Mặc dù Bạch Tiêu Tiêu tự đề nghị muốn bưng cơm cho Ôn Nhiên, nhưng người cuối cùng bưng cơm lên lại là Mặc Tu Trần.
"Nhiên Nhiên, đói rồi phải không?"
Mặc Tu Trần bưng cơm nước đi vào, giữa hàng mày tuấn tú phảng phất ý cười dịu dàng.
"Sao lại là anh bưng lên, không phải Tiêu Tiêu nói cô ấy muốn bưng cơm cho em sao?" Ôn Nhiên cười hì hì hỏi, Bạch Nhất Nhất rất biết ý nói: "Nhiên Nhiên, đã có người lên đây cùng cậu ăn cơm rồi, vậy mình không làm bóng đèn nữa đây."
"Cậu xuống lầu chăm sóc Đồng Đồng đi."
Ôn Nhiên vẫy tay với Bạch Nhất Nhất, có Tu Trần ở đây, đúng là không cần người khác ở lại bầu bạn.
"A Phong tới rồi."
Bạch Nhất Nhất ra khỏi phòng ngủ, rất chu đáo khép cửa lại giúp họ.
Mặc Tu Trần đặt cơm nước lên chiếc bàn tròn trước sô pha, đi tới bên giường, đỡ Nhiên Nhiên xuống giường thì khẽ nói.
Ôn Nhiên sửng sốt: "Không phải Lạc Hạo Phong đang đi công tác ở nơi khác sao?"
Nghe vậy, ánh mắt Mặc Tu Trần chớp động, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt, ôn hòa nói: "Đúng vậy, mấy ngày trước cậu ấy công tác ở nơi khác, xử lý xong công việc liền trực tiếp tới thành phố G."
"Cậu ấy là vì Tiêu Tiêu?"
Câu hỏi của Ôn Nhiên thoạt nhìn như đang hỏi, nhưng thực tế, giọng điệu lại đầy quả quyết.
"Không hoàn toàn là vậy."
Mặc Tu Trần đỡ Ôn Nhiên xuống giường, lại dìu cô đi tới trước bàn, kéo ghế cho cô ngồi xuống.
Anh cũng tự mình kéo chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống bên cạnh cô.
"Trước đây, lúc Mạt Mạt mất tích, A Phong đã muốn tới, là anh không cho cậu ấy đến. Cho nên cậu ấy không tới, bây giờ Mạt Mạt đã về, cậu ấy tới thành phố G cũng là vì muốn thăm Mạt Mạt. Đương nhiên, cũng có một phần nguyên nhân là vì Tiêu Tiêu."
Mặc Tu Trần biết anh không lừa được Nhiên Nhiên, cho nên không định lừa cô.
"Vừa nãy, Tiêu Tiêu xuống lầu liền đụng mặt Lạc Hạo Phong rồi à?"
Ôn Nhiên chớp chớp mắt, quan tâm hỏi.
Bạch Tiêu Tiêu đã biết chuyện mẹ của Lạc Hạo Phong và mẹ cô ở trung tâm thương mại, cô ấy mà gặp Lạc Hạo Phong, muốn cô ấy sắc mặt tốt cho anh ta thì mới là lạ.
"Vẫn chưa, vừa nãy A Phong gọi điện cho anh, cậu ấy vừa xuống máy bay. Anh sợ cậu ấy tới nhà sẽ xảy ra chuyện không vui với Bạch Tiêu Tiêu, nên mới lên đây báo cáo tình hình với em trước, chờ em phê duyệt đây?"
Mặc Tu Trần nhếch môi cười, đôi mắt dài hẹp nóng bỏng nhìn Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên lườm anh một cái, lông mày khẽ nhíu lại nói: "Em cũng không biết, Tiêu Tiêu ngày mai đã phải về nước D rồi, bây giờ cô ấy mà gặp Lạc Hạo Phong, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng."
Có những chuyện trước kia rồi, Ôn Nhiên không muốn nhúng tay vào nữa.
Cô không biết, thế nào mới thật sự tốt cho Tiêu Tiêu. Là để cô ấy và Lạc Hạo Phong tiếp tục dây dưa không dứt, hay là đường ai nấy đi.
Cô không phải Bạch Tiêu Tiêu, không thể thay cô ấy đưa ra bất cứ quyết định nào.
Mặc Tu Trần đưa tay vuốt lên trán Ôn Nhiên, khẽ nói: "Đừng khó xử, anh sẽ gọi điện cho A Phong, bảo cậu ấy đừng tới nhà trước, thực sự muốn gặp Bạch Tiêu Tiêu thì tìm thời gian khác là được."
"Được."
Ôn Nhiên gật đầu, mối quan hệ giữa Bạch Tiêu Tiêu và Lạc Hạo Phong đúng là một vấn đề đau đầu.
Ân oán đời trước, tại sao nhất định phải bắt đời sau trả giá. Mẹ của Lạc Hạo Phong năm đó dùng thủ đoạn đê tiện và độc ác như vậy tổn thương mẹ Bạch Tiêu Tiêu, bây giờ tại sao vẫn còn cắn chặt không buông.
"Nhiên Nhiên, ăn cơm trước đã, vấn đề của họ chỉ có người trong cuộc mới giải quyết được thôi. Chúng ta không ai giúp được gì cả."
Mặc Tu Trần cầm lấy đôi đũa đưa cho Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên nhận lấy đôi đũa anh đưa, ngước mắt nhìn anh, hỏi: "Anh không ăn à?"
"Lát nữa anh xuống lầu ăn, em ăn đi."
Mặc Tu Trần cười lắc đầu.
"Một mình em sao ăn hết nhiều thế này được, anh dùng đũa, em dùng thìa." Ôn Nhiên nhét đôi đũa trong tay vào tay Mặc Tu Trần.
"Được rồi, anh cùng em ăn." Mặc Tu Trần do dự một chút, ánh mắt lướt qua cơm nước trên bàn, nhiều thế này, hình như một mình Nhiên Nhiên đúng là không ăn hết được.
"Anh chọn tên xong chưa?" Ôn Nhiên húp một ngụm canh, khẽ hỏi Mặc Tu Trần.
Mặc Tu Trần khẽ cười, ôn hòa nói: "Chọn xong rồi, gọi là Mặc Hân đi."
"Hân Hân?" Ôn Nhiên niệm lại một lần, sau đó đồng ý gật đầu: "Được, vậy gọi là Hân Hân."
"Vừa nãy lúc chị Vi lên gọi ăn cơm, nói với Nhất Nhất là ngày mai chị ấy và anh em phải đưa Đồng Đồng đi công viên hải dương chơi, anh có biết không?"
Ôn Nhiên gắp một miếng sườn bỏ vào bát Mặc Tu Trần, vô tình hỏi.
Đáy mắt Mặc Tu Trần thoáng qua một tia kinh ngạc: "Không biết, sau khi Phương Chỉ Vi bế Đồng Đồng xuống lầu, anh và những người khác liền rời phòng khách ra sân rồi, lát sau A Khải bế Đồng Đồng ra cũng không nghe cậu ấy nhắc tới. Nhiên Nhiên, em chắc là A Khải muốn đưa Đồng Đồng đi công viên hải dương cùng Phương Chỉ Vi, chứ không phải đi cùng Bạch Nhất Nhất à?"
Ôn Nhiên buồn cười nhìn anh: "Chẳng lẽ anh nghi ngờ tai em có vấn đề."
"Không phải, anh chỉ thấy hơi kỳ lạ, A Khải vì chuyện của Mạt Mạt nên đối với Phương Chỉ Vi còn lạnh nhạt hơn trước, anh cứ tưởng cậu ấy sẽ chia tay với Phương Chỉ Vi chứ."
Mặc Tu Trần nheo mắt, hàng lông mày đẹp khẽ nhíu lại.
"Không đến mức chia tay đâu, mấy hôm trước anh em rất tức giận, nhưng An Lâm nói, hôm đó trên đường từ sân bay về bệnh viện, anh em nói không trách Phương Chỉ Vi mà."
"Điều này cũng có khả năng." Mặc Tu Trần suy nghĩ một chút, lại nói: "A Khải trước kia là trách Phương Chỉ Vi, sau đó sợ là trách Bạch Nhất Nhất nhiều hơn."
"Bất kể anh em ở bên ai, chỉ cần anh ấy hạnh phúc là em ủng hộ." Ôn Nhiên nhíu mày, cảm thấy mối quan hệ giữa anh trai cô với Phương Chỉ Vi và Bạch Nhất Nhất có chút rắc rối, cô lười không muốn nghĩ nữa.
Mặc Tu Trần cưng chiều nói: "Ừ, A Khải tự biết cậu ấy đang làm gì, chúng ta cứ chờ lúc cậu ấy kết hôn thì uống rượu mừng là được rồi."
Cơm chưa ăn xong, trong nôi trẻ em đã truyền đến tiếng khóc của trẻ con.
Mặc Tu Trần không nhanh không chậm đặt đũa xuống, nói với Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, em cứ ăn tiếp đi, anh qua xem sao, hình như là Mạt Mạt khóc rồi."
"Oa... oa..."
Ôn Nhiên còn chưa kịp gật đầu, thì lại vang lên thêm hai tiếng khóc nữa, tiếng khóc đầu tiên của Mạt Mạt như tiếng còi báo thức, đánh thức cả Tử Dịch và Hinh Hinh nữa.
Ôn Nhiên vẻ mặt vô tội nhìn Mặc Tu Trần: "Còn bảo em ăn tiếp sao?"
"Ba nhóc con này, sao lại có thể tỉnh cùng lúc cơ chứ." Khóe miệng Mặc Tu Trần giật giật, đứng dậy, vẫn kiên trì với quyết định của mình: "Em cứ ăn tiếp đi, anh qua xem rốt cuộc ba đứa nó bị làm sao."
Ôn Nhiên thấy Mặc Tu Trần kiên trì, cô cũng không miễn cưỡng: "Được rồi, nếu anh không lo được thì đừng có cố quá."
Một người trông ba đứa bé, không bận rộn là điều không thể.
Đặc biệt là ba đứa bé đều ăn cùng một khoảng thời gian, lúc này ngủ dậy, đứa nào đứa nấy đều đái dầm cả rồi.
Mặc Tu Trần bế Mạt Mạt khóc đầu tiên lên, thay tã cho con bé, lại bế Hinh Hinh lên, cuối cùng mới bế Tử Dịch.
Khi anh bế Tử Dịch lên, thằng bé đã ngừng khóc to, chỉ dùng ánh mắt đẫm lệ cáo trạng nhìn anh, bố thật thiên vị, lần nào cũng để nó lại cuối cùng, rõ ràng nó mới là đứa bé nhỏ nhất có được không.
"Bảo con bao nhiêu lần rồi, nam tử hán đại trượng phu không được khóc, bao giờ không khóc nữa thì bố mới bế con đầu tiên."