Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22617 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1113 Bọn chúng không dám thực sự làm hại

❊ ❊ ❊

"Mặc Tu Trần cũng gọi điện thoại cho cô sao?"

Lên xe, Bạch Nhất Nhất thắt dây an toàn, quay đầu hỏi Cố Khải như vô tình.

Cố Khải gật đầu, khởi động xe đi tiếp, "Tu Trần gọi cho tôi, nói đã có tin tức của Mạt Mạt."

"Mạt Mạt đang ở đâu?"

Bạch Nhất Nhất nhìn chằm chằm Cố Khải, người sau xoay mắt nhìn cô đầy nghi hoặc: "Tu Trần không gọi cho cô à? Anh ấy cầm điện thoại của Nhiên Nhiên, nói là muốn gọi cho cô, thông báo cho mọi người biết."

"Tôi để Nhiên Nhiên nghe máy trực tiếp, Nhiên Nhiên chỉ nói có tin tức của Mạt Mạt, không nói Mạt Mạt hiện giờ đang ở đâu, Bạch Tiêu Tiêu liền tới rồi."

"Ở thành phố B, có lẽ bọn họ muốn đi đường thủy để đưa Mạt Mạt đi." Gương mặt tuấn tú của Cố Khải trầm xuống, "Cảnh sát cũng đã bố trí ở bến tàu, nếu thuận lợi, tối nay là có thể cứu được Mạt Mạt rồi."

"Mạt Mạt bình an trở về là tốt rồi."

"Đương nhiên là sẽ bình an trở về." Cố Khải không hài lòng với câu nói của Bạch Nhất Nhất, người phụ nữ này không biết nói chuyện hay sao chứ.

Bạch Nhất Nhất cau mày, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không nói thêm gì nữa.

---❊ ❖ ❊---

Bạch Tiêu Tiêu xuống máy bay, ngay cả nhà cũng chưa về đã trực tiếp đến bệnh viện.

Vừa hay Cố Khải mang đến hai phần cơm trưa, cô cùng Ôn Nhiên ăn trưa, sau đó lại cùng cô ấy ngủ một giấc buổi trưa.

Ba giờ bốn mươi phút chiều, Ôn Nhiên tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ, giọng của Thanh Phong truyền vào từ bên ngoài: "Cô Ôn, có chuyển phát nhanh của cô ạ."

"Vào đi."

Ôn Nhiên ngạc nhiên chớp chớp mắt, Thanh Phong đẩy cửa, cầm theo một bưu phẩm đi vào.

Bạch Tiêu Tiêu tiến lên, nhận lấy bưu phẩm trong tay Thanh Phong, nghiêng đầu nhìn con dấu trên bao bì, cười hì hì nói: "Nhiên Nhiên, đây là gửi trong cùng thành phố, ai mà ở cùng thành phố lại dùng cách này chứ, không phải là quà Mặc Tu Trần tặng cô đấy chứ."

"Sao có thể chứ, Tu Trần bây giờ đang bận rộn cứu Mạt Mạt..." Ôn Nhiên nói tới đây, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Cô nhìn chằm chằm vào bưu phẩm trong tay Bạch Tiêu Tiêu, trong lòng không dưng dấy lên một sự bất an, cảm giác mơ hồ không sao tả xiết.

"Nhiên Nhiên, cậu sao vậy?" Bạch Tiêu Tiêu thu hết biểu cảm thay đổi của Ôn Nhiên vào mắt, nhíu mày, quan tâm hỏi.

"Tiêu Tiêu, mở ra xem đi."

Giọng của Ôn Nhiên xen lẫn chút căng thẳng, ánh mắt cô dán chặt vào bưu phẩm trong tay Bạch Tiêu Tiêu.

Bạch Tiêu Tiêu có chút nghi hoặc trước sự thay đổi của cô, nhưng vẫn nói "Được", rồi bóc bưu phẩm ra, bên cạnh đó, Thanh Phong cũng đứng xem đầy hiếu kỳ, không ra ngoài.

"Á!"

Nghe tiếng kêu kinh hãi bất ngờ của Bạch Tiêu Tiêu, tim Ôn Nhiên tức khắc nhảy lên tận cổ họng, "Tiêu Tiêu, bên trong là gì?"

Lời còn chưa dứt, khi Bạch Tiêu Tiêu lấy cái túi nhựa trong suốt nhỏ xíu kia ra, máu trên mặt cô rút sạch không còn một giọt, tiếng gọi "Mạt Mạt" run rẩy tràn ra từ đôi môi đỏ mọng.

Giây tiếp theo, cô bật dậy khỏi giường, Bạch Tiêu Tiêu thấy vậy liền lập tức tiến lên, "Nhiên Nhiên, cậu đừng kích động, đây chỉ là móng tay và tóc mà thôi."

"Đám cặn bã này." Thanh Phong cũng nhìn thấy cái túi trong tay Bạch Tiêu Tiêu, hắn tức giận chửi thề một tiếng, rồi nói tiếp: "Cô Ôn, sức khỏe cô quan trọng, tôi gọi điện cho Mặc thiếu ngay đây."

"Còn có thư, đưa thư cho tôi."

Ánh mắt Ôn Nhiên dán chặt vào cái túi trong tay Bạch Tiêu Tiêu.

"Được."

Bạch Tiêu Tiêu vội vàng lấy thư đưa cho cô, Ôn Nhiên run rẩy mở thư ra, gấp gáp đọc nội dung bên trong: "Ôn Nhiên, lần này chỉ là móng tay và vài sợi tóc của con gái cô thôi. Nếu cô còn không để cảnh sát rút đi, còn tiếp tục truy tra, lần tới, tao sẽ gửi từng chút một của con gái cô tới cho cô."

Tầm mắt của Ôn Nhiên bỗng chốc mờ đi, cô cố gắng mở to mắt, cố gắng nhìn rõ nội dung trong thư, đôi môi đỏ mọng cắn chặt đến tím tái.

"Nhiên Nhiên, để mình xem." Bạch Tiêu Tiêu thấy Ôn Nhiên đọc xong thư thì cả người sững sờ, liền vội vàng lấy xem.

Thanh Phong cũng tiến lên, cùng cô xem nội dung bức thư.

"Thanh Phong, gọi cho Tu Trần, bảo Lục đại ca rút người về đi." Ôn Nhiên ngẩn người mất nửa phút, bỗng tỉnh táo lại, kích động hét lên với Thanh Phong.

"Được, tôi gọi cho Mặc thiếu ngay."

Thanh Phong cũng bị nội dung bức thư làm cho hoảng sợ, hắn vô thức nhìn lại móng tay và tóc trong túi, rút điện thoại ra, bấm số của Mặc Tu Trần.

Ôn Nhiên cầm lấy cái túi trong tay Bạch Tiêu Tiêu, cẩn thận mở ra, đẫm lệ đổ móng tay và tóc trong túi vào lòng bàn tay.

"Mạt Mạt."

Cô khẽ gọi một tiếng, nước mắt thành hàng lớn rơi xuống lòng bàn tay, nhanh chóng làm ướt đẫm móng tay và tóc trên tay.

"Nhiên Nhiên, cậu đừng buồn nữa. Đây chỉ là móng tay và tóc của Mạt Mạt, bọn chúng gửi cái này cho cậu là chứng tỏ bọn chúng đã sợ rồi, chạy không thoát rồi, chẳng bao lâu nữa Mặc Tu Trần sẽ cứu Mạt Mạt về thôi."

"Cô Ôn, Mặc thiếu nghe máy rồi."

Giọng của Thanh Phong vang lên, Ôn Nhiên lập tức ngẩng đầu nhìn về phía hắn.

Hắn đưa điện thoại cho Ôn Nhiên, trong điện thoại, giọng nói ôn nhu trầm thấp của Mặc Tu Trần truyền đến: "Nhiên Nhiên."

"Tu Trần, mau bảo Lục đại ca rút cảnh sát về đi, đừng để bọn chúng làm hại Mạt Mạt của em." Ôn Nhiên thật sự sợ rồi, sợ lắm, sợ cực kỳ, giọng nói của cô run rẩy dữ dội.

Bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, trong lòng bàn tay là móng tay và tóc của Mạt Mạt.

Mặc dù những thứ này không thể làm Mạt Mạt bị thương, nhưng đủ để khiến cô kinh hãi.

"Nhiên Nhiên, sao thế, em đừng khóc, từ từ nói cho anh biết."

Mặc Tu Trần bị giọng nói run rẩy và nghẹn ngào của Ôn Nhiên làm cho hoảng sợ, bên cạnh đó, Bạch Tiêu Tiêu mím mím môi, khẽ nói: "Nhiên Nhiên, để mình nói chuyện với Mặc Tu Trần."

Ôn Nhiên dường như không nghe thấy lời cô, cô gấp gáp giải thích: "Em vừa nhận được móng tay và tóc của Mạt Mạt, Tu Trần, bọn chúng nói, nếu không để cảnh sát rút đi, thì sẽ gửi Mạt Mạt từng chút một cho em."

"Nhiên Nhiên, em đừng tin, bọn chúng đã không chạy thoát được rồi."

"Không, Tu Trần, đừng làm hại Mạt Mạt."

Ôn Nhiên òa khóc nức nở ở đầu dây bên này, cô không dám mạo hiểm, không dám, không dám...

"Nhiên Nhiên, anh quay về bệnh viện ngay đây, em đừng kích động, đợi anh về rồi nói sau." Mặc Tu Trần nhận ra rằng qua điện thoại căn bản không nói rõ ràng được, lời của Nhiên Nhiên tuy có chút hỗn loạn, có chút kích động đến nói năng lộn xộn.

Anh đã nghe hiểu, kẻ đó đã gửi móng tay và tóc của Mạt Mạt cho Nhiên Nhiên, còn đe dọa cô, nếu còn tiếp tục nữa, sẽ gửi Mạt Mạt từng chút một cho cô ấy.

Phải nói rằng, đây đối với một người mẹ mà nói, là lời đe dọa chí mạng nhất, cũng hiệu quả nhất.

Nói không lo lắng là giả.

Mặc Tu Trần nghe thấy vậy, vừa chấn động vừa lo lắng, Mạt Mạt cũng là con gái của anh, sao anh có thể trơ mắt nhìn bọn chúng làm hại con bé.

"Nhiên Nhiên, Mặc Tu Trần nói thế nào?"

Bạch Nhất Nhất thấy Ôn Nhiên nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã kết thúc cuộc gọi, vẻ mặt đau đớn bất lực ấy khiến cô cũng đỏ hoe mắt.

Ôn Nhiên không ngẩng đầu, cứ nhìn chằm chằm màn hình điện thoại như vậy, mặc cho nước mắt lăn dài trên má: "Tu Trần nói, anh ấy về ngay."

"Nhiên Nhiên, cậu đừng buồn, chắc chắn bọn chúng chỉ dọa cậu thôi, không dám thực sự làm hại Mạt Mạt đâu."

Bạch Tiêu Tiêu rút hai tờ giấy trên bàn, vươn tay lau nước mắt cho Ôn Nhiên, Ôn Nhiên giật lấy giấy lau nước mắt loạn xạ, rồi trả điện thoại lại cho Thanh Phong.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1078
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.