Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Tả Tước Ban ra phố. Cô bé nhìn thấy Tào Hùng đang ngồi dưới một gốc cây to xem sách.

Tả Tước Ban đi đến và đánh tiếng: “Tào Hùng, anh đang xem gì đấy?”

Tào Hùng trả lời: “Đây là một quyển sách phiêu dạt.”

Tả Tước Ban hỏi: “Sách phiêu dạt nghĩa là gì ạ?”

“Theo như trang đầu tiên, đây là một sáng kiến của chủ một hiệu sách. Ông ta để quyển sách này ở nơi công cộng, ai cũng có thể nhặt lấy. Những người nhặt được nó theo chỉ dẫn trong quyển sách sẽ viết một đoạn nói về tâm trạng của mình lúc đó, sau đó lại đem nó để ở một chỗ khác, để người khác lại có cơ hội nhặt được. Đợi cho đến khi viết kín cả quyển sách, nó sẽ trở thành một quyển sách đặc biệt và được gửi trả lại hiệu sách đó, để mọi người cùng thưởng thức.” “Thế đã có ai để lại lưu bút trên quyển sách chưa?”

“Có rồi.”

“Họ viết những gì?”

“Em tự xem đi.”

Tào Hùng đưa quyển sách cho Tả Tước Ban.

Đoạn lưu bút đầu tiên:

Tôi là một người vào thành làm thuê. Tôi sức yếu, văn hóa lại không cao. Tôi muốn tìm một công việc nhẹ nhàng nhất nhưng lại có thể kiếm được nhiều tiền nhất, các ông chủ lớn định thuê tôi xin mời hãy đến khách sạn Thành Nam tìm Lưu Tam Lang.

“Thế này mà được gọi là những dòng tâm sự ư?”

Tả Tước Ban lẩm bẩm, “Rõ ràng là một quảng cáo tìm việc, có gì đáng để thưởng thức đây.”

Cô bé đọc tiếp đoạn lưu bút thứ hai:

Hiện có một chỗ trong từ đường gia tộc, nằm ở ngõ Đắc Lợi, đường Cầu Tài, trung tâm thành phố, cho thuê làm cửa hàng, khách sạn, chợ..., giá thương lượng.

Đoạn lưu bút thứ ba:

Làm thẻ. Tất cả các loại thẻ bạn cần và muốn hãy giao cho tôi làm… Tả Tước Ban cảm thấy rất vô vị, bèn ném quyển sách xuống. Tào Hùng hỏi: “Em không muốn xem tiếp à?”

Tả Tước Ban lắc đầu: “Đều là quảng cáo.”

Tào Hùng nói: “Đoạn quảng cáo bên dưới không như thế đâu.”

Tả Tước Ban liền đọc tiếp đoạn thứ tư:

Nếu như mẹ đọc được cuốn sách phiêu dạt này, xin mẹ hãy nhanh trở về nhà với con, mẹ nhé. Nếu ai đọc được cuốn sách này mà biết được mẹ tôi đang ở đâu xin hãy khuyên mẹ về nhà giúp tôi. Bố nói rằng bố rất hối hận và bố sẽ thay đổi, hãy về nhà với bố con con mẹ nhé.

Tiểu Mai Tả Tước Ban cảm động khi đọc những dòng chữ này.

Cô bé cúi đầu không nói nên lời.

Tào Hùng hỏi Tả Tước Ban: “Em đang nghĩ gì thế?”

Tả Tước Ban trả lời: “Em nghĩ, nếu giúp cho một em bé như Tiểu Mai có thể được nhìn thấy mẹ khi em nhớ mẹ nhất thì tốt biết mấy.”

“Có cách nào không?”

“Chắc là có…”

Ngày hôm sau.

Tào Hùng và Tả Tước Ban lại gặp nhau ở dưới gốc cây to đó. Tả Tước Ban lôi ra một chiếc cốc cho Tào Hùng xem.

Đây là một cái cốc sứ bình thường, không có hoa văn gì cả, nhưng hình dáng của nó lại rất đặc biệt.

Tả Tước Ban hỏi Tào Hùng: “Anh thấy nó giống cái gì?”

Tào Hùng cầm cốc lên ngắm nghía: “Giống trái đào.”

“Không phải đào,” Tả Tước Ban giải thích, “đây là hình trái tim.”

“Thế cái cốc hình trái tim này có gì kỳ diệu?”

“Trước hết anh phải đổ nước vào cốc đã.”

Tào Hùng đi xin một cốc nước ở nhà dân bên đường.

Mặc dù trong cốc đã có nước nhưng vẫn không thấy gì đặc biệt cả.

Tả Tước Ban hỏi Tào Hùng: “Anh nhìn thấy gì ở trong cốc?”

Tào Hùng: “Nhìn thấy anh.”

Tả Tước Ban nói: “Nhìn thấy mình không hay, nhìn thấy người khác mới kỳ diệu chứ.”

“Làm thế nào để có thể nhìn thấy người khác?”

“Anh phải nghĩ về người đó thì mới có thể nhìn thấy họ.”

“Mình phải nghĩ về ai đây?”

Trong lúc Tào Hùng đang nghĩ, thì Tả Tước Ban nhìn thấy một ông già ăn mặc bẩn thỉu trong chiếc cốc. Tả Tước Ban hỏi: “Ông nội của anh à?”

Tào Hùng trả lời: “Không, đó là sư phụ của anh.”

Tào Hùng trở thành cao thủ “bắn bi” là do ông lão ăn mày này dạy.

Tả Tước Ban nói: “Em làm chiếc cốc này là muốn để mọi người có thể nhìn thấy người mà mình mong nhớ. Tào Hùng này, anh có mang quyển sách phiêu dạt đến không?”

“Có.”

Tả Tước Ban nói: “Em nghĩ là, cũng giống như cuốn sách này, chiếc cốc này của em là một cái cốc phiêu dạt, nhất định cũng có thể mang đến những câu chuyện cảm động.”

“Nhưng,” Tào Hùng thắc mắc “mọi người có thể viết ra những câu chuyện của mình vào cuốn sách, còn chúng ta làm sao có thể biết được những câu chuyện trong chiếc cốc phiêu dạt đây?”

Tả Tước Ban nói: “Em làm hai chiếc cốc như thế này, một chiếc để ở nhà. Qua chiếc cốc ở nhà có thể biết được cái cốc này đang phiêu dạt như thế nào.”

Tả Tước Ban viết vào cuốn sách phiêu dạt:

Bạn đang nhớ đến ai? Trên bậc tam cấp thứ 9 ở bến tàu Thạch Kiều có một chiếc cốc hình trái tim, múc một cốc nước sông, người mà bạn nhớ thương sẽ hiện ra trong chiếc cốc. Và quyển sách phiêu dạt được để lại dưới gốc cây.

Tả Tước Ban bảo Tào Hùng đưa cái cốc ra bến tàu Thạch Kiều.

Hành trình phiêu dạt của chiếc cốc phiêu dạt bắt đầu.

Từ bến tàu Thạch Kiều, Tào Hùng đến thẳng nhà Tả Tước Ban.

Cậu nhìn thấy một chiếc cốc khác – cốc giám sát.

Tả Tước Ban hỏi Tào Hùng: “Anh đoán xem, chiếc cốc phiêu dạt của chúng ta sẽ rơi vào tay ai đầu tiên?”

Tào Hùng đoán: “Chắc sẽ là một người mẹ già đang nhớ đứa con trai ở phương xa.”

Tả Tước Ban nói: “Em thì nghĩ là, chắc sẽ là một anh chàng đang mong nhớ người yêu?”

Tả Tước Ban đổ nước vào trong cốc hình trái tim đó, hai đứa chăm chú nhìn vào cái cốc.

Lẽ ra trong cốc sẽ in bóng hai đứa, nhưng vì đây là chiếc cốc đặc biệt, nên nước bên trong chiếc cốc chỉ phản chiếu từng bậc tam cấp đá, đó chính là bậc tam cấp ở bến tàu. Bến tàu không một bóng người.

“Có lẽ người đọc được cuốn sách phiêu dạt chưa kịp đến bến tàu Thạch Kiều…” Tào Hùng đưa ra giả thiết.

Đúng lúc đó, hai đứa nhìn thấy một người đàn ông trọc đầu, ông ta cầm chiếc cốc phiêu dạt trên tay. Người đàn ông đầu trọc nhìn trộm vào trong chiếc cốc.

Tả Tước Ban nói: “Chúng ta xem ông ta nhớ đến ai nào.”

Tả Tước Ban lấy cái thìa gõ vào cái cốc.

Sau mỗi tiếng gõ, mặt của người đàn ông đầu trọc lại to ra một chút. Sau khoảng 5, 6 tiếng gõ, mũi, mồm đều không thấy đâu, chỉ nhìn thấy một con mắt rất to.

Tả Tước Ban nói với Tào Hùng: “Em gõ thêm một tiếng nữa là có thể nhìn thấy người mà ông ta đang nhớ nhung.”

Keng! Tả Tước Ban gõ thêm một tiếng.

Con mắt của người đàn ông đầu trọc lại to thêm gấp hai lần. Bây giờ có thể nhìn thấy rõ trong đồng tử của ông ta có cái gì – hóa ra là một thỏi bạc to.

Tào Hùng giật mình: “Hóa ra ông ta không hề nhớ đến ai cả, mà chỉ nhớ đến bạc thôi.”

Người đàn ông đầu trọc cầm chiếc cốc đi, ông ta cứ đi, đi mãi.

Phía trước mặt ông ta là một cái chợ, loại người nào cũng có, hàng hóa gì cũng có.

Người đàn ông đầu trọc tìm một chỗ trống và ngồi xổm xuống… Tả Tước Ban thất vọng nói: “Không ngờ ông ta lại muốn bán chiếc cốc phiêu dạt.” Tào Hùng nói: “Có người mua chiếc cốc này, coi như là nó đã phiêu dạt đến trạm thứ hai rồi.”

Từ cái cốc giám sát, Tào Hùng và Tả Tước Ban phát hiện trước mặt người đàn ông đầu trọc bỗng đông nghịt.

Rất nhanh sau đó đám đông đã giải tán, nhưng chiếc cốc phiêu dạt không biết bằng cách nào lại đến tay một người đàn ông hói đầu.

Tả Tước Ban chỉ vào người đàn ông hói đầu và hỏi Tào Hùng: “Anh có nhìn thấy ông ta trả tiền không?”

Tào Hùng lắc đầu: “không thấy - song chiếc cốc phiêu dạt này cũng không nên bán.”

“Người này không hề trả tiền mà mang chiếc cốc đi, chắc chắn ông ta là kẻ trộm.”

Tiếp sau đó, hai đứa nhìn thấy kẻ trộm mang chiếc cốc ăn trộm được về nhà.

Một cô bé đáng yêu chạy ra đón tên trộm.

Tào Hùng hỏi: “Tiếc là cái cốc giám sát này chỉ có thể nhìn nhưng lại không nghe thấy được.”

Tả Tước Ban nói: “Nghe được chứ.”

Tả Tước Ban sờ sờ lên quai cốc, hai đứa bèn nghe thấy tiếng nói từ trong chiếc cốc vọng ra:

“Hôm nay bố không ăn trộm cái gì đấy chứ?”

“Uhm!”

“Bố đã nói là bố sẽ quyết tâm hối cải mà.”

“Bố đã hối cải rồi, Tiểu Mai, bố không nói dối con đâu.”

“Vậy, chiếc cốc này ở đâu ra vậy?”

“Bố, bố… đã mua nó.”

Tên trộm vừa nói vừa dùng chiếc cốc phiêu dạt múc nước ở trong bể.

Nhưng khi ông ta vừa định cho lên miệng uống, đột nhiên khựng lại, đờ đẫn nhìn vào bên trong chiếc cốc.

Tả Tước Ban và Tào Hùng nghe thấy tên trộm lẩm bẩm bằng một giọng xót xa: “Mẹ Tiểu Mai ơi, anh nhớ em lắm. Em về đi nhé, lần này anh nhất định sẽ thay đổi, nhất định đấy!...”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.