Chu Du về tới nhà nhìn thấy con trai là Chu Tuần sắc mặt không tốt, liền hỏi:
“Tiểu Tuần, con sao thế?”
Chu Tuần không nói gì, lấy ra một quyển vở màu đen, lật ra viết chữ lên trên đó.
Sau khi viết xong, Chu Tuần mới thấy nhẹ nhõm phần nào, lầm bầm nói:
“Cho nhà ông chết...”
Chu Du kinh ngạc hỏi: “Con nói cái gì?”
Chu Tuần đáp: “Không có gì.”
Chu Du với tay lấy quên vở, trên tấm bìa màu đen có khắc năm chữ vàng: Ghi chép về cái chết.
Mở trang bìa trong, đó là câu cười chế nhạo của một cái đầu lâu.
Trang bìa trong viết:
“Ai khiến cho ngươi tức giận, vô cùng khó chịu?
Có thể bắt hắn phải chết, chết một lúc hay một vạn năm sau đều được.
Trên này có viết tên của người đó, thời gian, thời hạn và phương thức.
Ngươi có thể rửa hận ngay lập tức.
Và ngươi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.”
Chu Tuần giật lấy, nói với bố: “Lớp con rất nhiều bạn có quyển tập này.”
Chu Du nói: “Vậy, lớp con cũng có rất nhiều bạn đã từng bị ghi vào tập vở của người khác sao?”
“Vâng ạ”, Chu Tuần nói, “Có bạn điểm kém hơn con một điểm, thế là sinh lòng ghen ghét, bắt con chết trong một cái ngáp.”
“Chết trong một cái ngáp là sao hả con?”
“Nghĩa là thời hạn chết ạ. Có nghĩa là sau một cái ngáp, con có thể sống lại.”
“À, thời gian không dài. Thế bạn con viết con chết như thế nào?”
“Nó mong con chết sau khi ngáp, cứ như thế bất động, miệng há to như một tên ác thú.”
“Con vừa dùng quyển tập kia để trả thù bạn con đúng không?”
“Dạ vâng ạ.”
Chu Du hỏi con: “Thế con báo thù bằng cách nào vậy?”
Chu Tuần đáp: “Con muốn nó chết trong hai chiếc lá rơi.” “Thế nghĩa là sao?”
Một chiếc lá rơi từ trên cây xuống, tiếp theo là một chiếc lá nữa, thời gian này gọi là hai chiếc lá rơi.”
“Vậy con muốn bằng cách nào?”
“Con mong nó biến thành chiếc lá, lần thứ hai rơi xuống đất mới biến trở lại.”
Chu Du đột nhiên nghĩ ra một điều gì đó rồi mượn cuốn vở ghi này.
Ngày thứ hai, Chu Du mang cuốn vở ghi chép của con đến chỗ làm.
Chu Du đưa cho pháp sư Vu Cát xem cuốn vở, Vu Cát xem xong lật sách liền nói: “Chỉ là đồ chơi thôi, chẳng có tác dụng gì.”
Chu Du hỏi Vu Cát: “Cậu có cách nào để nó không còn là trò chơi nữa không?”
“Đô đốc, ý ông là muốn quyển vở này viết tên ai lên đó người đó sẽ chết thật sao?”
“Vu Cát, dựa vào khả năng pháp thuật của cậu chắc chắn sẽ không có vấn đề gì đâu!”
“Sẽ không có vấn đề gì”, Vu Cát nghĩ một lát rồi nói, “Đô đốc, tôi biết ông sẽ viết tên ai vào trong đó.”
Vài ngày sau, một cuốn ghi chép làm chết người thực sự đã hoàn thành trong phòng thí nghiệm của pháp sư. Vẫn là cuốn vở bìa đen, chữ vàng nhưng nó không còn là cuốn vở đồ chơi của trẻ con nữa.
Vu Cát nói một mình: “Phải tìm một ai đó để thử nghiệm. Tuy nhiên ai dám thử? Hay là tìm Lỗ Túc, chỉ có người bạn hữu này mới có thể nhận lời.” Vu Cát bước ra khỏi phòng.
Một lát sau, một chiếc diều đứt dây bay qua tường vào, thì ra là pháp sư Vũ Trụ Phong đang tới phòng thí nghiệm tìm Vu Cát.
“Hơ, không biết lão này đi đâu mất rồi?”
“Quác, quác!”
Con quạ mà Vu Cát nuôi đang nhìn Vũ Trụ Phong kêu lên đầy tức giận.
Vũ Trụ Phong bắt đầu tìm kiếm xoong chảo, chum vại trong nhà Vu Cát, bởi có lúc, Vu Cát biến mình thành tí hon rồi nấp trong chum.
Tìm khắp phòng mà cũng không thấy Vu Cát, Vũ Trụ Phong thấy vô cùn g thất vọng. Đột nhiên cô nhìn thấy trên bàn có một quyển vở màu đen.
Mở quyển tập ra, đọc tới trang sau thấy có phần hướng dẫn sử dụng, tức thì cười lớn: “Haha, lần này thì ta sẽ tóm được rồi.”
Vũ Trụ Phong bắt đầu viết lên quyển vở:
Tên người chết: Vu Cát
Thời gian chết: Một giờ sau
Thời hạn chết: Nửa tiếng
Địa điểm chết: Hốc cây nhà Vũ Trụ Phong
Phương thức chết: Hối hận mà chết.
Sau khi viết xong, Vũ Trụ Phong liền cưỡi diều vượt tường ra ngoài, bay về hốc cây nhà mình để đợi Vu Cát. Vu Cát không tìm thấy Lỗ Túc, thì ra lão người tốt này đã lên phố tìm những con vật bị bỏ rơi mang về nhà nuôi.
Vu Cát đành quay trở về phòng thí nghiệm của mình.
Về tới nhà, anh chàng phát hiện thấy đống chum sành của mình bị lật tung lên. Trong đó có một cái chum là chum thu âm, có thể ghi lại những âm thanh trong phòng khi chủ vắng nhà.
Vu Cát sử dụng mật mã gõ mở chum thu âm, gõ dồn năm tiếng, gõ chậm hai tiếng. Trong chum liền có tiếng một người con gái: “Ha ha, lần này thì tôi bắt được anh rồi nhé.”
Vu Cát kinh ngạc: “Thì ra Vũ Trụ Phong đã tới đây sao?”
Tiếp theo, anh nhìn thấy quyển sổ ghi chép của mình đã bị lật mở. Đọc xong những dòng chữ mà Vũ Trụ Phong còn lưu lại trên giấy mà mồ hôi anh túa ra như mưa. Anh còn chưa kịp định thần để nghĩ ra cách gì đối phó thì thời gian chết của anh đã đến, anh gục ngã trên nền nhà. Vu Cát phải rất khó khăn mới để có thể thở được.
Trước khi chết, anh lấy tay ôm đầu, nói một cách ân hận: “Ta thật hối hận quá, lẽ ra ta nên đối xử với Vũ Trụ Phong tốt hơn để cô ấy có thể cười được thật nhiều, ta bây giờ hối hận cũng không kịp nữa rồi.”
Vu Cát nói xong thì tắt thở.
“Quác! Quác!”
Con chim kêu lên thất thanh. Trong chớp mắt, chủ nhân của nó đã biến mất khỏi căn nhà lúc nào không hay.
Dưới tác dụng thần kì của quyển tập, Vu Cát bị đưa tới hốc cây của nhà Vũ Trụ Phong.
Vũ Trụ Phong để Vu Cát ngủ trên chiếc giường thơm tho mà ngày nào cô cũng thay một loại cánh hoa mới. Cô nhìn chiến lợi phẩm bằng xương bằng thịt một cách hài lòng, hỏi: “Này, anh còn muốn chạy nữa không đây?”
Vu Cát nhắm chặt hai mắt, không tài nào trả lời được.
Vũ Trụ Phong lấy mật ong xoa lên mặt Vu Cát.
Vu Cát nghe thấy tiếng quạ kêu liền mở to mắt.
Vu Cát phát hiện ra mình vẫn nằm trên sàn nhà trong phòng thí nghiệm của mình, liền lẩm bẩm: “Không phải nằm mơ…”
Bởi anh chàng cảm nhận được có gì đó dinh dính ở trên mặt. Anh ta lấy lưỡi liếm thử, thì ra đó đúng là mật ong thật.
“Được lắm, Vũ Trụ Phong, ta sẽ trả thù cô gấp nhiều lần!”
Vu Cát bò lên từ sàn nhà, ngay lập tức lật quyển sổ ghi chép ra, bắt đầu viết:
Tên người chết: Vũ Trụ Phong
Thời gian chết: Nửa tiếng sau
Thời gian chết: Một tiếng
Địa điểm chết: Phòng thí nghiệm của Vu Cát
Phương thức chết: Xấu hổ mà chết.
Sau đó Vu Cát tự rót cho mình một cốc trà, vừa thư giãn tận hưởng vừa chờ đợi việc hay ho sắp xảy ra.
Vũ Trụ Phong đang thu dọn cánh hoa trên giường. Tất cả những cánh hoa kia đã từng chạm vào cơ thể của người mà cô luôn thần tượng, cô bèn cho chúng vào trong chiếc hộp thần kỳ có thể giúp những cánh hoa kia không bao giờ tàn.
Trong lúc đang bận rộn dọn dẹp, đột nhiên cô thấy đỏ mặt, đó là một cảm giác xấu hổ ngại ngùng xuất phát từ tận sâu trong lòng nàng. Cô nghĩ: “Sao mình có thể làm chuyện này cơ chứ? Thật không giống một người bình thường chút nào cả. Mình sống trên đời này chỉ làm cho thế giới thêm thừa thãi, chi bằng chết quách đi cho xong.”
Cô lập tức ngã lăn ra, tuy nhiên chưa kịp nghe thấy tiếng kêu thì cô đã biến mất.
Vũ Trụ Phong nằm tại phòng thí nghiệm của Vu Cát.
Vu Cát nhấc bổng Vũ Trụ Phong đặt ngồi trên ghế, sau đó lấy một mảnh vải quấn lên người cô, rồi tay cầm kéo, Vu Cát bắt đầu cắt tóc cho Vũ Trụ Phong. Sau khi cắt xong, Vu Cát ngắm nhìn chiếc đầu trọc lốc mà mình vừa cắt, cảm thấy thật thích thú.
Bỗng nhiên, đôi mắt của Vũ Trụ Phong mở ra, khiến Vu Cát giật nảy mình: “Cô… vẫn chưa hết một tiếng kia mà, làm sao có thể sống lại được?”
Vũ Trụ Phong không nói gì mà chỉ nhìn cái đầu trọc lốc sáng bóng của mình. Một lát sau, tóc cô đã mọc dài trở lại.
Đợi cho tới khi tóc đã mọc lại hết rồi, Vũ Trụ Phong liền nói với Vu Cát: “Tôi đoán anh cũng sẽ dùng chiêu này với tôi, nên đã chuẩn bị rồi. Nếu không thể sống lại trước, tôi làm sao có thể nói chuyện mặt đối mặt với anh như thế này?”
“Tôi không muốn nói chuyện với cô.”
Vu Cát sợ bị Vũ Trụ Phong bám riết, liền rút lui chạy trốn.
Vũ Trụ Phong cuốn nguyên chiếc khăn đuổi theo Vu Cát ra ngoài.
Lúc này Chu Du tới phòng thí nghiệm của Vu Cát.
Không tìm thấy anh chàng pháp sư nhưng lại nhìn thấy cuốn ghi chép màu đen kia. Chu Du bắt đầu mở cuốn sổ ra, hào hứng viết lên trên đó:
Tên người chết: Gia Cát Lượng
Thời gian chết: Nửa tháng sau
Thời hạn chết: Từ khi chiến tranh Ngô -Thục bắt đầu cho tới khi kết thúc
Địa điểm chết: Nhà ông ta
Phương thức chết: Kêu to ba tiếng “Chu Du vĩ đại!”
Sau khi viết xong, Chu Du đắc ý tự nhủ: “Trong suốt thời gian chiến tranh, Gia Cát Lượng chỉ cần nằm bất động ở nhà, quân Thục chắc chắn thua mười mươi!” “Vị tướng của các chiến thắng trong tương lai” kiêu hãnh bước ra ngoài.
Lại nói về Vũ Trụ Phong.
Cô không đuổi theo kịp Vu Cát, lại quay trở lại. Cô muốn chơi tiếp trò chơi này để tìm lại công bằng cho bản thân.
Vào tới phòng thí nghiệm, cầm trên tay quyển sổ đen, trong lòng tự nhủ: “Em sẽ cho chàng thấy sự lợi hại của Ô Long thuật, làm ngược lại phép thuật của chàng, gieo gió gặt bão.”
Nàng thêm vào mặt sau cuốn sổ dấu vân tay Ô Long nhưng không hề để lại dấu vết, sau đó cười thầm và quay về nhà.
Nửa tháng sau.
Trận đánh mới giữa hai nước Ngô - Thục bắt đầu.
Chu Du triệu tập tướng lĩnh, nói: “Lần này chúng ta có thể yên tâm mà nắm chắc phần thắng trong tay rồi, haha.”
Tướng lĩnh nghi ngờ: “Tại sao thế?”
Chu Du truyền lệnh: “Hãy mang cuốn nhật ký tới cho ta.”
Vu Cát liền mang cuốn sổ ra.
Chu Du chỉ vào cuốn sổ, nói: “Các ông nghĩ xem, hai nước giao chiến, nếu như một bên mất đi chủ tướng thì sẽ ra sao?” Đáp: “Bên nào mất chủ tướng, toàn quân tất loạn.”
Đột nhiên Chu Du phấn khởi vô cùng, hô lớn:
“Chu Du vĩ đại! Chu Du vĩ đại! Chu Du vĩ đại!”
Tiếng hô vừa dứt, mọi người không nhìn thấy Chu Du đâu nữa.
“Ôi, Đô đốc đi đâu rồi?”
Pháp sư Vu Cát dựa trên linh cảm của mình, đoán:
“Ông ta không thể chạy nhanh như thế được, đây ắt phải là tác dụng của phép thuật.”
Anh ta vội vàng mở cuốn ghi chép, nhìn thấy nội dung mà Chu Du đã viết.
“Không phải chứ.” Vu Cát thấy khó hiểu “À, Chu Du vĩ đại phải là Gia Cát Lượng nói mới phải chứ.”
Anh ta tiếp tục kiểm tra cuốn sổ đen, cuối cùng phát hiện ra dấu tích sử dụng Ô Long thuật của Vũ Trụ Phong. Vu Cát nói: “Ta biết Đô đốc đi đâu rồi.”
Mọi người hỏi: “Vậy Đô đốc đã đi đâu thế?”
“Ông ấy đang ở nhà Gia Cát Lượng”
Tất cả mọi người sau khi hiểu ra chân tướng sự việc, lại được một phen kinh hãi.
Vu Cát nói: “Chu Đô đốc sau khi chiến tranh kết thúc mới có thể sống lại, không có Đô đốc, chúng ta chắc chắn sẽ thua trận mất.”
Lỗ Túc nói: “Dù cho có Đô đốc, đấu với Gia Cát Lượng, chúng ta cũng chưa thắng được trận nào.”