"Cô nói, Nhiên Nhiên chịu cho Tu Trần hai ngày thời gian?"
Cố Khải nghe Bạch Nhất Nhất nói xong, nêu lên điểm mấu chốt.
Bạch Nhất Nhất gật đầu, "Nhiên Nhiên nói như vậy đó, anh nói với Mặc Tu Trần đi, nếu anh ấy hai ngày đều không tới thăm Nhiên Nhiên, không chỉ bản thân anh ấy khó chịu, Nhiên Nhiên cũng sẽ buồn."
Gương mặt tuấn mỹ của Cố Khải lộ ra một nụ cười, "Được, lát nữa tôi sẽ nói với Tu Trần."
"Vậy tôi về trước đây." Thấy thang máy đi lên, Bạch Nhất Nhất bước vào trong, bên cạnh, Cố Khải hơi do dự một chút, cũng theo cô vào thang máy.
"Tôi xuống tầng một."
Thấy Bạch Nhất Nhất muốn bấm số tầng văn phòng của anh, Cố Khải lên tiếng ngăn lại.
"Ồ."
Bạch Nhất Nhất buông tay xuống, không để ý tới Cố Khải nữa.
Hai người cùng bước ra khỏi bệnh viện, Cố Khải bảo với Bạch Nhất Nhất: "Xe của cô không cần lái đâu, tôi đưa cô về."
"Không cần."
Ôn Nhiên suy nghĩ cũng không nghĩ liền từ chối Cố Khải, hôm qua tưởng anh có ý tốt, kết quả là vì nghi ngờ Lê Ân mới đưa cô về. Đêm nay chủ động như vậy, không biết lại có âm mưu gì.
"Tôi là vì muốn cảm ơn cô hôm nay đã ở bên Nhiên Nhiên mấy tiếng đồng hồ, dù sao cô ấy đồng ý cho Tu Trần hai ngày thời gian, cũng có công lao của cô, xe của cô cứ để lại bệnh viện đi, sáng mai lúc tôi tới làm, sẽ tiện đường đón cô qua."
Cố Khải cũng là một người đàn ông kiêu ngạo, tự phụ lại bá đạo, anh nói xong, cũng không quản Bạch Nhất Nhất có nguyện ý hay không, túm lấy cô rồi đi về phía chỗ đỗ xe của mình.
"Cố Khải, anh buông ra, tôi tự đi được."
Bạch Nhất Nhất không thích có tiếp xúc cơ thể với người đàn ông này, không biết vì sao, mỗi lần anh chạm vào cô, nhịp tim cô lại loạn xạ.
Cố Khải buông cô ra, sải bước tới trước chiếc Maybach, mở cửa xe, nhướng mày nhìn cô.
Bạch Nhất Nhất mím môi, không mấy tình nguyện ngồi vào ghế phụ lái, vươn tay kéo dây an toàn thắt lại.
Cố Khải đóng cửa xe giúp cô, vòng qua thân xe, ngồi vào ghế lái, không thắt dây an toàn ngay mà lấy điện thoại ra gọi cho Mặc Tu Trần.
Bạch Nhất Nhất hơi nhíu mày, lặng lẽ nhìn anh.
"Alo, A Khải."
Điện thoại được kết nối, giọng nói của Mặc Tu Trần trầm thấp truyền tới, trong màn đêm này, vô cớ mang lại cho người ta cảm giác nặng nề.
"Tu Trần, cậu đang ở đâu?"
Cố Khải tựa thân hình cao lớn vào lưng ghế, điện thoại áp sát bên tai, đôi mắt đen như mực nhìn vào gương chiếu hậu.
"Tôi đang ở đồn cảnh sát, Nhiên Nhiên đã nghỉ ngơi chưa?"
Nhắc tới Ôn Nhiên, giọng nói của Mặc Tu Trần luôn tự nhiên trở nên dịu dàng, rõ ràng là không hề để tâm chuyện Ôn Nhiên trách móc anh buổi chiều.
Thế nhưng, cảm xúc mà anh bộc lộ lúc đó, khiến người ta không nhìn ra chút ngụy trang nào, khiến anh cũng thấy đau lòng.
"Nhiên Nhiên vẫn chưa nghỉ ngơi, cô ấy đã biết chuyện buổi chiều cậu cố ý rồi."
Cố Khải nhướng mày, lời nói tràn ra từ đôi môi mỏng trầm thấp mà bình tĩnh.
Đầu dây bên kia, Mặc Tu Trần im lặng trong chốc lát, "Nhiên Nhiên nói gì?"
"Nhiên Nhiên còn có thể nói gì, cậu lấy cả điện thoại đi rồi, cô ấy không nhận được điện thoại của đối phương." Cố Khải nhìn Bạch Nhất Nhất bên cạnh, nói thêm: "Nhiên Nhiên nói, cho cậu hai ngày thời gian, để cậu tìm Mạt Mạt về."
"Hai ngày thời gian."
Mặc Tu Trần ngẫm nghĩ thông tin quan trọng trong lời nói của anh.
Buổi chiều Nhiên Nhiên chỉ nói với anh, đối phương bảo cô rời xa anh.
Không nói cho anh biết kỳ hạn, giờ xem ra, người kia chắc là đã cho Nhiên Nhiên ba ngày thời gian, cho nên Nhiên Nhiên mới cho anh hai ngày.
Nếu như hai ngày sau, anh không tìm được Mạt Mạt về, cô sẽ không do dự nữa, dù cho có dùng biện pháp cực đoan, cũng sẽ rời xa anh.
Nghĩ tới điểm này, lực tay Mặc Tu Trần đang cầm điện thoại lại siết chặt.
Đầu dây bên này, Cố Khải nhíu mày, ôn hòa nói: "Nhiên Nhiên nguyện ý cho cậu hai ngày thời gian, cậu cũng không cần trốn cô ấy nữa."
"Lát nữa tôi sẽ về."
Mặc Tu Trần lần này trả lời rất nhanh, anh yêu Ôn Nhiên như vậy, sao nỡ tránh mặt cô, nếu không phải bị ép bất đắc dĩ, anh hận không thể từng giây từng phút không rời xa cô.
"Vậy được, cậu mau về đi."
Cúp điện thoại, Cố Khải quay đầu, nhìn Bạch Nhất Nhất, "Cô có đói không, có muốn ăn chút gì không?"
Xem như vì cô đã ở bên Nhiên Nhiên mấy tiếng đồng hồ, thái độ của Cố Khải đối với Bạch Nhất Nhất vẫn coi là ôn hòa.
"Tôi không đói, anh đưa tôi về nhà đi, Đồng Đồng tối không nhìn thấy tôi sẽ khóc đấy."
Bạch Nhất Nhất lắc đầu, dựa vào kinh nghiệm ở chung với Cố Khải trước đây, cô cảm thấy, thời gian ở chung với anh càng ngắn càng tốt. Thời gian dài, nói chuyện nhiều, chỉ cần không đúng ý một chút là sẽ xảy ra tranh cãi.
"Được, vậy tôi đưa cô về thẳng nhà."
Cố Khải kéo dây an toàn thắt lại, khởi động xe lên đường.
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng bệnh, Ôn Nhiên nhắm mắt nằm trên giường, nhưng chưa ngủ.
Tiếng mở cửa tuy khẽ khàng, cô vẫn nghe thấy, đôi mắt đang nhắm lập tức mở ra, thấy người bước vào là Mặc Tu Trần, trái tim cô cuối cùng cũng đặt lại vào trong lồng ngực.
Mặc Tu Trần không lập tức bước tới, dáng người cao lớn đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn người phụ nữ trên giường bệnh, dường như đang đợi cô lên tiếng.
Ôn Nhiên thở dài trong lòng, phá vỡ sự im lặng của hai người, giọng nói nhẹ nhàng bình tĩnh vang lên trong đêm vắng: "Tu Trần."
Chỉ là một tiếng gọi khẽ, không có lời thừa thãi.
Mặc Tu Trần như nhận được mệnh lệnh, lập tức bước tới trước giường, cúi người, ôm chặt cô vào lòng.
Khi mùi hương nam tính quen thuộc xộc vào mũi, cơ thể bị đôi cánh tay ấm áp ôm lấy, khuôn mặt nhỏ nhắn áp vào lồng ngực rộng lớn kia, trong lòng Ôn Nhiên lập tức dâng lên một luồng nhiệt nóng.
Cơ thể cô có chút cứng đờ, nhưng không giãy giụa.
Mặc kệ Mặc Tu Trần ôm cô trong lòng, trong tâm tư rối bời, tách ra được một tia tỉnh táo, hai ngày sau, nếu như không cứu được Mạt Mạt, cô thật sự phải rời xa vòng tay ấm áp này rồi.
Chỉ cần nghĩ đến thôi, nơi đáy lòng đã giống như có vật sắc nhọn rạch qua, một cơn đau nhói trào dâng, khiến cô suýt nữa đau đến rơi lệ.
"Nhiên Nhiên, Nhiên Nhiên."
Mặc Tu Trần cảm nhận được sự cứng đờ của cô, trong lòng đau nhói từng cơn, anh cúi đầu, đôi môi mỏng khẽ hôn lên mái tóc cô, hết lần này tới lần khác khẽ gọi tên cô.
Nghìn lời vạn chữ, đều hòa vào trong tiếng gọi khẽ ấy.
Anh biết, Nhiên Nhiên của anh hiểu, cô thông minh như vậy, thấu hiểu anh như vậy.
"Anh chưa ăn tối sao?"
Đột nhiên, trong phòng vang lên một âm thanh không hài hòa, giây tiếp theo, Ôn Nhiên đẩy Mặc Tu Trần ra, ngước mắt nhìn anh với vẻ không vui.
Ánh mắt Mặc Tu Trần lóe lên, khẽ nói: "Bây giờ tôi gọi điện đặt đồ ăn ngoài đây, Nhiên Nhiên, em ăn cùng anh được không?"
"Ừ."
Ôn Nhiên cuối cùng cũng không từ chối được anh, khẽ gật đầu.
Trong mắt Mặc Tu Trần lóe lên một tia sáng, lập tức lấy điện thoại ra gọi đi. Anh rời bệnh viện từ buổi chiều là đi tìm Lục Chi Hành ngay, tới tận bây giờ, không phải không muốn ăn, mà là không có thời gian ăn.
Trong lúc ăn, Mặc Tu Trần nói với Ôn Nhiên, cảnh sát đang chạy đua với thời gian để tìm manh mối, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ biết Mạt Mạt ở đâu.
Nghe lời anh, trong lòng Ôn Nhiên ngược lại có chút lo lắng, cô nhớ tới cuộc điện thoại mình nhận được ngày Mạt Mạt mất tích.
Mạt Mạt nằm trong tay bọn họ, cho dù tìm được, cũng sẽ bị đe dọa thôi.