Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22617 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1169 Anh sẽ làm hư Đồng Đồng mất

❊ ❊ ❊

Hinh Hinh, giỏi lắm!

Ôn Nhiên dắt con trai đi tới, đến trước mặt Mặc Tu Trần, Tử Dịch phấn khích gọi: "Ba, ba ơi."

Vừa gọi, thằng bé vừa buông tay Ôn Nhiên ra, ôm lấy lưng Mặc Tu Trần, nhấc đôi chân nhỏ lên đòi leo lên người anh.

Ôn Nhiên bị thằng bé chọc cười khanh khách, cưng chiều nói: "Tử Dịch, muốn ba cõng hả? Nào, hôn mẹ một cái, mẹ bế con lên."

"Mẹ."

Tử Dịch nghe vậy, hạ chân đang nhấc lên xuống, xoay người, hôn lên gương mặt đang cúi xuống của Ôn Nhiên, rồi lại quay người lại.

Ôn Nhiên bế Tử Dịch lên, đặt lên lưng Mặc Tu Trần, khẽ dặn dò: "Tu Trần, anh đứng dậy từ từ thôi đấy."

"Được."

Mặc Tu Trần cười đáp một tiếng, một tay bế Mạt Mạt, một tay bế Hinh Hinh, từ từ đứng dậy, miệng nói: "Ba mẹ đưa các con về phòng ngủ nhé, mai là sinh nhật của các con rồi, có rất nhiều cô chú, anh chị tới chúc mừng sinh nhật, tối nay phải ngủ sớm thôi."

Ôn Nhiên không buông tay, mà đứng phía sau đỡ lấy Tử Dịch, Tử Dịch sợ ngã nên hai tay vẫn ôm chặt lấy cổ ba.

"Em trai, hi hi."

Mạt Mạt vươn tay sờ đầu Tử Dịch, Tử Dịch tránh không kịp nên bị chị nắm lấy tóc, Mạt Mạt liền lập tức cười khoái chí vì chiếm được ưu thế.

"Mạt Mạt, không được kéo tóc em."

Ôn Nhiên thấp giọng quở trách. Tử Dịch bị chị kéo đau, chẳng màng đến việc mình có thể bị ngã hay không, liền rảnh một tay ra, túm lấy tay Mạt Mạt đang kéo tóc mình.

"Mạt Mạt, Tử Dịch, không được nghịch ngợm."

Mặc Tu Trần gỡ tay Mạt Mạt ra, Ôn Nhiên cũng nắm lấy tay nhỏ của Tử Dịch, hai người đưa ba nhóc tỳ trở về phòng trẻ.

Tối nay Bạch Nhất Nhất đi tiếp khách với Ôn Cẩm để gặp người của Cục Quản lý Dược phẩm, uống vài chén rượu, tuy không say nhưng cảm thấy hơi khó chịu.

Lúc trên đường về, cô cứ nhắm mắt nghỉ ngơi, đến tận cửa nhà mới mở mắt ra.

"Nhất Nhất, em tự lên lầu được không, có cần anh đưa lên không?" Ôn Cẩm quan tâm hỏi trước khi cô xuống xe.

"Không cần đâu, em tự vào được, không sao cả."

Bạch Nhất Nhất lắc đầu, mở cửa xe bước xuống, vẫy tay với Ôn Cẩm rồi đi vào khu chung cư, lên thang máy.

Lúc lấy chìa khóa mở cửa, Bạch Nhất Nhất sững người, vì tiếng cười vọng ra từ phòng khách...

Cô chần chừ vài giây rồi mới mở cửa. Quả nhiên, cô không nghe nhầm, người đàn ông đã ra nước ngoài làm đề tài gì đó từ trước Tết, vậy mà đã về nước, còn chạy tới nhà cô.

Lúc này, Cố Khải đang ngồi trên sofa trong phòng khách, cùng Đồng Đồng chơi trò bác sĩ khám bệnh.

"Đồng Đồng mau thổi thổi cho ba đi, đau quá." Cố Khải giả bộ rất đau đớn, một tay ôm lấy chỗ vừa bị Đồng Đồng tiêm.

"Ba, thổi thổi. Hết đau."

Đồng Đồng dù chưa đầy hai tuổi nhưng nói năng rất rõ ràng, từng từ từng từ thốt ra khiến lòng Cố Khải tan chảy.

Nghe tiếng mở cửa, Cố Khải ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Gương mặt tuấn tú vẫn chưa kịp thu lại nụ cười kia đập thẳng vào mắt Bạch Nhất Nhất đang đứng ở cửa. Có lẽ do quá lâu không gặp, hoặc cũng có thể, do Bạch Nhất Nhất tối nay có chút men rượu, cô chợt ngẩn người trước nụ cười tuấn mỹ mê người đó của Cố Khải.

Đôi mắt cô chớp chớp, giây tiếp theo, chân mày cô hơi nhíu lại.

"Mẹ!"

Trên sofa, Đồng Đồng thấy mẹ về liền lập tức vứt ống tiêm, xoay người, bò xuống theo kiểu nằm rạp trên ghế.

Cố Khải vội thu ánh nhìn lại, bàn tay to lớn đỡ lấy Đồng Đồng, lo lắng nói: "Đồng Đồng, chậm một chút."

Trong bếp, Bạch Ngọc Cần bưng đĩa trái cây đi ra, cười nói: "Nhất Nhất, con về rồi đó à, A Khải đã chơi với Đồng Đồng một hồi lâu rồi."

Bạch Nhất Nhất bước vào phòng khách, cúi người ôm lấy Đồng Đồng đang lao tới như chú chim nhỏ, dịu dàng nói: "Đồng Đồng, có nhớ mẹ không?"

"Dạ."

Đồng Đồng cười tít mắt gật đầu, ngón tay nhỏ nhắn trắng trẻo chỉ vào tim mình, ý nói là dùng trái tim để nhớ mẹ.

Bạch Nhất Nhất cảm thấy lòng mình mềm nhũn như một hồ nước, bế Đồng Đồng lên hôn một cái, Đồng Đồng cười khúc khích, hôn lại lên hai má cô.

"Mẹ, ba."

Đồng Đồng hôn xong liền vặn vẹo thân mình, chỉ về phía Cố Khải đang đứng trước sofa cho Bạch Nhất Nhất xem.

"Khi nào anh về nước vậy?"

Bạch Nhất Nhất bế Đồng Đồng đi đến trước sofa, lạnh nhạt hỏi.

"Sáng nay mới về. Mai là sinh nhật một tuổi của Mạt Mạt, Tử Dịch và Hinh Hinh, tôi là cậu mà, tất nhiên phải chạy về rồi."

Cố Khải nhướng đôi lông mày tuấn tú, ngồi lại xuống sofa.

Ánh mắt Bạch Nhất Nhất thoáng qua tia ngạc nhiên, anh ấy về từ sáng sao, sao cô không nghe Ôn Cẩm nhắc tới.

"Mấy thứ đó là anh mua à?"

Cô liếc nhìn mấy túi quà bên cạnh, bình thản hỏi.

"Ừ, mang từ nước ngoài về cho Đồng Đồng một bộ đồ chơi, với hai bộ quần áo." Cố Khải thờ ơ nói.

"Ba, kim."

Đồng Đồng bò xuống khỏi lòng Bạch Nhất Nhất, chộp lấy ống tiêm rồi lại tìm Cố Khải. Không còn cách nào khác, cô bé đã khám bệnh cho bao nhiêu người rồi, ba cô bé là người diễn vai bệnh nhân đạt nhất.

Không giống như mẹ, cứ chơi một lát là lại qua loa với cô bé.

Cố Khải vừa thấy con gái cầm ống tiêm tới liền lập tức phối hợp đưa tay ra, như biến ảo thuật, ngay lập tức giả bộ thành dáng vẻ bệnh nhân, hạ thấp giọng nói: "Bác sĩ Cố, tôi đau tim, cô giúp tôi kiểm tra xem bị bệnh gì."

"Khà khà."

Đồng Đồng bị dáng vẻ của Cố Khải chọc cười khúc khích, vứt ống tiêm, quay người đi lấy ống nghe.

"Anh làm vậy sẽ làm hư Đồng Đồng đấy." Bạch Nhất Nhất nhìn sự tương tác giữa Cố Khải và Đồng Đồng, khẽ nhíu mày, trách móc.

Cố Khải cười khẽ, "Sao lại thế, tôi đang bồi dưỡng để sau này Đồng Đồng làm bác sĩ đấy."

"Đồng Đồng chỉ là bây giờ thích chơi trò bác sĩ thôi, chứ chưa chắc sau này đã thực sự thích làm bác sĩ."

Mỗi lần nghe thấy Cố Khải dùng cái giọng điệu kiêu ngạo đắc ý này để nói về việc nuôi dạy Đồng Đồng thành bác sĩ, hoặc là nói Đồng Đồng sau này chắc chắn sẽ trở thành một bác sĩ ưu tú, cô đều không nhịn được mà muốn đả kích anh.

Cố Khải bĩu môi một cái, không thèm để ý đến cô, tiếp tục chơi với Đồng Đồng.

Đồng Đồng học theo rất ra dáng, nào là nghe tim, bắt mạch, xong xuôi lại tiêm cho Cố Khải, còn lấy thuốc từ trong hộp y tế bên cạnh đưa cho anh.

Bộ đồ chơi này là năm ngoái Cố Khải đi công tác về mua cho Đồng Đồng.

Chơi một năm trời, Đồng Đồng không làm mất bất kỳ món đồ nào, mỗi tối trước khi đi ngủ đều phải dọn dẹp hộp y tế của mình gọn gàng, kiểm tra không sót món nào mới yên tâm.

"Đồng Đồng phải ngủ rồi, anh về đi."

Bạch Nhất Nhất đứng bên cạnh nhìn một lát, cảm thấy mình như người thừa. Cố Khải đi công tác hơn nửa năm, vừa về một cái là cô có cảm giác Đồng Đồng bị anh cướp mất.

Cố Khải gật đầu, dịu dàng nói: "Đồng Đồng, hôm nay chúng ta chơi tới đây thôi nhé, mai ba đưa con tới nhà dì Nhiên, mừng sinh nhật các em có được không?"

"Dạ."

Đồng Đồng chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, rõ ràng là hiểu chuyện sớm hơn những đứa trẻ cùng tuổi khác.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1078
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.