muốn hái lấy.

Sự chú ý đều đặt trên người cô nên anh bỏ qua tiếng bước chân ngoài cầu thang, đôi môi mỏng gợi cảm tiến lại gần…

"Nhất Nhất, A Khải!"

Một tiếng gọi đầy kinh ngạc đã cắt ngang bầu không khí ám muội.

Cũng ngăn lại hành động sắp đặt nụ hôn lên cánh môi Bạch Nhất Nhất của Cố Khải.

Sắc mặt Bạch Nhất Nhất thay đổi dữ dội. Khi Cố Khải nghe thấy tiếng của Phương Chỉ Vi, động tác liền khựng lại. Bàn tay đang nắm chặt Bạch Nhất Nhất nới lỏng lực đạo, ngay giây sau, Bạch Nhất Nhất liền tức giận đẩy anh ra.

Cố Khải bị cô đẩy ra thành công, thân hình lùi lại một bước, đứng vững vàng.

Gương mặt Bạch Nhất Nhất lúc xanh lúc trắng, một tay vịn tay vịn cầu thang, giải thích với Phương Chỉ Vi đang đứng ở dưới lầu: "Chị Vi, chị đừng hiểu lầm, giữa tôi và Cố Khải chẳng có chuyện gì cả."

Trong mắt Phương Chỉ Vi đan xen giữa sự bàng hoàng và tổn thương, ánh mắt dán chặt vào Cố Khải.

Vốn dĩ, cô muốn hỏi Cố Khải xem anh có thích Bạch Nhất Nhất hay không, nhưng khi nghe lời giải thích của Bạch Nhất Nhất, người cô bỗng rùng mình một cái, đột nhiên bừng tỉnh. Vẻ tổn thương trong mắt như thủy triều nhanh chóng rút đi, thay vào đó là nụ cười nhàn nhạt: "Chị không hiểu lầm, Nhất Nhất, em không cần phải vội."

Hơi thở Bạch Nhất Nhất có chút không ổn định, cô quay đầu trừng mắt nhìn Cố Khải, đổi chủ đề hỏi: "Chị Vi, sao chị lại vào đây được ạ?"

Phương Chỉ Vi cười cười, bình thản nói: "Chị ngồi trong xe thấy hơi ngột ngạt nên xuống đi dạo một chút."

"Vậy mình cùng lên lầu đi ạ."

Bạch Nhất Nhất cười gượng gạo, bị Phương Chỉ Vi bắt gặp cảnh tượng vừa rồi, cô thật là…

"Sao không đi thang máy, Nhất Nhất, nhà em ở tầng mấy?" Phương Chỉ Vi nhìn thang máy bên cạnh, tùy tiện hỏi.

"Nhà em ở tầng năm, em thường leo cầu thang, leo cầu thang cũng khá nhanh." Bạch Nhất Nhất vừa nói vừa liếc nhìn thang máy, hạ thấp giọng bổ sung một câu: "Ngược lại là cái thang máy kia, lần trước nó bị hỏng một lần, nhốt em ở trong đó nửa tiếng đồng hồ..."

Cô giơ tay vỗ vỗ ngực mình, ra vẻ sợ hãi vẫn còn tâm lý bất an.

"Hóa ra là vậy." Phương Chỉ Vi bừng tỉnh, lại nhìn về phía Cố Khải, thấy thần sắc anh vẫn bình thản tự nhiên, dường như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, lòng cô dấy lên một tia đắng chát. Cô cụp mắt, bước vài bước đi lên: "Đi thôi, muộn nữa Đồng Đồng lại chờ sốt ruột đấy."

"Vâng."

Bạch Nhất Nhất gật đầu, đi phía trước dẫn đường, Phương Chỉ Vi đi sau Bạch Nhất Nhất, Cố Khải đi cuối cùng.

Ba người cùng leo cầu thang lên tầng năm, giữa đường, Phương Chỉ Vi và Bạch Nhất Nhất trò chuyện, Cố Khải im lặng đi phía sau, không biết đang nghĩ gì.

Họ vào nhà, Đồng Đồng liền lập tức trượt khỏi ghế sô pha, hào hứng gọi: "Ba, ba, mẹ."

Con bé như một chú chim nhỏ sà vào lòng Cố Khải.

"Đồng Đồng, có nhớ ba không?" Cố Khải cười ha hả bế bổng Đồng Đồng lên, giơ cao quá đầu xoay một vòng, hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của con bé một cái, Đồng Đồng lập tức hôn lại anh một cái.

"Nhớ, Đồng Đồng nhớ, ba."

Đồng Đồng dùng giọng nói non nớt, những câu từ đứt quãng để bày tỏ nỗi nhớ nhung dành cho ba.

Trong lòng Cố Khải tràn ngập sự ấm áp, ôm Đồng Đồng đánh giá một lượt rồi nói: "Mấy ngày không gặp, Đồng Đồng nhà chúng ta lại xinh hơn rồi, trở thành mỹ nữ nhỏ rồi."

"Ba, xinh."

Đồng Đồng là một đứa trẻ lễ phép, Cố Khải khen con bé xinh, con bé liền khen lại ngay.

Phương Chỉ Vi nghe lời của Đồng Đồng, không nhịn được mà bật cười: "Đồng Đồng, ba con không phải là xinh, ba con là đẹp trai."

Đồng Đồng chớp chớp đôi mắt to tròn, lặp lại: "Ba đẹp trai."

"Haha, Đồng Đồng thật thông minh, dạy một là biết ngay."

Bạch Ngọc Cần từ trong bếp đi ra, thấy Cố Khải dẫn theo Phương Chỉ Vi cùng đến, trong mắt bà lóe lên tia kinh ngạc. Phương Chỉ Vi lễ phép chào hỏi bà.

Trò chuyện vài câu, Cố Khải cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay: "Dì Bạch, bọn cháu đi trước đây."

"Đồng Đồng, tối nay con có muốn ngủ với ba không?"

Bạch Nhất Nhất vốn dĩ không muốn làm bóng đèn, sau chuyện ở cầu thang lúc nãy, cô lại càng không muốn đối mặt với Cố Khải, liền nảy ra một ý, cười hì hì hỏi Đồng Đồng.

Đồng Đồng tất nhiên là muốn, không cần suy nghĩ liền gật đầu lia lịa: "Ngủ, với ba."

Bạch Nhất Nhất nhẹ nhàng nói: "Đồng Đồng, vậy tối nay con đến nhà ba ở, ngủ với ba nhé, được không?"

"Được ạ."

Đồng Đồng nhìn Cố Khải, tiếp tục gật đầu.

Lúc này Bạch Nhất Nhất mới dời ánh mắt khỏi người Đồng Đồng, ngẩng đầu nói với Cố Khải: "Tối nay anh không cần đưa Đồng Đồng về đâu, cứ để con bé ở nhà anh đi, sáng mai đưa con bé về là được."

"Nhất Nhất, em không đi sao?"

Phương Chỉ Vi ngạc nhiên hỏi. Cố Khải ánh mắt trầm trầm nhìn Bạch Nhất Nhất, không nói lời nào.

Bạch Nhất Nhất cười lắc đầu: "Em không đi đâu."

"Đồng Đồng, mẹ không đi, con tự về nhà với ba, có được không?" Cố Khải không để ý đến Bạch Nhất Nhất, chỉ dịu dàng hỏi Đồng Đồng.

Đồng Đồng ngơ ngác chớp mắt, quay đầu nhìn Bạch Nhất Nhất: "Mẹ."

Con bé không cười, mà dùng ánh mắt thuần khiết đó nhìn Bạch Nhất Nhất, con bé không hiểu lắm những gì họ nói có ý nghĩa gì.

Tại sao mẹ không đi!

Bạch Nhất Nhất nắm lấy bàn tay nhỏ của Đồng Đồng, đặt lên miệng hôn một cái, rồi vỗ vỗ gương mặt nhỏ nhắn của con bé: "Phải nghe lời ba nhé, sáng mai, mẹ ở nhà đợi con."

"Dì Bạch, vậy bọn cháu đi trước đây ạ."

Cố Khải nhìn thoáng qua Bạch Nhất Nhất, ngoài dự đoán là anh không ép buộc cô đi cùng, chỉ là cái nhìn đó, cực kỳ nhạt nhòa!

Phương Chỉ Vi cũng lễ phép chào tạm biệt Bạch Ngọc Cần, lại vẫy tay với Bạch Nhất Nhất, rồi cùng Cố Khải rời khỏi nhà họ Bạch.

Bạch Nhất Nhất đóng cửa lại, một tay đặt lên ngực, thở hắt ra một hơi thật dài.

Nơi lồng ngực dần dần bình tĩnh trở lại.

"Nhất Nhất, sao con không đi cùng? Nếu Đồng Đồng tìm mẹ mà khóc thì sao?"

Phía sau, Bạch Ngọc Cần không tán thành hỏi.

Bạch Nhất Nhất quay người đi về phía phòng ngủ, thản nhiên đáp một câu: "Sẽ không đâu, Đồng Đồng có khóc thì Cố Khải cũng có cách dỗ dành con bé thôi."

Vào phòng, đóng cửa lại, cô dựa lưng vào cánh cửa, nhắm mắt lại. Trong đầu hiện lên cảnh tượng ám muội ở cầu thang lúc nãy. Lúc đó, nếu không phải tiếng của Phương Chỉ Vi vang lên, có phải Cố Khải đã hôn xuống rồi không?

Nghĩ đến đây, tim cô bỗng chốc run lên một cái!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1181
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.