Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Một trận giao tranh mới giữa hai nước Ngô - Thục sẽ diễn ra trong ngày hôm nay.

Mới từ sáng sớm, Chu Du đã cho quân thám thính đi theo dõi nhất cử nhất động của quân Thục.

Quân do thám rất nhanh đã trở về. “Khởi bẩm Đô đốc, quân Thục hiện vẫn chưa ngủ dậy, dưới mặt đất phía bên Thục không có một động tĩnh gì.”

Chu Du bèn hỏi: “Lẽ nào trên bầu trời nước Thục có động tĩnh gì hay sao?”

Quân do thám thưa: “Đúng thế, thuộc hạ phát hiện thấy trên bầu trời nước Thục có… con lợn.”

“Cái gì?!”

“Nói đúng hơn, đó là những đám mây có hình con lợn, thưa Đô đốc!” Chu Du thở phào nhẹ nhõm, nói: “Chuyện đó thì có gì mà lạ? Mây hình con lợn thì cũng có thể biến thành con chó, con mèo thôi.”

“Không phải thế đâu ạ. Mây hình con lợn vẫn không hề suy suyển, hơn nữa…”

“Hơn nữa sao?”

“Hơn nữa không chỉ có một con, mà còn có đến 18 con liền ạ.”

Chu Du có vẻ như đang tưởng tượng trong đầu mình những hình thù trừu tượng kia, những 18 con lợn xếp hàng bay trên trời. Thật là một hình ảnh thú vị.

Chu Du hỏi: “Nhưng mà, trên bầu trời nước Thục xuất hiện mây hình lợn thì có liên quan gì tới nước Ngô chúng ta?”

Quân do thám nói: “Thưa Đô đốc, có liên quan đấy ạ. Vì những con lợn này đang tiến về phía chúng ta ạ.”

Chu Du rất cảnh giác: “Tốc độ di chuyển của nó có nhanh không?”

“Tại vì hiện tại gió đang yếu nên nó di chuyển khá chậm, nhưng chỉ không đầy một canh giờ nữa sẽ xâm nhập vào biên giới của chúng ta đấy ạ.” con lợn mây này rõ ràng là một mối đe dọa đối với sự an nguy của nước Ngô. Chu Du tức tốc triệu tập ngay một cuộc họp khẩn, cho vời Lỗ Túc và Vu Cát đến bàn kế sách đối phó với những con lợn trên trời kia. Chu Du nói: “Trước tiên chúng ta cần phải phân tích lai lịch và ý đồ của những con lợn kia.”

Vu Cát nói: “18 đám mây này đều có hình con lợn, chứng tỏ nó phải do người tạo ra chứ không phải là tự nhiên mà có, hơn nữa, người tạo ra nó nhất định là pháp sư có phép thuật không hề tầm thường.”

Lỗ Túc thì cho rằng: “Theo tôi những con lợn mây này là do một pháp sư nào đó tạo ra để quảng cáo mà thôi, cố ý thu hút những người muốn tạo mèo bằng mây, chó bằng mây, thỏ bằng mây,… tới đặt hàng chỗ ông ta.”

Chu Du tỏ ý không hài lòng: “Tử Kính, hôm nay là ngày gì? Sao ông cứ như đang sống ở chốn bồng lai tiên cảnh vậy? Những con lợn này đến từ nước Thục.

Mà pháp sư của nước Thục là ai? Chính là Gia Cát Lượng. Lẽ nào trong lúc hai nước giao tranh mà Gia Cát Lượng còn nghĩ tới chuyện kinh doanh, buôn bán, hút khách với quảng cáo nữa sao?”

Lỗ Túc không biết nói sao, miễn cưỡng đồng tình:

“Không thể nào!”

Chu Du tiếp tục nói: “Những con lợn bằng mây này rất có thể đang nhằm vào binh lính của ta. Biết đâu sau khi sang đất của ta, chúng sẽ thả xuống các loại mầm dịch và nhiều thứ nguy hiểm khác, nhằm làm suy yếu lực lượng của quân ta.”

Lỗ Túc lo lắng: “Vậy chúng ta phải làm sao đây?” Chu Du nói với pháp sư của mình: “Vu Cát, cậu có cách nào nghiên cứu ra một loại pháp thuật để có thể bắn những con lợn mây kia rơi xuống đất trước khi tiến vào địa phận nước ta không?”

Lỗ Túc vội vàng mở cửa sổ nhìn lên trời, sợ hãi kêu lên: “Chúng đã tiến gần sát tới biên giới của chúng ta rồi. Tôi e rằng để nghiên cứu ra một loại phép thuật có thể bắn rơi chúng có lẽ là không kịp nữa.”

Vu Cát nghĩ một lúc, rồi nói: “Theo như dự đoán khí tượng của tôi thì hè năm nay thời tiết nước Ngô của chúng ta sẽ xảy ra nắng nóng, do đó tôi đã dày công nghiên cứu ra một loại tên, gọi là ‘Mũi tên tức tốc đóng băng’, có tác dụng làm đóng băng những tảng mây để làm cho nước Ngô ta bớt nóng.”

Lỗ Túc sốt sắng: “Thế ông đã nghiên cứu thành công chưa?”

Vu Cát nói: “Về kĩ thuật thì không vấn đề gì cả, tuy nhiên khi sử dụng nó sẽ làm mây đóng băng, do sức nặng mà rơi xuống đất.”

Chu Du vỗ tay nói lớn: “Hay, tuyệt! Chúng ta có thể dùng phép này để đối phó với 18 con lợn mây kia.”

Vu Cát nói: “Tôi cũng nghĩ là như thế!”

Vu Cát vội vàng lắp chiếc giá bắn tên, giương lên bầu trời biên giới hai nước, chờ đợi.

[Tại nước Thục]

Gia Cát Lượng đang trầm ngâm suy nghĩ một vấn đề gì đó, vẫn chưa hay biết chuyện gì đang xảy ra chợt Trương Phi xồng xộc chạy vào.

Gia Cát Lượng nói: “Tam tướng quân phát hiện ra chuyện gì sao?”

Trương Phi nói: “Quân sư, đúng là như vậy, nhưng lại… chẳng liên quan gì tới chiến sự hai nước Thục - Ngô cả.”

Gia Cát Lượng khích lệ: “Không sao, không liên quan tới chiến sự thì tướng quân cũng cứ nói ra đi.”

Trương Phi nói: “Sáng sớm chúng tôi đi tuần, nhìn thấy từ đằng xa có vật gì giống như là diều bay lên, tôi cưỡi ngựa tới gần thì thấy ở đó có một cái hồ nhỏ. Một cậu thanh niên đang khoanh chân ngồi cạnh đó, mắt bịt vải đen, lòng bàn tay thì giơ lên trời. Nước trong hồ thì sôi sùng sục, khói bốc lên nghi ngút. Cậu thanh niên đó niệm “Chư (âm Hán Việt có nghĩa là con lợn), chúc mừng sinh nhật!” . Tức thì từ trong hồ, những đám mây hình con lợn hiện ra, to dần rồi bay lên không trung.”

Gia Cát Lượng liền hỏi: “Vậy Tướng quân cứ đứng như thế mà nhìn sao?”

“Đúng thế. Tôi cứ đứng đó nhìn từng con lợn một bay lên cho tới con cuối cùng. Tới lúc đó thì nước 145 trong hồ cũng ngừng sôi, khói cũng không bốc lên nữa. Cậu thanh niên đó bỏ khăn bịt mắt xuống. Tôi tới hỏi thì được biết cậu ta là người nước Ngụy, tên là Đinh Nghi.”

“Là cậu ta à?” Gia Cát Lượng gật đầu, “Cậu pháp sư trẻ tuổi thuộc trường phái nghệ thuật thích chu du thiên hạ này lại tới nước Thục rồi. Mà hai nước Ngô - Thục đang giao tranh, cậu ta đến để góp vui hay sao?”

Trương Phi liền đáp: “Ban đầu tôi cũng hỏi như Tiên sinh, mới hay rằng, thì ra hôm nay là ngày sinh nhật của người mà cậu ta thầm thương trộm nhớ, nhưng không kịp để về nước Ngụy để chúc mừng nên mới tạo ra những đám mây này để tặng cô gái kia.”

Gia Cát Lượng thắc mắc: “Vậy tại sao lại phải tạo những đám mây hình con lợn?”

“Bởi vì cô ấy tuổi lợn, thưa tiên sinh.”

“Vậy tại sao lại có 18 con? À, ta hiểu rồi, có lẽ là cô gái ấy năm nay 18 tuổi.”

“Vâng, đúng thế!”

Cả Gia Cát Lượng và Trương Phi đều lấy làm cảm động trước tình cảm của chàng trai.

“Nhưng mà”, Gia Cát Lượng lo lắng, “Hai nước Ngô - Thục đang giao tranh, tình hình vô cùng phức tạp, vậy liệu cô gái nước Ngụy đó có thể nhận được 18 món quà này một cách trọn vẹn và đầy đủ hay không?”

Khi hai người đang bàn chuyện, thì từ đằng xa vọng tới một tiếng nổ lớn.

Cả hai chạy ra ngoài nhìn về phía xa, thấy trong 18 đám mây kia, có một đám không còn bay được nhẹ nhàng như trước nữa, có vẻ như đông cứng lại. Cuối cùng, đám mây kia đột ngột rơi xuống đất.

Khi Trương Phi tới tận nơi mục kích thì cả 18 con lợn mây đều đã rơi cả xuống đất, trên trời không còn một con.

Chu Du và Vu Cát đang xem xét những viên đá băng vỡ ra từ đám mây, nhìn thấy Trương Phi cưỡi ngựa đi đến, rất lấy làm ngạc nhiên. Chu Du bèn hỏi:

“Trương tướng quân, sao không thấy mang theo vũ khí và binh lính, liệu có phải ông tới đây để đầu hàng nước Ngô không?”

Trương Phi nói: “Ta làm sao có thể đầu hàng cơ chứ, ta đến đây lần này chẳng liên quan gì tới chiến sự hai nước cả.”

Trương Phi bèn kể lại hết mọi sự tình liên quan tới chàng trai kia cho Chu Du và Vu Cát nghe. Sau khi nghe xong, cả Chu Du và Vu Cát đều cảm thấy rất khó xử, hai người nhìn nhau không biết phải làm sao.

Trương Phi nói: “Nếu như Đinh Nghi đã rời khỏi đây, thì cậu ta không thể biết được rằng những đám mây này đã bị bắn rơi và cũng sẽ không làm lại nữa.

Như vậy cô gái kia cũng không thể nào nhận được món quà sinh nhật tuổi 18 này.”

Chu Du vẫn cứng đầu nói: “Sợ gì chứ. Tôi sẽ bảo pháp sư làm lại một bộ mới là được chứ gì. Vu Cát, cậu làm được chứ?”

Vu Cát nói: “Thực ra nếu không bị hạn chế về thời gian thì việc này không vấn đề gì. Nhưng mà trong ngày hôm nay phải gửi tới cho cô gái kia rồi thì rất khó.”

Trương Phi bèn nói: “Nếu nước Ngô không tạo được thì để nước Thục chúng tôi làm vậy. Việc này đối với Gia Cát tiên sinh của chúng tôi chỉ giống như việc đuổi một con ruồi mà thôi.”

Nhưng người như Chu Du làm sao có thể để Gia Cát Lượng có cơ hội chiếm thế thượng phong, bèn nói:

“Không cần, không cần. Tôi tin rằng việc này đối với Vu Cát không thành vấn đề gì cả đâu.”

“Được”, Trương Phi thúc ngựa quay đầu, “Vậy ta về lấy binh khí, quân lính. Hôm nay là ngày đánh trận rồi, trận không thể không đánh, việc này các ông phải tự lo liệu đấy!”

[Thời gian nghỉ giữa trận]

Dưới mặt đất doanh trại bên Thục vang lên những âm thanh rất kì lạ.

“Ầm”. Từ dưới đất xuất hiện một chiếc đầu.

Trương Phi nhìn kĩ thì hốt hoảng kêu lên: “Vu Cát!”

Vu Cát vội vàng thanh minh: “Tôi dùng phép độn thổ để tới đây, không hề có liên quan gì tới việc hai nước giao tranh.”

“Ta biết”, Trương Phi nói, “Nhưng ông cũng không phải tới để đầu hàng.”

Toàn thân Vu Cát sau khi trồi lên khỏi mặt đất mới nói: “Trương tướng quân, Gia Cát Lượng hiện đang ở đâu, tôi đến đây là để thỉnh giáo ông ấy, tuyệt đối không liên quan gì tới chiến sự hai nước…”

Trương Phi bèn dẫn Vu Cát tới hồ nước.

Gia Cát Lượng đang trầm ngâm bên cạnh hồ nước, nước trong hồ cũng đã bắt đầu bốc khói lên.

Gia Cát Lượng bảo Vu Cát ngồi cạnh ông ta, giơ cao hai tay, lòng bàn tay hướng lên trời.

Sau đó ông bỏ khăn đen bịt mắt xuống đưa cho Vu Cát.

Gia Cát Lượng dạy Vu Cát: “Khi đọc ‘Chư - Chúc mừng sinh nhật’ cậu cần phải tập trung tinh thần, nghĩ tới hình thù của con lợn…” Vu Cát bèn tưởng tượng từ đuôi lợn, mông, chân rồi tới toàn thân.

“Dừng lại!”

Gia Cát Lượng tháo tấm khăn vải che mắt Vu Cát xuống, để anh ta nhìn con lợn mây mà anh ta vừa tạo ra.

Vu Cát vô cùng kinh ngạc. Thì ra trong lúc suy nghĩ anh ta đột nhiên nhớ tới cảnh Chu Du giáo huấn mình, cho nên con lợn mây này có hình thù thật vô cùng kì quặc – trên cái thân hình lợn mọc ra cái đầu của Chu Du.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.