Mi Thấm rủ mắt xuống, thản nhiên nói: “Nếu không phải vì vài nguyên nhân, tôi muốn về nước D hoàn thành việc học hơn.”
“Nguyên nhân gì, cô cứ nói ra, biết đâu chúng tôi có thể giúp cô.” Bạch Tiêu Tiêu vừa nghe điện thoại xong trở lại phòng bệnh, vừa hay nghe được câu này của Mi Thấm, liền trượng nghĩa lên tiếng.
Mi Thấm quay đầu nhìn Bạch Tiêu Tiêu vừa bước vào, từ chối khéo: “Không cần đâu, đó là việc riêng của tôi.”
“Được rồi, nếu đã vậy, cô cần gì thì cứ bảo tôi một tiếng. Phải rồi, cô ở đâu, là khách sạn, cô ở khách sạn hay thuê nhà?”
Bạch Tiêu Tiêu đi đến cạnh giường ngồi xuống, quan tâm hỏi.
“Tạm thời không cần gì cả.”
Mi Thấm trả lời Bạch Tiêu Tiêu, ánh mắt nhìn về phía Tử Dịch đang ngủ trong nôi: “Bé này tên gì ấy nhỉ? Ngũ quan xinh xắn quá, lớn lên chắc chắn lại là một mỹ nam mê hoặc lòng người.”
“Đó là tất nhiên rồi.”
Thấy Mi Thấm đứng dậy, đi vòng qua đầu giường định bế con trai nuôi của mình, Bạch Tiêu Tiêu lập tức bật dậy, chạy lên phía trước, chặn Mi Thấm lại trước khi cô ta đến gần nôi: “Eudora, cậu đừng chạm vào thằng bé, nó vừa mới khóc xong, dỗ mãi mới ngủ được. Cậu mà làm nó thức giấc, nó lại khóc nhè đấy.”
“Vậy sao? Tôi thấy là cậu không muốn người khác bế con trai nuôi của mình nên cố tình tìm cớ thôi.” Mi Thấm không tin nhìn Bạch Tiêu Tiêu, bàn tay đang chìa ra lại rụt về.
Ôn Nhiên nhẹ nhàng nói: “Tiêu Tiêu lần này không nói dối đâu, là thật đấy. Từ sau khi Mạt Mạt mất tích, Tử Dịch đặc biệt hay khóc, mà một khi đã khóc thì rất khó dỗ.”
“Ra là vậy, vậy tôi không bế nữa, nếu nó khóc thì tôi thật sự không biết dỗ trẻ con đâu.”
“Lát nữa nó tỉnh, cậu có thể bế.”
Ôn Nhiên vừa dứt lời, Tử Dịch liền tỉnh giấc thật, đầu tiên là khóc một tiếng, sau đó mở một bên mắt, bên kia cũng ngay lập tức mở theo.
“Mi Thấm, cô học chút đi, xem Tử Dịch có phải là tè dầm không.”
“Cần phải bế Tử Dịch lên trước, đặt lên giường lớn kiểm tra.” Bạch Tiêu Tiêu tránh sang một bên, nhắc Mi Thấm.
“Được.” Mi Thấm do dự một chút, cúi người bế Tử Dịch từ trong nôi ra đặt lên giường bệnh, kiểm tra xem có phải thằng bé tè dầm nên mới khóc không.
Bạch Nhất Nhất, Ôn Nhiên, Bạch Tiêu Tiêu ba người lặng lẽ nhìn cô, không nói gì.
Mi Thấm vừa nhìn gương mặt tinh xảo như đúc ra từ một khuôn với Mặc Tu Trần của Tử Dịch, vừa kiểm tra cho thằng bé. Sâu trong đáy mắt cô ta, bất chợt có một luồng cảm xúc lóe lên rồi biến mất, động tác trên tay khựng lại một chút.
Ôn Nhiên chớp chớp mắt, đưa tay khẽ vén lọn tóc rủ trên má ra sau tai.
“Eudora, không ngờ cậu còn biết làm việc này, còn thành thạo hơn tôi.” Bạch Tiêu Tiêu mỉm cười khen ngợi. Bạch Nhất Nhất nhìn về phía Ôn Nhiên, Ôn Nhiên tiếp lời: “Tiêu Tiêu, cậu học hỏi Mi Thấm đi, sau này sinh con mà đến thay tã cũng không biết thì tính sao đây.”
Mi Thấm nhìn ba người họ, thản nhiên cười: “Tôi từng giúp người khác chăm sóc trẻ sơ sinh nên biết một chút.”
---❊ ❖ ❊---
Ngày hôm sau, tin tức Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên ly hôn chiếm sóng trang nhất các báo đài, tạp chí lớn.
Sáng sớm tinh mơ, Ôn Nhiên đã nhận rất nhiều cuộc gọi hỏi cô tin trên báo là thật hay giả, các phóng viên thậm chí còn chặn hết lối vào của Tập đoàn Hạo Thần và Bệnh viện Khang Ninh.
Mặc Tu Trần nhận phỏng vấn của phóng viên, nói rằng tình cảm giữa anh và Ôn Nhiên đã đi đến hồi kết, hai người thật sự đã ly hôn.
“Mặc tổng, anh và Mặc phu nhân tình cảm tốt như vậy, sao nói kết thúc là kết thúc? Có phải vì đứa bé mất tích của hai người không?”
Có phóng viên không bỏ cuộc hỏi.
Lại có người trí tưởng tượng phong phú hơn liền hỏi: “Mặc tổng, có phải kẻ xấu bắt cóc Mạt Mạt uy hiếp hai người ly hôn, nên anh mới ly hôn với Mặc phu nhân không?”
“Mặc tổng, anh và Mặc phu nhân ly hôn rồi, quyền nuôi dưỡng đứa bé thuộc về ai?”
“……”
Hàng loạt câu hỏi dồn dập tới tấp.
Mặc Tu Trần đứng cô độc giữa đám đông, thân hình cao lớn, đối mặt với đủ loại câu hỏi, anh dường như không hề ngạc nhiên, chỉ lạnh lùng đáp lại. Giữa hàng lông mày tuấn tú ngưng đọng một tầng băng giá, vẻ dịu dàng vốn không thể kiềm chế được mỗi khi nhắc đến Ôn Nhiên trước kia nay đã lạnh lùng như băng: “Các người nghĩ nhiều rồi, tôi và Ôn Nhiên ly hôn là vì tình cảm rạn nứt, không liên quan đến người khác.”
“Vậy đứa bé của hai người thì sao?”
“Đứa bé thuộc về cô ấy.”
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng bệnh Bệnh viện Khang Ninh
Ôn Nhiên tựa vào đầu giường, nhìn bóng dáng cao lớn cương nghị trên chiếc tivi màn hình phẳng gắn trên tường, nghe những lời lạnh nhạt phát ra từ miệng anh, cô chỉ khẽ mím đôi môi đỏ, thần sắc trên khuôn mặt thanh lãnh.
Hai tay dưới chăn khẽ siết chặt, đột nhiên, tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên.
Ôn Nhiên giật mình, lấy điện thoại đặt trên đầu giường, nói khẽ với y tá chuyên trách bên cạnh: “Cô ra ngoài trước đi, Tử Dịch tỉnh rồi tôi gọi cô.”
“Vâng ạ.” Y tá mỉm cười, đặt vật phẩm trong tay xuống, lui ra khỏi phòng bệnh.
Ôn Nhiên hít sâu một hơi, nghe điện thoại, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Alô!”
“Ôn Nhiên, cô chỉ ly hôn với Mặc Tu Trần thôi là chưa đủ, cô phải khiến anh ta tuyệt vọng mới được.”
Ôn Nhiên giận dữ nói: “Trình Giai, tôi và anh ấy không phải ly hôn, mà là thật sự kết thúc. Người phụ nữ điên như cô, mau trả con gái tôi lại đây!”
“Cô nghĩ tôi sẽ tin sao? Trừ khi cô thật sự phản bội anh ta. Chẳng phải anh ta đã khiến con gái cô bị thương sao? Ôn Nhiên, nếu cô dan díu với anh em của anh ta, tôi sẽ tin. Nhớ kỹ, ngày mai tôi muốn thấy tin tức cô phản bội Mặc Tu Trần trên trang nhất, nếu không, thứ cô nhận được sẽ là một phần cơ thể khác của con gái cô đấy.”
“Trình Giai, cô sẽ không được chết tử tế đâu.” Giọng Ôn Nhiên sắc lạnh và phẫn nộ, tông giọng đó dường như muốn xé xác Trình Giai ra vạn mảnh.
Chỉ tiếc là đáp lại cô chỉ là tiếng tút tút.
Cô cúp máy, chưa đầy mười phút sau, Bạch Nhất Nhất đã đến bệnh viện, hai mươi phút sau, Cố Khải cũng tới phòng bệnh.
“Nhiên Nhiên, kết quả ra rồi, bưu phẩm nhận được hôm qua không phải là của Mạt Mạt.”
Cố Khải đến phòng bệnh để báo kết quả cho Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên tựa trên giường bệnh, đang đùa giỡn với Tử Dịch do Bạch Nhất Nhất bế, nghe thấy lời Cố Khải, nỗi lo lắng trong lòng cô nhẹ bớt đi đôi chút, cô mím môi, khẽ nói: “Anh, em muốn xuất viện.”
“Xuất viện, tại sao?”
Cố Khải khó hiểu nhìn cô.
“Em đâu thể cứ ở mãi trong bệnh viện được.”
“Nhiên Nhiên, em cứ ở bệnh viện đi, ở thêm vài ngày nữa. Dù sao Tử Dịch vẫn còn nhỏ, đợi cứu được Mạt Mạt về, con bé cũng cần phải kiểm tra tổng quát lại lần nữa. Đến lúc đó em hãy xuất viện.”
Cố Khải vừa nói vừa nhìn về phía Bạch Nhất Nhất bên cạnh.
Bạch Nhất Nhất cảm nhận được ánh mắt của anh, ngẩng đầu nhìn về phía anh, nhận được thông điệp trong mắt anh, cô do dự một chút rồi vẫn lên tiếng: “Nhiên Nhiên, hay là... mình cũng cảm thấy cậu ở lại bệnh viện thêm hai ngày thì tốt hơn. Không phải vì Tử Dịch đâu, mà là vết thương của cậu hai ngày trước vừa bị rách ra, đợi hai ngày nữa vết thương lành hơn chút rồi hãy xuất viện.”
“Ừ, đúng đấy.” Cố Khải ném cho Bạch Nhất Nhất ánh mắt 'cô cũng không đến nỗi ngốc', phụ họa theo.