Mặc Tu Trần dừng bước, quay đầu nhìn thoáng qua Mi Thấm bên cạnh, nhàn nhạt nói: "Đây là Mi Thấm, Đại thiếu phu nhân tương lai của các người, nữ chủ nhân của căn nhà này."
"Đại thiếu gia!"
Dì Trương và chú Lưu bị lời nói của Mặc Tu Trần làm cho chấn kinh.
Họ kinh ngạc nhìn Mi Thấm bên cạnh anh, bất kể là vóc dáng hay diện mạo đều không khác Ôn Nhiên trước khi mang thai là bao. Một người đàn bà như thế này, Đại thiếu gia tìm ở đâu ra chứ?
"Không cần phải nói gì cả, đưa Đại thiếu phu nhân vào nhà đi. Nếu cô ấy muốn nghỉ ngơi, cứ dọn dẹp phòng ngủ phụ ở tầng hai cho cô ấy nghỉ tạm, còn phòng ngủ chính, tôi sẽ đích thân thu dọn."
Mặc Tu Trần ngắt lời sự kinh ngạc của dì Trương và chú Lưu, trầm giọng phân phó.
"Vâng, Đại thiếu gia." Dì Trương dù không quá tình nguyện, nhưng vẫn lên tiếng đáp lại.
Mặc Tu Trần lại quay đầu dặn dò Mi Thấm một câu: "Chiều nay em cứ nghỉ ngơi ở đây trước, trưa muốn ăn gì thì bảo dì Trương làm cho. Dì ấy và chú Lưu chính là người thân của tôi, em cũng không cần phải quá khách sáo với họ, cứ coi như bậc trưởng bối là được."
Nói đến câu cuối, giọng điệu Mặc Tu Trần hơi khựng lại, dường như đang cân nhắc dùng từ ngữ gì để ví von mối quan hệ giữa anh và gia đình dì Trương, chú Lưu.
Mi Thấm tự nhiên nghe ra ẩn ý trong lời nói của anh, chính là muốn nói dì Trương và chú Lưu không phải người làm trong biệt thự này, mà là người thân của Mặc Tu Trần.
Cô ta mới đến, biết dì Trương và chú Lưu không hề chào đón mình, người họ yêu quý là Ôn Nhiên, đương nhiên lúc này sẽ không bày đặt cái bộ dạng Đại thiếu phu nhân, sao dám sai bảo hay tỏ thái độ kẻ cả với họ được.
"Mi tiểu thư, mời đi theo tôi."
Lúc dì Trương lên tiếng mời, Mi Thấm nhàn nhạt gật đầu, không hề mỉm cười, tạo cho người ta cảm giác xa cách, lạnh lùng.
"Anh đi làm đi, nếu tôi rời khỏi đây sẽ gọi điện cho anh."
"Ừ."
Mặc Tu Trần nhìn dì Trương, ra hiệu bà dẫn Mi Thấm vào phòng khách. Nhìn thấy họ quay người đi, anh cũng rời khỏi biệt thự, lái xe rời đi.
Đến văn phòng công ty, Mặc Tu Trần vừa mở máy tính lên thì tiếng chuông điện thoại vang lên.
Anh lấy điện thoại ra, nhìn thoáng qua cuộc gọi, nhấn nút nghe, bật trực tiếp loa ngoài: "Alo, A Khải."
Để điện thoại lên bàn làm việc, Mặc Tu Trần mở hệ thống giám sát ở nhà, trong màn hình tinh thể lỏng, vừa vặn hiển thị cảnh dì Trương dẫn Mi Thấm lên lầu.
Thân hình cao lớn của anh tựa vào lưng ghế, ánh mắt trầm trầm nhìn hình ảnh trên màn hình, nghe Cố Khải hỏi ở đầu dây bên kia: "Tu Trần, tôi nghe nói cậu đã đưa Mi Thấm đi rồi?"
"Ừ."
Mặc Tu Trần lười biếng trả lời, tâm trí không đặt vào cuộc trò chuyện với Cố Khải mà đang chăm chú nhìn màn hình.
"Cậu đưa cô ta đi đâu rồi, sẽ không phải là thật sự muốn đi đăng ký kết hôn với cô ta đấy chứ?" Giọng điệu Cố Khải không tốt lắm, anh cảm thấy cả Tu Trần và Nhiên Nhiên đều điên rồi.
"Cô ấy đang ở nhà tôi, có lẽ ngày mai tôi sẽ đi đăng ký kết hôn với cô ấy." Trên màn hình, dì Trương dẫn Mi Thấm lên lầu, lúc đi ngang qua phòng ngủ chính để đến phòng ngủ phụ, Mi Thấm nói muốn tham quan phòng ngủ chính một chút.
Dì Trương do dự vài giây rồi gật đầu, mở cửa cho cô: "Mi tiểu thư, Đại thiếu gia từ trước đến nay không thích người khác đụng vào đồ đạc của mình. Cậu ấy và Đại thiếu phu nhân tuy đã ly hôn, nhưng đồ đạc của Đại thiếu phu nhân vẫn chưa chuyển đi hết."
"Tôi hiểu mà, yên tâm đi, tôi chỉ xem qua thôi, sẽ không đụng vào đồ của họ đâu." Mi Thấm ngắt lời dì Trương, nhấc chân bước vào phòng ngủ chính.
Ánh mắt Mặc Tu Trần bỗng chốc nheo lại, một tia sáng lạnh lẽo tàn nhẫn xẹt qua đáy mắt, đường nét ngũ quan trong chớp mắt bị bao phủ bởi một tầng mây đen.
Mi Thấm bước vào phòng ngủ chính, dì Trương đứng ở cửa vài giây rồi quay người xuống lầu.
Sau khi dì Trương xuống lầu, Mi Thấm đi tới đóng cửa lại.
Bên tai là giọng nói của Cố Khải: "Tu Trần, cậu không phải đang nói đùa đấy chứ, thật sự muốn đăng ký kết hôn với người đàn bà đó?"
"Có lẽ vậy." Mặc Tu Trần nheo mắt, thấy Mi Thấm cầm khung ảnh của anh và Nhiên Nhiên lên, sắc mặt anh càng thêm u ám một phần.
"Tôi còn có việc, cúp máy trước đây." Mặc Tu Trần nói xong, không quan tâm Cố Khải, trực tiếp ngắt cuộc gọi.
Mi Thấm cầm khung ảnh của họ say sưa thưởng thức, từ người đàn ông anh tuấn đến người phụ nữ kiều diễm, ánh mắt cô ta lưu luyến giữa hai người.
Một lát sau, cô ta giơ tay, vuốt ve Mặc Tu Trần trên khung ảnh, nghĩ đến điều gì đó, bỗng ngẩng đầu quan sát toàn bộ phòng ngủ chính.
Không phát hiện có camera, cô ta mới đưa khung ảnh lên bên miệng, nhẹ nhàng hôn lên Mặc Tu Trần trong ảnh, trên khóe môi cô ta cũng chậm rãi nở nụ cười.
"Ôn Nhiên, cô thua rồi."
Trong mắt cô ta thoáng hiện lên vẻ hận thù, trong chớp mắt đã bị niềm vui thay thế, cô ta lầm bầm tự nhủ: "Ôn Nhiên, cô chẳng qua chỉ là quen anh ấy trước tôi, chiếm được lợi thế mà thôi. Đêm nay, người đàn ông cô yêu sâu đậm sẽ trở thành người đàn ông của tôi, tôi sẽ tận tình tận hưởng, chắc chắn cũng sẽ khiến anh ấy hạnh phúc hơn cô."
Ngón tay cô ta dừng lại trên chiếc cúc áo trước ngực Mặc Tu Trần, mô phỏng cảnh tượng tháo từng chiếc cúc áo của anh, nhìn cơ thể cao lớn gợi cảm đó, trong lòng cô ta vậy mà lại có chút nóng ran.
Đặt khung ảnh xuống, tay kia cô ta cởi cúc áo của chính mình, bước tới chiếc giường rộng lớn, chậm rãi nằm xuống.
Vừa nằm xuống giường, chuông điện thoại của cô ta đã vang lên.
Xem đến đây, khuôn mặt tuấn tú của Mặc Tu Trần đã u ám tựa như bầu trời trước cơn bão, khí thế toàn thân lạnh lẽo, sát khí tràn ngập khắp văn phòng.
Trình Giai, người đàn bà tiện nhân đó, ả ta dám nằm lên chiếc giường của anh và Nhiên Nhiên.
Trong video, Mi Thấm đứng dậy, lấy điện thoại ra nghe. Đôi mắt sâu thẳm sắc bén của Mặc Tu Trần nheo lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn sự thay đổi biểu cảm của Mi Thấm trong video.
"Alo."
Lúc Mi Thấm nghe điện thoại, giọng rất thấp. Mặc dù vừa rồi cô ta đã kiểm tra phòng ngủ chính không có camera, nhưng đây là ở nhà họ Mặc, cô ta vẫn rất cẩn thận từng chút một.
Mặc Tu Trần không nghe thấy người ở đầu dây bên kia nói gì, chỉ nghe Mi Thấm nói: "Không cần lo lắng, cảnh sát không tra ra được đâu. Còn về Tu Trần, tôi rất nhanh sẽ trở thành vợ của anh ấy, đến lúc đó tâm tư của anh ấy đều đặt trên người tôi, làm sao còn có sức lực mà đi tra con gái của vợ trước anh ấy nữa."
"Cậu đừng có nghi thần nghi quỷ, Mặc Tu Trần từng nói, lúc đầu anh ấy kết hôn với Ôn Nhiên vốn không hề có tình cảm. Hôm nay anh ấy nhìn thấy Ôn Nhiên tỏ tình với hảo huynh đệ Đàm Mục của anh ấy, trong lúc tức giận, anh ấy mới hỏi tôi có nguyện ý gả cho anh ấy không."
Mi Thấm cười lạnh, tự tin đắc ý nói: "Cạm bẫy? Làm sao có thể chứ, thân phận bây giờ của tôi, bọn họ có mệt chết cũng không tra ra được. Còn về Hách Thành, lịch sử phong lưu của ông ta nhiều lắm, con trai con gái một đống, bọn họ càng không tra được. Tôi quen Bạch Tiêu Tiêu cũng không phải một hai ngày rồi, tính cách của cô ta tôi biết, nếu bọn họ nghi ngờ tôi, Bạch Tiêu Tiêu sẽ là người lộ tẩy đầu tiên."
"Tôi đang làm gì tôi biết rõ, cậu chỉ cần đảm bảo an toàn cho Mặc Mạch là được. Đợi tôi và Mặc Tu Trần kết hôn, trở thành nữ chủ nhân thực sự của nhà họ Mặc, rồi lẳng lặng đưa Mặc Mạch về. Ôn Nhiên bây giờ tâm trí đặt hết lên con gái cô ta, chỉ cần Mặc Mạch bình an trở về, cô ta sẽ không dây dưa với Mặc Tu Trần đã kết hôn nữa."
Giữa hàng lông mày Mi Thấm tràn đầy sự tự tin vào trí thông minh của bản thân, cùng với nỗi cuồng hỷ khi sắp có được người đàn ông mà mình yêu suốt nhiều năm qua.