Mặc Tu Trần tắt chuông điện thoại trước, cúi người, lại hôn lên mặt Ôn Nhiên một cái, nhẹ giọng nói: "Nhiên Nhiên, em ngủ trước đi, đừng chờ anh."
"Được, em không chờ anh."
Ôn Nhiên gật đầu, dùng tay khẽ đẩy anh, ra hiệu bảo anh mau đến thư phòng nghe điện thoại.
Mặc Tu Trần cầm điện thoại vào thư phòng, đóng cửa lại, đi đến trước ghế sofa đơn ngồi xuống mới nhấn nút nghe: "Alo, A Mục."
"Tu Trần, giúp tôi tìm một căn nhà, trong vòng ba ngày có thể dọn vào ở."
Giọng nói trầm thấp của Đàm Mục truyền đến trong điện thoại.
Mặc Tu Trần hơi ngạc nhiên, khóe môi nhếch lên một độ cong nhạt: "Sao đột nhiên lại muốn tìm nhà? Nơi đó của cậu không ở được nữa à? Hay là không thích, muốn đổi nhà mới?"
"Đừng có biết rồi còn hỏi." Đàm Mục khó chịu quát.
Độ cong trên khóe môi Mặc Tu Trần càng mở rộng thêm một chút: "Biết rồi còn hỏi gì chứ, tôi thật sự không biết mà."
"Chỗ tôi, tôi nhường cho An Lâm ở." Đàm Mục hừ lạnh một tiếng trong điện thoại, nói: "Nếu không phải tại cậu giữ cô ta lại thành phố G, thì cô ta đã chẳng bám lấy tôi không chịu đi. Nếu cậu không tìm cho tôi căn nhà trong vòng ba ngày, tôi sẽ dọn đến nhà cậu ở."
"Nhà tôi không thiếu bảo mẫu." Mặc Tu Trần nhíu mày, không chút khách khí đả kích cậu ta.
"Không sao, tôi đâu có đi làm bảo mẫu, tôi chỉ là ở nhờ thôi. Đề nghị trước kia của Nhiên Nhiên, tôi thấy cũng hay đấy." Đàm Mục cười lạnh ở đầu dây bên kia.
"Ba ngày đúng không? Nhất định tìm cho cậu một căn nhà tốt." Mặc Tu Trần có chút nghiến răng nghiến lợi nói.
Anh tất nhiên biết Đàm Mục đang ám chỉ vở kịch ở bệnh viện đó, nếu không phải vì muốn Trình Giai thừa nhận thân phận... Giờ thì hay rồi, tên này thế mà lại dùng chuyện đó để uy hiếp anh.
Đáy mắt Mặc Tu Trần xẹt qua một nét thâm sâu. A Mục có thể thản nhiên đùa giỡn kiểu này, có phải nghĩa là anh ấy đã dần dần buông bỏ rồi không?
"Ừm, tìm chỗ nào xa công ty một chút cũng không sao, chỉ cần có thể dọn vào ở ngay là được."
Yêu cầu của Đàm Mục rất thấp, chỉ muốn mau chóng dọn ra ngoài, không sống chung với An Lâm nữa. Con nhóc chết tiệt đó, tối qua dám chiếm đoạt phòng ngủ của anh, giờ lại còn muốn bám lấy anh không chịu đi.
"Được, tìm xong tôi sẽ gọi cho cậu." Giọng điệu của Mặc Tu Trần đã khôi phục sự ôn hòa bình tĩnh.
Sau khi gọi xong cho Đàm Mục, Mặc Tu Trần bấm số của Thanh Phong, dặn dò cậu ta tìm một căn nhà càng nhanh càng tốt.
Từ thư phòng đi ra, Mặc Tu Trần thấy Ôn Nhiên vẫn còn mở mắt, lập tức cau mày không vui: "Nhiên Nhiên, sao vẫn chưa ngủ?"
"Em đang chuẩn bị ngủ đây, nghe tiếng mở cửa, biết anh gọi điện thoại xong rồi nên mới đợi anh." Ôn Nhiên nhìn anh đầy dịu dàng, giọng nói mềm mại tựa như gió nhẹ lướt qua trái tim, khiến lòng Mặc Tu Trần cũng theo đó mà mềm nhũn.
"Cái cớ."
Lời nói của Mặc Tu Trần trông thì như trách móc, thực ra lại tràn ngập sự cưng chiều.
Anh đi đến trước nôi, nhìn ba cục cưng nhỏ đang ngủ say sưa trong đó, nhẹ giọng nói: "Anh đưa chúng sang phòng trẻ đây, Nhiên Nhiên, em ngủ mau đi."
"Anh bế chúng lên, có làm chúng thức giấc không?"
Ôn Nhiên có chút không nỡ. Mấy ngày ở bệnh viện, cô đã quen với việc để con ở chung phòng, vừa mở mắt ra là có thể nhìn thấy. Giờ Tu Trần muốn đưa con sang phòng trẻ, cô lập tức thấy không đành lòng.
"Không đâu, ngủ say thế này, có bế ra ngoài đi dạo một vòng rồi về cũng không tỉnh đâu." Mặc Tu Trần bế Tử Dịch từ trong nôi ra.
Anh đắc ý giơ cục cưng trên tay về phía Ôn Nhiên, xoay người, vừa bước được một bước thì nghe thấy Tử Dịch khóc lên. Không phải tiếng khóc to rõ, mà là tiếng ư ử nho nhỏ.
Mặc Tu Trần mất hết cả mặt mũi, mặt đen sì. Phía sau, Ôn Nhiên đang nằm trên giường cười khúc khích đầy "xấu tính".
"Tu Trần, bế Tử Dịch lại đây đi, lát nữa nó mà làm Hinh Hinh với Mạt Mạt thức giấc, anh lại cuống cuồng chân tay cho xem."
Mặc Tu Trần nhíu mày, kiểm tra cho con trai một chút, thấy không bị ướt tã, anh đành vỗ vỗ dỗ dành. Vỗ vài cái, Tử Dịch lại ngủ thiếp đi.
"Ngày mai hãy để chúng ngủ phòng trẻ đi, tối nay đừng bế sang nữa."
Ôn Nhiên buồn cười nhìn gương mặt tuấn tú đang lộ rõ vẻ uất ức của Mặc Tu Trần.
"Được thôi, tối nay cứ để chúng ngủ ở đây thêm đêm nữa, mai bảo mẫu đến làm rồi thì chuyển sang phòng trẻ sau."
Mặc Tu Trần đặt Tử Dịch về lại nôi, sau đó hỏi Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, em có đói không? Nếu đói thì anh xuống lầu làm gì đó cho em ăn."
"Không đói, vừa ăn tối xong chưa bao lâu mà. Lên ngủ đi, mấy ngày nay anh chẳng ngủ được ngon giấc."
Ôn Nhiên ánh mắt ánh lên vẻ xót xa.
Mặc Tu Trần đáp một tiếng "được", lên giường, tựa vào vị trí bên cạnh cô, bàn tay to lớn âu yếm vuốt ve đầu cô.
Ôn Nhiên dịch người lại gần, cơ thể tựa vào anh, khẽ ngẩng mặt nhìn gương mặt tuấn tú của Mặc Tu Trần, nhẹ giọng hỏi: "Tu Trần, đầu anh còn đau không?"
Vụ tai nạn xe đêm đó, tuy anh không bị thương nặng nhưng cũng đã bị chấn động não. Thế mà anh không hề nghỉ ngơi, trực tiếp theo đến nước D. Hai ngày nay lại còn khăng khăng tự mình chăm sóc con, cô nhìn thấy mà xót xa vô cùng.
Mặc Tu Trần khẽ nhếch môi, ý cười lan tỏa trong đáy mắt, giọng nói trầm thấp ôn nhu vang lên phía trên đầu cô: "Không đau. Lúc đó anh biết mình sẽ không bị thương quá nghiêm trọng nên mới bẻ lái đấy."
"Chuyện này làm sao mà lường trước được chứ?"
Ôn Nhiên nhíu mày, vụ đánh cược này của anh quá mạo hiểm rồi.
"Nhiên Nhiên, em đừng giận. Tốc độ chiếc xe đó tuy nhanh nhưng cũng đã kịp đạp phanh rồi, cho dù anh không bẻ lái thì Trình Giai cũng không bị thương nặng đâu."
Mặc Tu Trần khẽ thở dài.
Lúc đó, Trình Giai đưa ra điều kiện với anh, kẻ ở đầu dây bên kia lại thái độ kiên quyết, giằng co với cảnh sát không chịu mang con ra. Mặc Tu Trần khi thấy chiếc xe tải lớn lao tới, liền nảy ra ý định làm mình bị thương để cảm động Trình Giai.
Trình Giai quả nhiên đã bị anh cảm động. Lúc anh ngất đi, Trình Giai vừa khóc vừa nói nhất định sẽ cứu Mạt Mạt ra ngoài an toàn.
"Trình Giai đối với anh thật đúng là si tình." Ôn Nhiên khẽ bĩu môi, giọng đầy vị chua nói.
"Nhiên Nhiên của anh ghen rồi." Mặc Tu Trần cười khẽ.
"Ai bảo anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi." Ôn Nhiên trừng anh, "Thật muốn cầm dao rạch lên mặt anh một nhát."
Cô vừa nói, vừa lấy ngón tay làm động tác rạch.
Mặc Tu Trần vén chăn định đứng dậy.
"Anh đi đâu đấy?"
Ôn Nhiên thấy anh định xuống giường liền vội vàng hỏi, chẳng lẽ anh giận rồi sao? Cô chỉ đùa thôi mà, gương mặt tuấn tú thế này, cô đâu có nỡ làm hỏng chứ.
"Anh đi lấy dao nhỏ cho em đây, chẳng phải em muốn rạch mặt anh sao?" Mặc Tu Trần quay đầu, trêu chọc nhìn Ôn Nhiên.
"Mau ngủ đi ngủ đi. Ngày mai bảo mẫu đến rồi, anh phải nghỉ ngơi cho tử tế mấy ngày, không được việc gì cũng tranh làm hết nữa."
Mặc Tu Trần ngoan ngoãn nằm xuống, xoay người ôm Ôn Nhiên vào lòng, đôi môi mỏng áp sát vào cổ cô, hơi thở phả vào làn da cô, nhẹ giọng nói: "Đợi mai bảo mẫu đến, anh sẽ không thèm quản ba nhóc tì đó nữa, chỉ chăm sóc mỗi mình em thôi."
"Em cũng đâu cần anh chăm sóc, em tự lo được cho mình mà." Ôn Nhiên bị hơi thở của anh làm cho nhột, không thoải mái né mặt đi.