Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Đối với bốn anh em Tào Phi, Tào Chương, Tào Thực và Tào Hùng, ngoài đống bài tập không thể hoàn thành ở trường ra, những lúc cao hứng, ông bố Tào Tháo của họ còn ra bài tập cho họ.

“Các con hãy nói cho ta nghe”, Tào Tháo nói, “làm thế nào để thay đổi thế giới này?”

Bốn anh em nhìn nhau, muốn thay đổi thế giới không dễ dàng như việc thay đổi kiểu tóc của mình.

Trước sự thử thách của cha, người đang cố gắng để trở thành người kế nhiệm cha luôn tích cực nhất, cậu trả lời trước: “Con có thể diễn thuyết, công bố cho mọi người biết thông tin căn bệnh ngoài hành tinh đang đe dọa trái đất. Căn bệnh này là do các vị khách ngoài hành tinh mang đến – mảnh vỡ thiên thạch, nó sẽ khiến cho căn bệnh lông lá lởm chởm nhanh chóng lan rộng.”

Ba cậu em đồng thanh hỏi: “Căn bệnh lông lá lởm chởm là căn bệnh gì?”

Tào Phi giảng giải: “Đó chính là – những nơi không được mọc lông thì lại mọc, những nơi phải mọc thì không mọc!”

Tào Chương lấy bố làm chuẩn, tưởng tượng ra một cảnh tượng đáng sợ: “Râu và tóc của cha biến mất, đầu giống như quả trứng gà. Trên cánh tay toàn là lông đen sì, giống như một con tinh tinh…”

Tào Phi cười phá lên.

Tào Tháo tức giận: “Con dám cười ta à?”

Tào Phi phân trần: “Con không dám cười cha, con cười là cười các em cứ cho là thật, chứng tỏ rằng kế hoạch thông qua diễn thuyết thay đổi thế giới của con là có khả năng thực hiện được.”

“Thế là thế nào?”

“Một thông tin giả chắc chắn sẽ nhanh chóng được truyền đến khắp các ngõ ngách trên thế giới này, đếu lúc đó ai cũng sợ hãi, thế giới hỗn loạn, như vậy chẳng phải là thế giới thay đổi rồi sao?”

Tào Tháo khảng khái: “Dùng lời nói dối để thay đổi thế giới… Phi ơi, kế hoạch của con không thể có chút ánh mặt trời được sao?” “Cha, nghe con nói đây!” Tào Chương giơ nắm đấm, thể hiện cơ bắp.

“Sao,” Tào Tháo hỏi, “con muốn đánh nhau à?”

Tào Chương trả lời: “Không phải đánh nhau. Nắm đấm và cơ bắp của con đại diện cho sức mạnh. Con muốn xây dựng một quả cầu sức mạnh từ thiện”

Mọi người hỏi: “Thế nào là ‘Quả cầu sức mạnh từ thiện’?”

Tào Chương giải thích: “Có thể đi tìm pháp sư Quản Lộ, mời ông ta tạo ra một quả bóng nhỏ tập trung sức mạnh, treo trên phố chính. Mỗi người qua đường đấm vào quả bóng, sức mạnh của họ khi đấm trái bóng sẽ được thu vào trong. Cứ như vậy, trái bóng sẽ ngày một lớn, sức mạnh trong trái bóng sẽ cực mạnh.

Những người già yếu bệnh tật, khi cần sức mạnh có thể lấy trong trái bóng đó ra.”

Tào Thực nói: “Nếu như có một bà cụ muốn chuyển nhà, và không thể đủ sức chuyển, sau khi lấy được sức mạnh từ trái bóng của anh, có thể một tay nhấc được cái bàn, một tay xách một thùng nước và trở thành đại lực sĩ.”

Tào Hùng nói: “Nếu như có một đứa trẻ vừa gầy vừa nhỏ, bị bọn xấu ức hiếp, quả bóng của anh hai cũng có thể giúp cậu bé đó đánh lại kẻ xấu.”

“Đúng vậy, đúng vậy”, Tào Chương đắc ý. “Nhưng,” Tào Tháo hỏi Tào Chương, “nếu như kẻ ác lại lấy được sức mạnh từ trong quả cầu thì làm thế nào?”

Tào Chương im lặng không giải thích được.

Tào Tháo nói: “Kẻ xấu sẽ lợi dụng quả bóng này để làm việc xấu. Sức mạnh tập trung trong quả bóng càng lớn, càng nguy hiểm. Chương này, cha thấy động cơ của con thì tốt, nhưng vẫn chưa suy nghĩ chín chắn.”

Tào Tháo chuyển sang cậu con trai tài năng - Tào Thực.

“Thực này, suy nghĩ của con có thể sẽ khiến ta kinh ngạc?”

Tào Thực nói: “Thế giới ngày nay cần phải nhanh chóng nâng cao trình độ văn hóa.”

“Có lý, tiếp tục đi con.”

“Con kiến nghị cha hãy hạ lệnh ở những nơi công cộng mọi người phải đối đáp với nhau bằng thơ.”

Tào Tháo cảm thấy rất lạ: “Mỗi một câu nói đều phải là thơ?”

“Thế chẳng phải là tốt quá sao ạ,” Tào Thực nói, “cả xã hội này sẽ cự tuyệt cái xấu, nho nhã vô cùng.”

“Có thể thực hiện được không?”

“Hay con và cha thử một lần. Giả dụ chúng ta là hai người qua đường, trên đường gặp nhau, cha hãy dùng thơ để chào con.” Tào Tháo bèn nói: “Thời tiết hôm nay ha ha ha!”

Tào Thực đối lại: “Bữa sáng anh đã ăn chưa hả?”

“Bữa sáng đã ăn còn bữa trưa?”

“Khi ăn đừng quên há miệng ra.”

Tào Tháo cười sảng khoái.

Nhưng lúc đó Tào Chương hỏi: “Nếu như nói chuyện mà không dùng thơ, hoặc dùng thơ sai, sẽ bị phạt à?”

“Đương nhiên,” Tào Thực nói, “sai một câu, nhốt một ngày, song là nhốt ở nhà, không được ra ngoài.”

Tào Hùng lại hỏi: “Anh ba, nếu không nói, thì sẽ không bị nhốt đúng không?”

Tào Thực: “Không nói thì đương nhiên là không sai, không sai thì không bị phạt.”

Tào Chương đau khổ: “Anh không bao giờ có thể làm được thơ, xem ra đành phải làm thằng câm suốt đời vậy.”

Tào Hùng đồng tình: “Em cũng vậy.”

Tào Tháo nhận xét: “Xem ra đưa ra những mệnh lệnh như vậy cũng phải thận trọng, thế giới mà trở nên quá yên tĩnh cũng không được.”

Cuối cùng đến lượt Tào Hùng.

Tào Hùng nói: “Con nghĩ, nếu như chúng ta được người khác giúp đỡ, không cần phải trả ơn họ.” Tào Phi bĩu môi: “Thế mà gọi là chủ ý hay? Như vậy thì còn ai muốn giúp người khác?”

Tào Chương nói: “Tuy giúp đỡ người khác không cần phải trả ơn, nhưng nếu không có ý cảm ơn, thì thế giới này quá ư là lạnh lùng.”

“Em vẫn chưa nói hết mà, các anh đừng ngắt lời em.” Tào Hùng tiếp tục, “Ý của con là, sau khi được người khác giúp đỡ, không cần phải trả ơn họ, mà mình phải đi giúp đỡ thêm hai người khác. Hơn nữa phải nói với hai người đó để họ cũng có thể giúp đỡ người khác bằng cách đó.”

“Ồ,” Tào Tháo có chút cảm động, “nếu vậy, một sự giúp đỡ có thể chuyển thành vô số sự giúp đỡ!”

Nói là làm. Tào Hùng nói với cha: “Cha hãy giúp con trước.”

Tào Tháo nói: “Ta đã hiểu rồi, sự giúp đỡ của ta là sự giúp đỡ ban đầu, là một sự giúp đỡ có thể biến thành vô số sự giúp đỡ. Vậy, con trai, con muốn ta giúp con điều gì?”

“Tùy cha,” Tào Hùng ngẫm nghĩ, “hay là cha hãy vỗ vào vai con một cái.”

“Như vậy thì gọi gì là giúp đỡ?”

“Con muốn thay đổi thế giới này, thì cái vỗ vai của cha sẽ là sự động viên, khích lệ con, giúp đỡ con tạo dựng được chút niềm tin ạ.” “Được, chúc con thành công.” Tào Tháo vỗ vào vai Tào Hùng.

Tào Hùng đi đến với Thế giới cần sự giúp đỡ.

Trước tiên cậu đi tìm Tả Tước Ban.

Cậu hỏi cô bé: “Em cần giúp gì?”

Tả Tước Ban trả lời: “Em biết phép thuật, rất dễ dàng đạt mục đích, em không cần anh giúp.”

Tào Hùng động viên: “Em nghĩ một chút đi, có việc gì mà phép thuật lợi hại đến mấy cũng không thể làm được ý.”

Tả Tước Ban cúi đầu suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói: “Có đấy.”

“Đó là gì?”

“Em đã từng bị nhà trường đuổi học vì muốn các bạn có thể trượt băng trong mùa hè, kết quả là thầy hiệu trưởng bị trượt ngã, thầy đã đuổi học em. Em không muốn trở về ngôi trường đó nữa, nhưng em muốn nhận được lời xin lỗi của thầy hiệu trưởng, anh có thể giúp em được không?”

Tào Hùng trả lời: “Để anh thử xem nhé. Nếu có thể giúp được em, em phải đồng ý giúp đỡ hai người khác.”

Tả Tước Ban đồng ý.

Tào Hùng đến ngôi trường trước đây Tả Tước Ban học, tìm gặp thầy hiệu trưởng.

Tào Hùng hỏi thầy: “Thưa thầy, thầy còn nhớ Tả Tước Ban không ạ?”

Thầy hiệu trưởng bồi hồi: “30 năm làm hiệu trưởng, những học sinh bị đuổi rất nhiều, phần lớn là không nhớ nổi tên. Nhưng tôi vẫn còn nhớ cô học trò Tả Tước Ban đó.”

Tào Hùng hỏi: “Tại sao ạ?”

Thầy hiệu trưởng ngậm ngùi: “Có lẽ là do lúc đó tôi ngã đau quá, nên trong lúc tức giận đã đưa ra một quyết định sai lầm. Vết thương nhanh chóng lành.

Băng trong sân trường cũng tan theo sự ra đi của Tả Tước Ban, nhưng vẫn còn một tảng băng nhỏ nằm ở một góc, không tan, nó làm tôi cảm thấy hối hận.”

Tào Hùng nói: “Tả Tước Ban nhờ em nói với thầy, bạn ấy muốn nghe được một lời xin lỗi của thầy.

Nhưng thầy không cần phải đến tìm bạn ấy, chỉ cần nói với tảng băng nhỏ đó là được.”

Thầy hiệu trưởng đi cùng Tào Hùng đến bên góc tường. Dưới ánh nắng mặt trời, tảng băng nhỏ sáng lấp lánh.

Thầy hiệu trưởng cúi xuống nói với tảng băng: “Tả Tước Ban, thầy xin lỗi em.”

Tảng băng đó tan theo lời xin lỗi, biến mất không để lại chút vết tích nào.

Cũng trong lúc đó, Tả Tước Ban ở nhà đã nghe thấy lời xin lỗi của thầy hiệu trưởng. Tào Hùng tạm biệt thầy hiệu trưởng: “Em phải giúp hai người. Em đã giúp Tả Tước Ban, em còn phải tìm một người cần đến sự giúp đỡ của em nữa ạ.”

“Thực ra em đã giúp được hai người.” Thầy hiệu trưởng nói, “Em cũng đã giúp tôi, giúp tôi làm tan chảy tảng băng trong tim, cảm ơn em nhé.”

Tào Hùng rất vui: “Thầy đừng nói vậy. Thầy có thể hứa với em thầy sẽ đi giúp hai người khác không ạ?”

Thầy hiệu trưởng vui vẻ: “Không thành vấn đề.”

Sau bữa tối, Tào Tháo ra ngoài đi dạo.

Ông nhìn thấy một đám trẻ cứ gặp ai cũng hỏi:

“Bác có cần giúp gì không ạ? Bác nhất định cần rồi.”

Có một cánh diều bị đứt dây đang lao xuống người Tào Tháo, bên trên chiếc diều là Vũ Trụ Phong: “Không thể bỏ qua sự giúp đỡ của pháp sư!”

Tào Tháo vừa định phản ứng lại, thì dưới đất lại vang lên một tiếng “Phù”, pháp sư Quản Lộ xuất hiện:

“Tôi đã giúp đỡ một người, xin hãy tìm giúp tôi một người cần đến sự giúp đỡ của tôi.”

Tào Tháo nghĩ: Thế giới này quả thật đã thay đổi, thằng tư giỏi thật!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.