Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22617 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1125 Đêm nay ở nhà tôi

❊ ❊ ❊

"Mặc tổng?"

Mi Thấm bị Mặc Tu Trần kéo một cái, không thể không đứng dậy, vẻ mặt kinh ngạc nhìn anh.

Đôi mắt hẹp dài của Mặc Tu Trần nhìn chằm chằm vào Mi Thấm, trầm giọng nói: "Lúc trước khi tôi cưới Ôn Nhiên, giữa chúng tôi không có tình cảm. Bây giờ, cô ấy là người đề nghị ly hôn trước, còn ngay trước mặt tôi cầu hôn anh em tốt của tôi. Mi Thấm, nếu cô muốn lấy chồng, lại sẵn lòng đánh cược một phen, thì có thể gả cho tôi."

"Mặc tổng, chuyện này sao được?"

Mi Thấm mở to mắt nhìn Mặc Tu Trần, rõ ràng là bị dọa không nhẹ.

Không chỉ cô ta, Bạch Tiêu Tiêu và Bạch Nhất Nhất ở bên cạnh cũng kinh ngạc mở to mắt, hoàn toàn không hiểu sao lại biến thành như vậy.

"Có gì mà không được, cô không cần phải lo lắng gì cả."

"Đúng vậy, cô Mi, cô không cần bận tâm đến tôi, tôi và Mặc Tu Trần đã kết thúc rồi, anh ấy ở bên ai cũng không liên quan gì đến tôi cả." Trên giường bệnh, Ôn Nhiên lạnh nhạt lên tiếng.

Trên mặt Mi Thấm ửng hồng, bị Mặc Tu Trần nắm lấy cổ tay, cưỡng ép cầu hôn thế này, là cảnh tượng cô ta nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, nhưng lại ngày đêm mong chờ ngày này trở thành sự thật.

Bạch Tiêu Tiêu nhìn Ôn Nhiên, lại nhìn Mặc Tu Trần, chất vấn: "Anh sao có thể đối xử với Nhiên Nhiên như vậy."

"Tôi đối xử với cô ấy thế nào chứ, chính cô ấy cũng đã nói là không bận tâm rồi còn gì."

Mặc Tu Trần vẫn nắm chặt cổ tay Mi Thấm, không biết có phải vì cơn giận trong lòng hay không, anh bóp rất mạnh, đặc biệt là khi quay đầu nhìn về phía Ôn Nhiên, thấy cô đang dịu dàng nhìn Đàm Mục, đôi môi mỏng của anh mím chặt, lực tay càng lúc càng nặng.

Mi Thấm theo bản năng nhíu mày, nhưng không dám lên tiếng kêu đau.

Mặc Tu Trần hoàn toàn không biết mình đã bóp cổ tay cô ta tím bầm một mảng, sau khi nhìn chằm chằm vào Ôn Nhiên và Đàm Mục vài giây, anh nói với Mi Thấm: "Đi với tôi."

Nói xong, cũng không quan tâm Mi Thấm có đồng ý hay không, kéo cô ta sải bước ra khỏi phòng bệnh.

Nghe tiếng bước chân trên hành lang xa dần, Ôn Nhiên cụp mắt xuống, đôi môi đỏ mím nhẹ.

"Nhiên Nhiên, lau nước mắt trước đi."

Đàm Mục nhìn những giọt nước mắt lăn trên khóe mi cô, tim thắt lại, đưa tay rút khăn giấy trên bàn đưa cho cô.

"Xin lỗi."

Ôn Nhiên ngước mắt, nhận lấy khăn giấy trong tay anh, áy náy xin lỗi.

Đàm Mục ôn hòa nói: "Chỉ cần có thể sớm cứu Mạt Mạt ra, những điều này đều không quan trọng."

"Tại sao anh lại cùng Tu Trần đến bệnh viện?"

Ôn Nhiên lau nước mắt, khẽ hỏi.

"Tôi gặp cậu ấy ở cửa, là A Khải gọi điện cho cậu ấy, nói Mi Thấm đến bệnh viện thăm cô."

"Không biết bây giờ Mạt Mạt thế nào rồi, làm vậy thật sự ổn chứ?"

Ôn Nhiên rất lo lắng, họ nghi ngờ Mi Thấm là Trình Giai, nhưng bây giờ không có bằng chứng chứng minh Mi Thấm chính là Trình Giai, thông tin về bọn họ quá ít.

Hơn nữa, Mạt Mạt đang trong tay Trình Giai, họ chỉ hy vọng dùng tốc độ nhanh nhất, phương pháp an toàn nhất để cứu Mạt Mạt về.

Không nghi ngờ gì nữa, tiếp cận Trình Giai là cách tốt hơn cả.

Hôm nay Lục Chi Hành nói với Mặc Tu Trần, Mạt Mạt không biết đã bị bọn họ chuyển đi đâu nữa, từ sau khi Đồng Thi Thi chết, tất cả manh mối đều đứt đoạn.

"Nhiên Nhiên, nhất định sẽ được, nếu Mi Thấm là Trình Giai, điểm yếu của cô ta chính là Mặc Tu Trần, anh ấy chắc chắn có cách khiến cô ta nói ra Mạt Mạt đang ở đâu."

Bạch Tiêu Tiêu vội vàng an ủi Ôn Nhiên.

"Cô ta có nghi ngờ không nhỉ?" Bạch Nhất Nhất có chút không yên tâm.

"Cô ta sẽ không nghi ngờ, kịch bản chính là diễn theo ý cô ta muốn, cô ta chỉ biết âm thầm trộm vui thôi." Đàm Mục giữa đôi mày dấy lên một phần kiên định.

Mặc Tu Trần kéo Mi Thấm vào thang máy, buông tay cô ta ra, im lặng không nói lời nào.

Mi Thấm cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh anh.

Thang máy đến tầng một, Mặc Tu Trần sải bước ra khỏi thang máy, dường như đã quên mất người bị anh kéo ra khỏi phòng bệnh là Mi Thấm, sải đôi chân dài, bước nhanh về phía cửa.

"Mặc tổng, đợi chút."

Mi Thấm nhíu mày, gọi Mặc Tu Trần lại.

Dáng người cao lớn của Mặc Tu Trần dừng lại trong đại sảnh, quay đầu, nhìn người đang đi tới: "Cô Mi, cô không cần vội từ chối tôi, cô có thể cân nhắc rồi hãy trả lời."

Mi Thấm mím môi, ngước mắt đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Mặc Tu Trần, khẽ nói: "Tôi đồng ý với anh, khi nào chúng ta đi đăng ký kết hôn."

"Cô không hỏi ý kiến Hách tổng sao?" Trong mắt Mặc Tu Trần thoáng qua tia kinh ngạc, nghi hoặc hỏi.

"Đây là chuyện của riêng tôi, không liên quan gì đến anh ta." Giọng Mi Thấm có chút lạnh lùng cứng nhắc.

Mặc Tu Trần nhíu mày suy nghĩ một chút, "Nếu cô đã đồng ý, vậy tối nay cứ ở nhà tôi đi, bây giờ tôi có việc phải về công ty một chuyến, ngày mai, chúng ta đi đăng ký kết hôn."

"Ở nhà anh?"

"Ừm, cô làm quen với môi trường trước đi." Mặc Tu Trần nói một cách bình thản nhẹ nhàng, chuyện lớn như kết hôn, anh lại hết lần này đến lần khác quyết định một cách dễ dàng.

Mi Thấm vốn có chút nghi ngờ, nhưng nghĩ đến việc Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên lúc trước cũng dễ dàng đăng ký kết hôn như vậy, lại thêm việc vừa rồi bị kích thích bởi Ôn Nhiên và Đàm Mục, cho nên (anh) đã bốc đồng lựa chọn cô ta.

Niềm vui trong lòng cô ta lại trào dâng, làm lu mờ lý trí, không tự chủ được mà gật đầu.

"Được thôi."

"Tôi đưa cô về nhà trước, rồi đến công ty." Mặc Tu Trần nói xong, xoay người bước đi.

Mi Thấm giơ tay sờ vào nơi tim mình đang đập nhanh, rảo bước theo Mặc Tu Trần ra khỏi bệnh viện, đi đến bãi đậu xe.

Mặc Tu Trần tuy lạnh lùng, nhưng anh muốn đối xử tốt với ai thì sẽ thu lại sự lạnh lùng đó. Cho dù anh và Mi Thấm không có tình cảm, nhưng đã cầu hôn rồi, đối với cô ta liền thêm một chút nhiệt độ.

Lịch thiệp mở cửa xe cho cô ta, "Cô Mi, lên xe đi."

Mi Thấm nhìn cánh cửa xe anh mở, "Tôi ngồi ghế trước nhé, ngồi phía sau, có cảm giác giống như để Mặc tổng làm tài xế vậy."

"Ghế trước trước đây là chỗ Ôn Nhiên ngồi, đợi ngày mai tôi bảo người rửa xe một lần, sau này cô hãy ngồi."

Mặc Tu Trần không chút do dự giải thích, lời này lọt vào tai Mi Thấm, không khỏi lại một phen mở cờ trong bụng, thầm chế giễu, Ôn Nhiên, cô cũng có ngày hôm nay, Mặc Tu Trần cảm thấy cô bẩn, phải rửa xe mới cho tôi ngồi.

Cô ta nói một tiếng cảm ơn, cúi người ngồi vào trong xe.

Mặc Tu Trần đóng cửa xe, đi vòng qua thân xe, ngồi vào ghế lái.

Quay đầu nói với Mi Thấm một câu "Thắt dây an toàn đi." Sau đó, khởi động xe, chạy lên làn đường.

Mi Thấm ngồi ở hàng ghế sau, ánh mắt nhìn về phía trước, nhưng ánh mắt liếc nhìn lại luôn chú ý đến Mặc Tu Trần.

Trong khoang xe yên tĩnh, Mặc Tu Trần rất tập trung lái xe, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Mi Thấm ở hàng ghế sau qua gương chiếu hậu, "Mi Thấm, tôi không thích việc hai nơi cách biệt, sau khi kết hôn, cô đừng quay về D quốc nữa, cứ ở lại G thị, nếu muốn làm việc, cô cứ vào Hạo Thần làm, không muốn làm việc thì cứ ở nhà nghỉ ngơi."

Khi xe chạy được nửa đường, Mặc Tu Trần thản nhiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp phá tan sự tĩnh lặng trong xe.

Mi Thấm đang mải suy nghĩ, nghe thấy lời anh, trước tiên là ngẩn ngơ chớp chớp mắt, lọc lại trong não một lượt, mới khẽ đáp: "Được."

Chiếc Aston chạy đến biệt thự ngoại ô, Mặc Tu Trần không lái xe vào trong biệt thự, mà dừng lại bên ngoài biệt thự, xuống xe, dẫn Mi Thấm vào biệt thự.

"Đại thiếu gia, vị này là?"

Dì Trương và Chú Lưu đón lên, nhìn thấy Mi Thấm đi cùng anh, cả hai đều ngạc nhiên. Phải biết rằng, đại thiếu gia của họ rất ít khi đưa phụ nữ về nhà.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1078
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.