Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22617 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1191 Hiểu lầm là tôi đang hẹn bạn

❊ ❊ ❊

Bạch Nhất Nhất khẽ cười, "Được rồi, chuyện này cứ giao cho cậu."

"Ừ." Ôn Cẩm mỉm cười, lúc này mới quay đầu lại nói với Ngô phó cục: "Ngô phó cục, phía trước là phòng thí nghiệm, bên kia là nhà xưởng, chúng ta đi xem phòng thí nghiệm trước, rồi sau đó mới qua nhà xưởng, mời ông đi lối này."

Ngô phó cục cười nói được, ánh mắt lướt qua Ôn Cẩm và Bạch Nhất Nhất, bảo Trương Tư Minh: "Tư Minh, nếu Bạch tiểu thư không rảnh thì cậu chỉ có thể trách bản thân không may mắn thôi. Đợi một thời gian nữa Bạch Nhất Nhất rảnh rỗi, cậu lại mời cô ấy ăn cơm là được, đừng có ủ rũ như thế."

Ngô phó cục lão luyện tinh đời, sau khi nghe đoạn đối thoại vừa rồi giữa Ôn Cẩm và Bạch Nhất Nhất, cộng thêm ánh mắt mà Ôn Cẩm nhìn đối phương lúc nói chuyện, ông đã ngửi thấy vài phần vi diệu trong đó.

Trương Tư Minh tuy thất vọng nhưng cũng không làm khó Bạch Nhất Nhất thêm nữa.

Buổi trưa, Ôn Cẩm mời họ đến Ý Phẩm Hiên ăn cơm. Ăn xong, tiễn họ đi rồi, anh mới cùng Bạch Nhất Nhất quay về công ty.

"Buổi tiệc từ thiện tối nay với chuyến công tác ngày mai là sao, sao tôi lại không biết?"

Ở hàng ghế sau xe thương mại, Bạch Nhất Nhất hơi nghiêng người, ngước mắt nhìn Ôn Cẩm đang ngồi bên cạnh.

Ôn Cẩm dựa lưng vào ghế, tùy ý vắt chéo chân, bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng đang cầm điện thoại. Nghe thấy lời Bạch Nhất Nhất, anh quay sang nhìn cô một cái: "Cô là thư ký, chuyện cô còn không biết thì sao có thể tồn tại được?"

"Hả?" Bạch Nhất Nhất kinh ngạc mở to mắt, "Ý anh là, chuyện đó là anh bịa ra sao?"

"Ừ."

Ôn Cẩm gật đầu, trên gương mặt tuấn tú thoáng hiện ý cười.

Bạch Nhất Nhất đảo mắt một cái, giả vờ than vãn: "Làm tôi phải vắt óc suy nghĩ suốt hai tiếng đồng hồ, còn tưởng mình làm việc tắc trách. Chuyện công tác có thể là anh quyết định đột xuất, nhưng buổi tiệc từ thiện thì không thể nào là anh quyết định đột xuất được."

"Nếu có, thì đúng là do tôi quyết định đột xuất thật."

Ôn Cẩm nhìn Bạch Nhất Nhất, bình thản nói: "Cái người Trương Tư Minh kia, chính là người cô đi xem mắt tuần trước à?"

"Chính là anh ta." Bạch Nhất Nhất thản nhiên trả lời.

"Nhất Nhất, cô định qua lại với cậu ta, để cậu ta làm bố dượng của Đồng Đồng sao?"

"Bố dượng, từ này anh nói nghe khó chịu quá." Bạch Nhất Nhất nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện để anh ta làm bố dượng của Đồng Đồng, cũng chưa từng nghĩ tới chuyện qua lại với anh ta. Đó là mẹ tôi bày trò ra thôi. Mấy ngày nay không nhận được cuộc gọi nào của Trương Tư Minh, tôi còn tưởng anh ta bỏ cuộc rồi chứ."

"Tôi thấy cô và Trương Tư Minh không hợp nhau đâu." Ôn Cẩm nói nhẹ tênh, Bạch Nhất Nhất lại cười, hiếu kỳ hỏi: "Tại sao lại nói vậy?"

"Tính cách cô hoạt bát, nhưng Trương Tư Minh lại quá cổ hủ. Nhìn là biết ngay kiểu mọt sách không thích nói chuyện, cũng chẳng thú vị, không hài hước, lại càng không biết lãng mạn."

Ôn Cẩm liệt kê hàng loạt khuyết điểm của Trương Tư Minh.

Bạch Nhất Nhất bật cười khúc khích: "Ôn tổng, tôi không ngờ anh còn biết xem tướng, hơn nữa lại còn nhiều chuyện như vậy. Trương Tư Minh có tệ đến mức như anh nói không?"

"Lẽ nào cô cảm thấy anh ta còn tốt hơn A Khải sao?" Ôn Cẩm hỏi ngược lại, khóe môi thoáng hiện ý cười khó đoán.

Bạch Nhất Nhất lập tức nhíu mày: "Sao lại lôi Cố Khải vào? Nhưng mà, đã nói vậy rồi thì tôi cũng xin nói lên quan điểm của mình. Tôi thấy Trương Tư Minh ít nhất còn lịch sự hơn Cố Khải."

"Đó là ảo giác thôi, Trương Tư Minh không phải lịch sự, mà là tự ti." Ôn Cẩm ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Cô không đồng ý lời mời của anh ta là đúng rồi. Nhất Nhất, nếu cô thực sự qua lại với Trương Tư Minh, hoặc tiến xa hơn, sau này nhất định cô sẽ hối hận, và cũng sẽ không cảm thấy anh ta có ưu điểm gì hơn A Khải cả."

"Quá lời rồi, anh nói làm người ta chẳng đáng giá một xu. Tìm một người đàn ông thật thà, chưa chắc đã không tốt."

Bạch Nhất Nhất vốn không hề có ý định qua lại với Trương Tư Minh, chỉ là vì Ôn Cẩm đem Trương Tư Minh so sánh với Cố Khải nên cô mới theo bản năng mà muốn phủ nhận Cố Khải.

Ôn Cẩm lắc đầu, nghiêm túc nói: "Không phải bảo đàn ông thật thà không tốt, mà là Trương Tư Minh không hợp với cô. Hiện tại đối diện với cô, anh ta đã lộ ra vẻ tự ti rồi, sau này ở bên nhau, sự tự ti đó sẽ càng trầm trọng hơn. Lâu dần, sự tự ti có thể phát triển thành cực đoan, chiếm hữu, và cả nghi kỵ này nọ nữa."

"Ôn tổng, anh nói nghe sợ quá."

Thân mình Bạch Nhất Nhất run lên, trong mắt thoáng nét e sợ.

Cô vốn dĩ chẳng tin vào hôn nhân, không tin đàn ông, bị Ôn Cẩm phân tích như vậy, cô lại càng muốn sống độc thân cả đời.

Ôn Cẩm mỉm cười ôn hòa, giải thích: "Tôi không phải dọa cô, cũng không bảo tất cả đàn ông đều như thế. Chỉ là dựa trên tính cách của Trương Tư Minh và khoảng cách giữa hai người mà phân tích những tình huống có thể xảy ra nếu các người ở bên nhau thôi."

"Ý anh là, nếu tôi tìm một người đàn ông có điều kiện hơn mình về mọi mặt thì được?" Bạch Nhất Nhất suy nghĩ một hồi rồi hỏi.

Ôn Cẩm giơ một ngón tay lên, lắc lắc trước mặt.

"Cũng không được?" Bạch Nhất Nhất cười, "Vậy tôi tìm một người có điều kiện tương xứng với mình."

"Nhất Nhất, tình cảm giữa người với người còn phải xem duyên phận nữa. Kết hôn không phải đi mua sắm, thứ cô cần cân nhắc không chỉ là bản thân mình, mà còn có Đồng Đồng. Tất nhiên, ý tôi không phải là bảo cô vì Đồng Đồng mà cứ độc thân mãi. Nói thật, tôi không hề cảm thấy việc cô cứ độc thân mãi là tốt cho Đồng Đồng."

Ôn Cẩm hơi nhíu mày: "Đồng Đồng cần tình mẫu tử, cũng cần tình phụ tử."

"Nó có bố mà, Cố Khải tuy người không ra sao, nhưng với Đồng Đồng thì đúng là rất tốt." Bạch Nhất Nhất không phải người không biết phân biệt phải trái, Cố Khải đối xử tốt với Đồng Đồng như thế nào, cô đều nhìn thấy cả.

Khóe môi Ôn Cẩm cong lên một nụ cười: "Đã biết A Khải tốt với Đồng Đồng, vậy sao cô còn vất vả tìm bố dượng cho con bé làm gì."

Sắc mặt Bạch Nhất Nhất thay đổi hẳn, cố ý làm bộ sợ hãi nói: "Ôn tổng, anh tha cho tôi đi, đừng bao giờ đem tôi và Cố Khải ra đùa nữa. Cho dù tôi có độc thân cả đời, cũng không thể nào có quan hệ gì với Cố Khải được đâu."

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền gọi đến.

Bạch Nhất Nhất lấy điện thoại ra, nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, lông mày cô lập tức nhíu chặt lại. Ôn Cẩm liếc nhìn điện thoại của cô, ý cười nơi khóe môi càng đậm thêm một chút.

"Alo!"

Bạch Nhất Nhất nhấn nút nghe, giọng điệu lạnh nhạt.

"Tối nay anh không cần tăng ca, muốn mời Đồng Đồng ăn cơm, em cũng đi cùng đi. Muốn ăn gì thì em cứ chọn nhà hàng rồi báo cho anh."

Trong điện thoại, giọng nói từ tính trầm ấm và vui vẻ của Cố Khải truyền đến, nghe có vẻ tâm trạng đang rất tốt.

Bạch Nhất Nhất mím môi: "Không cần, anh cứ đưa Đồng Đồng đi chơi đi, tôi không đi đâu."

Cô không muốn lát nữa nói không được ba câu, lại cãi nhau với anh ngay trước mặt Đồng Đồng.

"Em không biết Đồng Đồng thích có bố mẹ cùng đi cùng sao? Bạch Nhất Nhất, em đang làm cao cái gì chứ, anh vất vả lắm mới dành ra được một buổi tối, thế mà em còn từ chối."

"Người anh cần đi cùng là Đồng Đồng, không phải tôi. Tại sao tôi không thể từ chối?" Bạch Nhất Nhất vốn không nghe nổi cái thái độ bề trên đó của Cố Khải mỗi khi nói chuyện với cô.

"Có phải em hiểu lầm gì rồi không?"

Trong điện thoại im lặng vài giây, khi giọng nói của Cố Khải truyền đến lần nữa, mang theo một chút nghi hoặc.

Bạch Nhất Nhất nghe mà khó hiểu: "Tôi hiểu lầm cái gì?"

"Hiểu lầm là tôi đang hẹn em!" Khi lời lẽ mỉa mai của Cố Khải lọt vào tai, ngọn lửa trong lòng Bạch Nhất Nhất lập tức bùng lên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1181
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.