Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22617 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1160 Tôi đâu có tự ngược đãi mình đến thế

❊ ❊ ❊

“An Lâm, hiện tại cô đang ở đâu?”

Ôn Nhiên nhìn về phía Mặc Tu Trần bên cạnh, thấy anh lắc đầu, cô do dự một chút rồi mỉm cười hỏi.

“Tôi vừa lên xe, đang trên đường đến nhà các người đây.”

“Ồ, vậy đợi cô đến rồi nói sau.”

Đã đang trên đường đến nhà cô rồi, Ôn Nhiên không thể nói không cho An Lâm đến được, khi chưa rõ giữa cô ấy và Đàm Mục đã xảy ra chuyện gì, cô chỉ có thể đồng ý trước.

“Tu Trần, anh gọi điện cho Đàm Mục đi, hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì. An Lâm hình như đang rất tức giận.”

Cúp điện thoại, Ôn Nhiên quay đầu nhìn Mặc Tu Trần, nhẹ giọng nói.

Mặc Tu Trần mỉm cười gật đầu: “Được, anh hỏi A Mục xem sao.”

Đêm qua Đàm Mục gọi điện cho anh, nhờ giúp tìm nhà, sáng sớm hôm nay An Lâm đã chủ động dọn khỏi nhà Đàm Mục.

Nếu anh đoán không lầm, e là An Lâm lại thể hiện tài nghệ nấu nướng của mình rồi.

Nói đến mới thấy, An Lâm đúng là một trường hợp đặc biệt, cô ấy giỏi mọi mặt, chỉ riêng khoản nấu nướng là mù tịt. Thời đại học, Đàm Mục từng ăn một bữa cơm cô ấy làm, kết quả là phải nhập viện nằm ba ngày.

Sau đó có một lần, bọn họ tận mắt chứng kiến An Lâm suýt chút nữa “nấu chín” cả căn bếp nhà Đàm Mục bằng lửa.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, là Dì Trương bưng bữa sáng lên cho Ôn Nhiên, Mặc Tu Trần đỡ lấy một cánh tay của Ôn Nhiên, dìu cô xuống giường, đến trước bàn ăn cơm.

Dì Trương báo với Mặc Tu Trần là hai người bảo mẫu kia đã đến làm việc.

Mặc Tu Trần bảo người cứ đợi ở dưới lầu trước, lát nữa anh sẽ xuống.

Dì Trương đáp một tiếng rồi lui ra khỏi phòng.

“Nhiên Nhiên, em ăn sáng trước đi, anh đưa ba nhóc nhỏ này sang phòng trẻ bên cạnh. Lát nữa anh sẽ gọi điện cho A Mục, hỏi xem rốt cuộc chuyện là thế nào.”

Mặc Tu Trần lần này đã học khôn rồi, không phải bế từng đứa một, mà trực tiếp đẩy cả cũi trẻ em sang phòng trẻ bên cạnh.

---❊ ❖ ❊---

Phương Chỉ Vi sáng sớm đã đến nhà họ Cố.

Cố Khải đang ngồi ăn sáng cùng cha mình, người giúp việc lại dẫn Phương Chỉ Vi đi vào.

Cố Khải kinh ngạc nhìn Phương Chỉ Vi: “Sao em không gọi điện thoại mà đã chạy đến đây rồi?”

“Em nghĩ anh qua đón em, rồi lại đi đón Đồng Đồng sẽ rất phiền phức, nên tự mình qua đây luôn.” Phương Chỉ Vi lễ phép chào hỏi Cố Nham trước, sau đó mới trả lời câu hỏi của Cố Khải.

Cố Nham đặt đũa xuống, dặn dò Cố Khải một câu rồi rời đi trước.

“Dì Lưu, lấy thêm bộ bát đũa nữa đi ạ.”

Cố Khải dặn dò dì giúp việc bên cạnh.

Phương Chỉ Vi nghe vậy, vội vàng lắc đầu: “Không cần đâu, A Khải, em ăn sáng ở nhà rồi. Anh ăn đi, em đợi anh.”

Cô vừa nói vừa kéo ghế bên cạnh Cố Khải ngồi xuống, mặt tươi cười nhìn Cố Khải.

Cố Khải nghe cô nói đã ăn sáng rồi thì cũng không miễn cưỡng, bảo dì giúp việc xuống bận việc trước, anh tiếp tục ăn sáng.

Phương Chỉ Vi chỉ lặng lẽ ngồi một bên, im lặng nhìn Cố Khải. Thế nhưng, dù là vậy, Cố Khải vẫn cảm thấy không tự nhiên, uống hết sữa liền kết thúc bữa sáng.

Cố Khải lên lầu thay một bộ quần áo khác, lúc xuống lầu, Phương Chỉ Vi đang ngồi trong phòng khách gọi điện thoại.

“Gọi cho ai đấy?”

Cố Khải nheo mắt lại, bước xuống cầu thang, đi về phía Phương Chỉ Vi đang ngồi trên ghế sofa.

Phương Chỉ Vi nhìn Cố Khải cao lớn tuấn tú trong bộ sơ mi quần tây, tim đập không kiểm soát, cô đứng dậy, ý cười hiện rõ trên mặt: “Gọi cho Nhất Nhất, bảo cô ấy là lát nữa chúng ta qua đón Đồng Đồng đây.”

“Đồng Đồng thức dậy chưa?”

Cố Khải rủ mắt, nhàn nhạt hỏi.

Phương Chỉ Vi mỉm cười gật đầu: “Đồng Đồng đã thức dậy ăn sáng xong rồi, Nhất Nhất nói cô ấy sẽ bế Đồng Đồng đợi chúng ta dưới lầu, đi thôi.”

Cô vừa nói vừa đứng dậy từ ghế sofa, đưa tay định khoác tay Cố Khải.

Cố Khải không biết là cố ý hay vô tình, anh vừa vặn đưa tay lấy điện thoại, như thể không nhìn thấy hành động muốn khoác tay của Phương Chỉ Vi, xoay người vừa đi về phía huyền quan vừa hỏi: “Em tự lái xe tới, hay là tài xế đưa tới?”

“Tài xế đưa em tới, ban đầu em định tự lái, nhưng ba em bảo vết thương trên tay em chưa lành, không cho em lái.” Trong mắt Phương Chỉ Vi thoáng qua một nét thất vọng, rồi nhanh chóng khôi phục nụ cười.

“Ừm, vết thương của em đỡ hơn chút nào chưa?”

Cố Khải quay đầu nhìn cô một cái, điện thoại cầm trong tay nhưng không hề gọi.

Ra khỏi phòng khách, Cố Khải bảo Phương Chỉ Vi đợi ở cửa, anh đi lấy xe.

---❊ ❖ ❊---

“Nhất Nhất, con để Cố Khải đưa Đồng Đồng đi chơi, được không vậy?”

Mẹ của Bạch Nhất Nhất, Bạch Ngọc Cần từ đêm qua đã bắt đầu lải nhải câu này: “Hay là con đi theo cùng đi, Đồng Đồng không thấy mẹ, cũng không thấy con, nó khóc thì làm sao?”

Bạch Nhất Nhất ngẩng đầu nhìn người mẹ đang bế Đồng Đồng, rồi lại cúi đầu thu dọn đồ đạc cho Đồng Đồng, miệng đáp: “Mẹ, nói thật với mẹ nhé, Đồng Đồng không phải đi chơi với một mình Cố Khải đâu, còn có bạn gái anh ta nữa, mẹ hoàn toàn không cần lo lắng, họ sẽ chăm sóc tốt cho Đồng Đồng mà.”

“Chính là cái cô Phương Chỉ Vi đó?” Bạch Ngọc Cần lộ vẻ kinh ngạc nhìn Bạch Nhất Nhất: “Nhất Nhất, Cố Khải có ý gì vậy, anh ta đi chơi với bạn gái, sao lại mang theo Đồng Đồng nhà chúng ta.”

Nếu Cố Khải tự mình muốn bồi dưỡng tình cảm cha con với Đồng Đồng thì Bạch Ngọc Cần thấy không có gì. Nhưng giờ đây, Cố Khải lại dắt theo cả bạn gái, bà hơi cảm thấy không thoải mái.

“Chứ có ý gì nữa, anh ta sợ mình không chăm sóc nổi Đồng Đồng nên mới tìm người giúp thôi.”

Bạch Nhất Nhất dọn dẹp xong, lại kiểm tra một lượt, chắc chắn không bỏ sót gì, cô quăng túi xách lên vai. Bước tới, chìa tay nói: “Mẹ, đưa Đồng Đồng cho con đi, con bế nó xuống lầu, lát nữa họ tới rồi.”

“Cố Khải nếu sợ không chăm sóc nổi Đồng Đồng thì có thể để con đi cùng mà, Đồng Đồng không quen hai người đó, mẹ vẫn không yên tâm. Nhất Nhất, hay là con đi cùng đi.”

Bạch Ngọc Cần không nỡ buông Đồng Đồng.

“Mẹ yêu của con ơi, mẹ đừng đùa nữa.”

Bạch Nhất Nhất cười mắng: “Cố Khải đi chơi với Phương Chỉ Vi, con đi theo thì ra cái thể thống gì.”

“Con là mẹ của Đồng Đồng, thật ra nếu Đồng Đồng có thể sống cùng cha mẹ thì là tốt nhất.”

Câu thở dài của Bạch Ngọc Cần khiến Bạch Nhất Nhất trừng mắt, cô xụ mặt, nghiêm túc nói: “Mẹ, lời này của mẹ nên dừng ở đây đi, con không muốn nghe lần thứ hai đâu, khiến người ta hiểu lầm. Con nói với mẹ rồi, con và Cố Khải chỉ là ngoài ý muốn, ngoài ý muốn thôi, anh ta nhìn con cứ như nhìn kẻ thù ấy, con đâu có tự ngược đãi mình đến thế.”

“Nhất Nhất, Tiểu Lê nói, con muốn độc thân cả đời, có phải thật không?”

Bạch Ngọc Cần nhíu mày, nghiêm túc nhìn Bạch Nhất Nhất.

Mắt Bạch Nhất Nhất lóe lên, cô bế Đồng Đồng từ trong lòng mẹ qua, yêu thương hôn một cái lên mặt Đồng Đồng, nói: “Mẹ, con đưa Đồng Đồng xuống lầu trước đây, có chuyện gì, đợi con về rồi hãy nói sau nhé.”

“…”

Bạch Ngọc Cần còn muốn nói gì đó, nhưng Bạch Nhất Nhất đã bế Đồng Đồng quay người bước đi.

Ra khỏi cửa nhà, Bạch Nhất Nhất với tay đóng cửa lại, mím môi, phớt lờ những cảm xúc len lỏi trong lòng, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ, nói với Đồng Đồng: “Đồng Đồng, lát nữa đi với ba và dì Phương, không được khóc nha, phải ngoan, biết chưa?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1078
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.