Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Đại hội pháp thuật lần này được tổ chức tại nước Ngô.

Mỗi kì đại hội sẽ bình chọn ra sản phẩm phép thuật đặc sắc nhất của các vị pháp sư đến từ cả ba nước Ngụy, Thục, Ngô.

Vị pháp sư của nước Ngụy tên Quản Lộ lôi ra một chiếc lá chắn, giới thiệu với mọi người: “Đây là một chiếc lá chắn mì sợi mới do nước chúng tôi chế tạo ra.”

“Tại sao lại gọi nó là lá chắn mì sợi vậy?”, Trương Phi hỏi, “Nó được làm từ mì sợi sao?”

Quản Lộ đáp: “Không phải như vậy.”

Lỗ Túc hỏi: “Lẽ nào nó mềm, giống như mì sao?”

Quản Lộ trả lời: “Ông hãy thử nhìn xem.”

Lỗ Túc dùng đầu ngón tay gõ vào mặt khiên kêu bong bong và ngón tay ông cũng đau rát. Quản Lộ giải thích: “Ý tôi là, dù vũ khí có lợi hại thế nào cũng không thể động vào nó được, hễ động vào sẽ lập tức biến thành mì sợi ngay lập tức.”

Trương Phi không tin, liền lấy cây mâu của mình dùng sức đâm mạnh vào chiếc khiên kia. Ngay lập tức, chiếc mâu của Trương Phi cong cong rồi méo xẹo từ đầu mũi cho tới thân mâu.

Đến lượt pháp sư Vu Cát nước Ngô: “Lần này chúng tôi mang tới một sản phẩm dùng cho phụ nữ do tôi nghiên cứu chế tạo ra nhưng lại dựa trên ý tưởng của Chu Đô đốc.”

Chàng pháp sư điển trai lấy ra một chiếc trâm, một đầu của chiếc trâm có gắn một chiếc gương có nhỏ, và nói: “Đây gọi là ‘Kính chiếu yêu’.”

Tào Tháo hỏi: “Chiếc gương này sẽ làm hiện nguyên hình yêu quái hóa thân đúng không?”

“Không phải”, Vu Cát nói, “Nó có thể biến một người thành yêu quái.”

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Chu Du giải thích: “Cô gái nào đeo vật này vào, nếu nhìn thấy người khác xinh đẹp hơn mình, dùng gương chiếu yêu này chiếu vào người đó, lập tức đối phương sẽ trở nên xấu xí, thậm chí còn xấu hơn cả yêu quái nữa kia. Liệu có ai muốn chiếu thử hay không?”

Mọi người đều nhất loạt xua tay: “Cảm ơn, không cần đâu!” Gia Cát Lượng lấy ra một đôi hộp nhỏ thiết kế rất tinh xảo, rồi đưa một chiếc cho Chu Du, nói: “Chu Đô đốc, đợi tôi ra ngoài rồi hãy mở hộp ra nhé.”

Đoạn Gia Cát Lượng bước ra khỏi phòng.

Đột nhiên, chiếc hộp nhỏ trong tay Chu Du phát ra một tiếng hát, đại ý rằng: “Hoa cúc đốt lên bừng bừng, nụ cười của bạn cũng đã ửng hồng…”

Chu Du nghi hoặc mở chiếc hộp ra, nhìn thấy bên trong chiếc hộp có đặt một viên ngọc trân châu.

Mọi người kinh ngạc vây lại xem. Trong viên trân châu đó hiện lên hình Gia Cát Lượng.

Gia Cát Lượng bên trong viên trân châu nói tiếp:

“Đô đốc, ông có nghe thấy tiếng tôi nói không?”

Chu Du đờ đẫn trả lời: “Nghe thấy rồi.”

Gia Cát Lượng nói: “Vật này gọi là ‘Viên ngọc thông giao’, trong phạm vi vạn dặm cũng có thể nghe thấy người nói.”

Lỗ Túc nói: “Vật này có phần hay hơn cả kính chiếu yêu của chúng ta.”

Chu Du liền đóng hộp lại.

Gia Cát Lượng lại bước vào phòng.

Trong lần biểu quyết cuối cùng, chỉ một mình Chu Du là cương quyết đòi phần thắng về cho kính chiếu yêu, còn lại mọi người đều bỏ phiếu cho viên ngọc của Gia Cát Lượng. Tào Tháo kiến nghị: “Viên trân châu thông giao đoạt được giải, tôi muốn dùng chính nó để tổ chức một hoạt động.”

Mọi người hỏi: “Hoạt động gì thế?”

Tào Tháo nói: “Chúng ta có thể cố ý để viên ngọc này ở những ngôi chợ lớn của các nước, xem dân chúng ở nước nào sẽ trả lại ngọc, và cũng là để xem phẩm chất trung thực của người dân nước nào cao hơn.”

“Tôi đồng ý”, Chu Du là người đầu tiên đồng ý với ý kiến này của Tào Tháo, đây có thể là một cơ hội tốt để nước Ngô cứu vãn danh dự.

Tất cả mọi người đều nhất loạt tán thành.

“Đôi ngọc thông giao này trước tiên sẽ do Chu Đô đốc nắm giữ”, Gia Cát Lượng nói, “Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ nước Ngô là thích hợp nhất, ngày mai sẽ là ngày đầu tiên.”

Mọi người thống nhất rằng: Cuộc thử nghiệm ở nước Ngô sẽ do Tào Tháo, Tưởng Cán nước Ngụy chủ trì, thử nghiệm tại nước Ngụy sẽ do Gia Cát Lượng và Trương Phi của nước Thục chủ trì, còn Chu Du, Lỗ Túc sẽ chủ trì cuộc thử nghiệm tại nước Thục.

Ngày hôm sau, Chu Du đưa đôi ngọc cho Tào Tháo và Tưởng Cán để bắt đầu cuộc thử nghiệm ở ba nước.

Trên các đường phố nước Ngô, dòng người đi lại hối hả. Tào Tháo và Tưởng Cán ẩn mình trong góc tối, rón rén quan sát.

Một người đi ngang qua, chợt nghe thấy tiếng ca:

Hoa cúc đốt lên bừng bừng, nụ cười của bạn cũng đã ửng hồng…”

Người này cúi đầu nhìn xuống, phát hiện ra chiếc hộp nhỏ đặt dưới đất.

Anh ta nhặt chiếc hộp lên, cẩn thận mở ra. Âm thanh đó vẫn như còn vang vọng. “Hoa cúc đốt lên bừng bừng, nụ cười của bạn cũng đã ửng hồng…”

Tào Tháo đang trong góc tối liền nói với Tưởng Cán: “Ông thử đoán xem, liệu người này có nổi lòng tham hay không?”

“Điều này thật khó nói. Hắn ta đang mở chiếc hộp ra rồi kìa.”

Khi chiếc hộp được mở ra, người đó nhìn thấy viên ngọc và hình ảnh Tưởng Cán trong đó.

Tưởng Cán trong viên ngọc nói với hắn: “Này anh bạn, anh thật là may mắn, đây là viên ngọc thông giao phép thuật.”

Người này mừng rỡ ra mặt: “Đây chính là viên ngọc thông giao rồi.”

Tưởng Cán hỏi: “Anh đã nghe nói rồi sao?”

“Đâu có”, Anh ta đáp, “Tiên sinh đang ở đâu vậy?”

Tưởng Cán đang nấp trong chỗ tối, nói với viên ngọc trong tay mình: “Sao anh hỏi vậy?” Người qua đường trả lời không chút do dự: “Tôi phải mang viên ngọc này trả lại ông. Nếu tôi bị mất một báu vật như thế này chắc chắn cũng sẽ rất lo lắng.”

Thế là Tào Tháo và Tưởng Cán từ trong bóng tối bước ra.

Người này liền trả lại cho Tưởng Cán.

Tào Tháo bèn nói rõ căn nguyên sự việc lại cho người này nghe, và không ngớt lời khen ngợi anh ta:

“Anh chính là niềm tự hào của nước Ngô đó!”

Theo như quy ước ban đầu, phải tiến hành thử nghiệm mười lần trên cả ba nước.

Tào Tháo và Tưởng Cán cảm thấy vô cùng kinh ngạc khi cả mười người nhặt được vật báu này đều nhất loạt trả lại cho người mất và cả mười người họ đều trở thành niềm tự hào của nước Ngô.

Tiếp theo là cuộc thử nghiệm trên lãnh thổ nước Ngụy.

Trương Phi cùng Gia Cát Lượng đang đi trên đường phố nước Ngụy. Hai người đặt xuống một viên ngọc rồi cũng nấp vào một chỗ cách đó mười bước chân.

Và như thường lệ, chiếc hộp lại cất lên tiếng hát, lập tức có người phát hiện ra chiếc hộp này.

“Đây là cái gì vậy?”

“Sao nó lại có ở đây?”

Mọi người đều quây lại xem, tạo thành một vòng lớn.

Tuy nhiên không có ai nhặt chiếc hộp này lên.

Hết đợt người này tới đợt người khác làm Trương Phi không thể chịu nổi nữa, Trương Phi bèn chạy tới nơi, chỉ vào chiếc hộp mà hỏi mọi người: “Tại sao không có ai nhặt nó lên vậy?”

Người thứ nhất nói: “Nhỡ có gì nguy hiểm thì sao, lỡ ai nhặt nó lên mà nổ thì mảnh giáp cũng chẳng còn.”

Người thứ hai đáp: “Hoa cúc đốt lên bừng bừng, câu này có ý ám chỉ như có gì đó bị cháy nổ vậy.”

Người thứ ba đáp: “Sắp có đánh nhau rồi, có lẽ đây là một vũ khí phá hoại của bọn nước khác cũng nên.”

Mọi người tranh luận mỗi người một ý, đột nhiên có một người tới và nhặt chiếc hộp lên rồi quay phắt đi chạy mất.

Trương Phi vội vàng đuổi theo, vừa chạy vừa hỏi: “Ông định chiếm nó làm của riêng hay sao?”

“Không,” người này đáp, “Tôi định quẳng nó xuống sông.”

“Đừng có ném! Nó không hề có hại với bất kì ai cả.”

“Vì sự an nguy của dân chúng quanh đây, tôi nhất định phải quẳng nó đi mới được, ông đừng lại gần đây.”

Trương Phi nói: “Nó không phải là vật cháy nổ, đó là do chúng tôi cố tình đặt tại đó.”

Vị anh hùng này quay đầu nhìn Trương Phi, nhưng vẫn không hề chạy chậm lại: “Ông không phải người nước Ngụy sao?”

“Ta là người nước Thục.”

“Vậy thì ta càng phải cảnh giác với ông!”

Khi cả hai đã chạy tới bờ sông, người kia liền dùng hết sức quăng mạnh một cái, cả chiếc hộp bay tít ra xa, rơi đánh bõm một tiếng xuống nước.

Trương Phi thở dài một tiếng rồi tức tốc cởi áo, lao xuống sông. Thật may mắn là chiếc hộp này vẫn đang hát… Gia Cát Lượng lúc này mới tới nơi, liền nói với người kia: “Tuy ông nhặt chiếc hộp lên và không trả lại, khiến cho nước Ngụy bị trừ mất điểm, nhưng ông vẫn xứng đáng là niềm tự hào của nước Ngụy.” Sau khi biết tin tỉ lệ trả lại ngọc của nước Ngụy thấp hơn nước Ngô, Chu Du lấy làm sung sướng.

Tiếp theo Chu Du và Lỗ Túc tiến về nước Thục.

Khi vừa tới nơi, Chu Du bèn hỏi thăm người đi đường:

“Xin hỏi ở đây khu nào có nhiều người nghèo nhất?”

Chu Du cho rằng ở những khu đó thì ý chí con người sẽ mềm yếu nhất và dễ dàng mắc lừa.

Nhưng người đó nói rằng: “Nước Thục chúng tôi giàu có thịnh vượng, lại có Gia Cát Lượng tiên sinh lo quản việc nước, lấy đâu ra khu người nghèo kia chứ?”

“Vậy xin hỏi quán rượu ở chỗ nào vậy?”

Người đó liền chỉ cho Chu Du.

Lỗ Túc lấy làm khó hiểu lắm, bèn hỏi: “Đô đốc đột nhiên muốn uống rượu sao?”

“Ta uống gì chứ!” Chu Du giảo hoạt, “Ta nghĩ rằng, những người uống rượu thì đầu óc sẽ không thể nào tỉnh táo, và sẽ dễ dàng nổi lòng tham, mắc sai lầm.”

Chu Du liền đi tới quán rượu, đặt viên ngọc ở ngay trước cửa quán rồi cùng Lỗ Túc tìm chỗ náu.

Có một tên say bước ra từ trong quán rượu, vừa đi vừa hát “Hoa cúc đốt lên bừng bừng”. Hắn uống nhiều quá, không biết trời đất ở đâu nữa, lảo đảo bước đi và vừa ra khỏi cửa thì nôn thốc nôn tháo.

Nôn xong hết, hắn thấy phục mình quá: “Mình lại có thể vừa nôn, vừa hát… haha”. Tất nhiên đó không phải là anh ta hát, mà chính là viên ngọc thông giao kia đang cất tiếng.

Kẻ say rượu nhìn thấy chiếc hộp liền nhặt nó lên, mở ra thì nhìn thấy hình Lỗ Túc bên trong quả cầu.

Hắn hỏi: “Ông là ai?”

Lỗ Túc nói: “Ta là chủ nhân của viên ngọc này. Ông có đồng ý trả lại nó cho ta không?”

“Tất nhiên là ta đồng ý.” Người say nói, “Nhưng bây giờ ta làm sao có thể tới chỗ nhà ông? Để ta nghĩ cách vào trong đó.”

Lỗ Túc sợ hắn dùng chân giẫm vào viên ngọc liền vội vàng bước ra.

“Haha, ông hiện ra rồi!” Tên say hớn hở ra mặt.

Lỗ Túc liền đưa tay ra nói: “Ông hãy trả lại cho ta viên ngọc đó!”

Người say tay cầm viên ngọc, do dự nói: “Ta nhất định phải trả lại viên ngọc này cho chủ nhân của nó… Nhưng nhà ông thì không giống, ta nhớ người lúc nãy cao lớn hơn ông rất nhiều.”

Lỗ Túc biện bạch: “Không sai đâu, chính là ta mà.”

Người say nghĩ ra một cách: “Hay thế này đi, ông hát lại bài hát vừa rồi cho ta nghe, ta xem thế nào mới có thể tin nhà ông được.”

Nhưng Lỗ Túc nào có biết hát. Ông bèn để cho Chu Du hát vọng từ đằng sau, còn mình thì mấp máy môi theo lời bài hát. Phải dùng tới cách này, Lỗ 165 Túc mới qua mặt được người say kia và lấy lại được viên ngọc.

Trước cửa tiệm rượu, cả tám người say còn lại đều nhất mực phải tự mình trả lại viên ngọc cho chủ nhân đích thực của nó, hại Chu Du phải hát đi hát lại đến chín lần.

Lỗ Túc ra chiều không vui, bèn nói: “Chúng ta dây dưa tới những tên say rượu làm gì, chi bằng đi tìm người nào tỉnh táo khéo lại hiệu quả hơn.”

Chu Du nói: “Vẫn còn một cơ hội nữa. Cầu trời phật phù hộ cho ta tìm được một tên tham lam!”

Tên thứ mười bước ra khỏi quán rượu, liền nhặt chiếc hộp đó lên.

Người say mở chiếc hộp nhìn thấy Lỗ Túc bèn hỏi:

“Nhà ông là ai vậy?”

Lỗ Túc bèn nói: “Ta chính là chủ nhân của viên ngọc này, ông có đồng ý trả lại cho ta viên ngọc không?”

Tên này bèn nói: “Ta rất thích nhà ông đó, hay nhà ông về nhà cùng với ta đi!”

Nói rồi hắn ta đóng chiếc hộp lại quay đầu đi thẳng.

Chu Du mừng rỡ: “Chúng ta đã thắng nước Thục rồi, haha.”

Đến lúc này thì Gia Cát Lượng và Trương Phi xuất hiện.

Gia Cát Lượng nói: “Chu Đô đốc, cuộc trắc nghiệm vừa rồi có vấn đề.” Chu Du không phục: “Có vấn đề gì nào?”

“Người tham gia vừa rồi giọng không giống người nước Thục, chắc chắn không thể đại diện cho nước Thục tôi được.”

Gia Cát Lượng lệnh cho Trương Phi bắt tên đó quay lại tra hỏi.

Lỗ Túc hỏi: “Ông là người nước Thục phải không?”

Tên này bèn nói: “Tôi vừa từ nước Ngô tới đây để buôn bán.”

Trương Phi hỏi: “Nhà ông bán hàng gì?”

Hắn lôi ra chiếc hộp: “Tôi… bán một người!”

Chu Du vô cùng tức tối, cái tên say rượu này, chỉ vì hắn mà cả nước Ngô bị mất thể diện.

Gia Cát Lượng cười nói: “Chu Đô đốc, trước khi diễn ra việc này, ông đã sử dụng tiểu xảo, ra lệnh cho tất cả mọi người dân trong nước mình nếu nhìn thấy và nhặt được vật này phải trả lại cho chủ của nó. Nếu nhặt được thì sẽ được trọng thưởng, bằng không thì sẽ bị phạt nặng.

Chu Du mặt trắng bệch: “Gia Cát Lượng, ông có chứng cứ gì không?”

Gia Cát Lượng nói: “Ông không biết thôi, đôi ngọc này có một công năng khác, bốn câu “trọng thưởng, phạt nặng” của ông đã được tự động ghi âm lại. Liệu ông có muốn tôi bật lại cho ông nghe lần nữa không, Chu Đô đốc?”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.