Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Trương Phi có việc đến tìm Gia Cát Lượng.

Vào phủ, tìm đủ các phòng, nhưng không thấy người.

Trương Phi đến hậu hoa viên, vừa ngẩng đầu lên, vô cùng kinh ngạc nhìn khi thấy Gia Cát Lượng đang treo mình trên cây.

“Tiên sinh à, tại sao ông lại nghĩ không ra vậy?”

Trương Phi vừa hét vừa chạy lại gần gốc cây.

Trương Phi nhìn kĩ, hóa ra không phải Gia Cát Lượng định tự sát. Nếu như là tự sát sẽ phải buộc dây thừng vào cổ chứ không phải buộc tóc lên cành cây.

Chỉ thấy hai mắt Gia Cát Lượng vẫn nhắm nghiền, trông rất thư thái.

Trương Phi lẩm bẩm: “Không hiểu tiên sinh đang làm gì thế nhỉ?” Một lúc sau, Trương Phi thấy Gia Cát Lượng nhanh nhẹn nhảy thoăn thoắt trong không trung.

“Tiên sinh đang luyện công à?”

Gia Cát Lượng nhảy thêm 200 bước mới chịu dừng lại.

Ông khẽ hất đầu một cái, đám tóc đang treo trên cây được gỡ ra, cơ thể nhẹ nhàng chạm đất, lúc ấy ông mới từ từ mở mắt.

Trương Phi thở phào nói: “Tiên sinh thật khéo dọa người. Sao lại treo ngược tóc lên cây vậy?”

Gia Cát Lượng nói: “Tóc có liên quan đến não, não có liên quan đến trí thông minh, ta đang vận dụng ‘Thuật khai quật trí thông minh’.”

Trương Phi bắt đầu thấy hiếu kì: “Trí thông minh cũng có thể khai quật được ư?”

Gia Cát Lượng giải thích: “Trí thông minh của con người chỉ phát huy công dụng được một phần ba, hai phần ba còn lại chìm sâu trong đại não. Nếu như có thể gợi mở được tài nguyên não, người ngu dốt có thể trở thành thông minh, người thông minh có thể càng thông minh hơn.”

“Trí thông minh của tôi thật chẳng đủ dùng.”

Trương Phi nói: “Nếu như có thể cộng thêm hai phần ba còn lại vào với một phần ba đang có này sẽ không có ai nói tôi là hữu dũng vô mưu nữa.” Gia Cát Lượng cười nói: “Nếu Tam tướng quân đồng ý, có thể thử ở đây luôn.”

“Thử thế nào?”

“Tính thử một phép tính nhé. Lấy ngày sinh của Tam tướng quân và Nhị tướng quân nhân vào với nhau là bằng bao nhiêu? Chỉ được tính nhẩm không được tính nháp.”

Trương Phi lẩm bẩm: “Sinh nhật nhị ca là tháng Một ngày 23, sinh nhật của mình là tháng Ba ngày 21, 123 nhân với 321... tính ra được chắc mình ngất.”

“Thôi được”, Gia Cát Lượng nói: “Bây giờ ông hãy bỏ mũ xuống.”

Trương Phi cởi bỏ mũ.

“Tam tướng quân hãy đứng dưới gốc cây này.”

Trương Phi làm theo chỉ dẫn của Gia Cát Lượng.

Gia Cát Lượng phất quạt lông ngỗng, “Yo” một tiếng, Trương Phi lướt trên không, tóc xoắn vào cành cây.

Gia Cát Lượng bắt Trương Phi nhắm mắt.

Sau đó quạt lông ngỗng điều khiển cho Trương Phi nhảy 200 bước trong không trung.

Trương Phi xuống đất, mở mắt ra, Gia Cát Lượng lại hỏi: “123 nhân với 321 bằng bao nhiêu?”

“Bằng 39483”, Trương Phi trả lời mà không cần suy nghĩ.

[Tại nước Ngô]

Lỗ Túc nắm bắt mọi thông tin tình báo đến báo cáo với Chu Du:

“Đô đốc, tôi mới có được một thông tin.”

Chu Du hỏi: “Là tin tốt hay tin xấu?”

Lỗ Túc nói: “Đối với người khác là tin tốt, đối với ông là tin xấu.”

“Chuyện gì vậy?”

“Gia Cát Lượng lại có phát minh mới, ông ta phát minh ra Thuật khai quật trí thông minh.”

Nghe tin từ Lỗ Túc, Chu Du trong lòng lo ngay ngáy: “Ngày trước đối phó với một mình Gia Cát Lượng đã khó rồi, bây giờ coi như một lúc phải đối phó với ba Gia Cát Lượng.”

Chu Du chờ cho Lỗ Túc lui, liền cho gọi pháp sư Vu Cát tới.

Chu Du kể câu chuyện Gia Cát Lượng phát minh ra Thuật khai quật trí thông minh rồi hỏi Vu Cát: “Cậu thử nói xem, trí thông minh của Gia Cát Lượng giờ lớn hơn gấp nhiều lần, chúng ta nên làm gì?”

Vu Cát nói: “Chúng ta... cũng nghĩ cách để khai quật trí thông minh.”

“Trí thông minh cũng cần khai quật” Chu Du cười méo mó: “Nhưng chúng ta không cần khai quật trí thông minh của chính mình.” Vu Cát ngẩn người: “Ý của Đô đốc là chúng ta phải khai quật trí thông minh của người khác ư?”

Chu Du nói: “Nếu như cần phải khai quật thì khai quật trí thông minh người khác còn có ý nghĩa gì...”

“Có nghĩa là nhất định phải khai quật trí thông minh của Gia Cát Lượng?”

“Đúng thế. Cũng giống như có hai cái thùng đều chỉ chứa nửa thùng nước. Nếu như mỗi thùng đổ thêm nửa thùng nữa, hai thùng vẫn là tương đương nhau.

Nhưng nếu như đổ nửa thùng nước này vào nửa thùng nước còn lại, thì đó lại là một chuyện khác.”

“Hiểu rồi”, Vu Cát nói “Nhưng Gia Cát Lượng sẽ không chịu để yên cho người khác đến khai quật trí thông minh của ông ta đâu.”

“Đương nhiên là không”. Chu Du nghĩ ngợi một lúc, nói: “Thế này được không? Chúng ta tặng Gia Cát Lượng một chiếc mũ, nhưng không phải là chiếc mũ bình thường.”

“Đó là chiếc mũ khai quật trí thông minh?”

“Đúng.”

Vu Cát nghĩ: “Từ kĩ thuật phép thuật mà nói, điều đó là có thể, nhưng trong quá trình thử nghiệm phải liên tục quan sát phản ứng của cơ thể.”

Chu Du nói: “Ta không thể giao cơ thể ta cho cậu quan sát bởi vì ta rất quan trọng. Nhỡ thử nghiệm xảy ra sai sót, trí thông minh của ta mất đi, đây sẽ là tổn thất có thể hủy diệt cả nước Ngô.”

“Vậy, cơ thể của ai là không quan trọng lắm, nhỡ xảy ra chuyện gì sẽ không gây ra tổn thất có thể hủy diệt cả nước Ngô?”

“À... Lỗ Túc đi.”

Vu Cát đã tạo ra được chiếc mũ khai quật trí thông minh.

Trên chiếc mũ có những đường gân sắt nhỏ để hút lấy trí thông minh.

Trước khi thí nghiệm bắt đầu, Vu Cát hỏi Lỗ Túc:

“Hãy trả lời, bố của bố ông thì ông gọi là gì?”

Lỗ Túc nói: “Tôi gọi là ông nội.”

“Đúng. Vậy con trai của con trai ông thì là gì của ông?”

“Đó là cháu nội tôi.”

Vu Cát liền đội chiếc mũ khai quật trí thông minh lên đầu Lỗ Túc.

Vu Cát ngồi xuống trước mặt Lỗ Túc, bốn mắt nhìn nhau.

Những đường gân trên mũ phát ra tiếng oong oong rất nhỏ.

Khuôn mặt của Lỗ Túc từ dưới lên trên nổi lên những đường sóng màu đỏ.

Trên khuôn mặt của Vu Cát từ trên xuống dưới cũng nổi đầy những đường sóng màu đỏ. Cuối cùng Vu Cát bỏ mũ ra khỏi đầu Lỗ Túc, sắc mặt của hai người mới trở về trạng thái như ban đầu.

Vu Cát liền hỏi lại để thử trí thông minh của Lỗ Túc.

“Hãy trả lời, con trai của con trai ông là thế nào với ông?”

“Tôi mới chỉ có con trai, chưa có con trai của con trai.”

“Tôi nói trong tương lai, đến khi nào con trai ông có con trai.”

“Có thể con trai tôi không sinh con trai, sinh con gái.”

“Vậy thì trả lời, con gái của con trai ông là thế nào với ông?”

“Con trai tôi không sinh con trai cũng chẳng sinh con gái, có được không?”

Vu Cát toát mồ hôi... Nhưng anh chàng pháp sư đẹp trai rất hài lòng về kết quả thử nghiệm. Trí thông minh của Lỗ Túc giảm đi trông thấy, điều đó chứng minh việc khai quật đã thành công.

Sau khi kết thúc thử nghiệm, Vu Cát đội lên đầu mình chiếc mũ đó, trả lại trí thông minh cho Lỗ Túc.

[Tại nước Thục]

Trương Phi vào phòng gặp Gia Cát Lượng, thấy Gia Cát Lượng đang ngồi yên bất động, đang tập thể dục. Tập thể dục mà có thể không cử động ư? Được chứ. Để duy trì sự nhạy bén của tư duy, Gia Cát Lượng phải tập thể dục cho đầu óc.

“Tiên sinh”, Trương Phi báo cáo: “Pháp sư nước Ngô, Vu Cát, xin cầu kiến. Cậu ta nói đến là vì tình cảm, muốn tặng ông một chiếc mũ.”

Gia Cát Lượng bình tĩnh tập nốt động tác cuối cùng của bài thể dục trí não, với bộ óc đang cực kì minh mẫn, Gia Cát Lượng phán đoán rằng: “Chu Du phái Vu Cát đến, ắt là có liên quan đến thuật khai quật trí thông minh của ta. Tặng ta mũ là chắc muốn khai quật trí thông minh của ta rồi.”

“Mơ tưởng hão huyền”, Trương Phi tức giận: “Tôi sẽ đi đuổi tên đó đi!”

“Khoan đã” Gia Cát Lượng hỏi Trương Phi: “Tam tướng quân, ông nói xem, Chu Du sau khi có được trí lực của ta sẽ làm gì?”

Trương Phi nói: “Hắn ta sẽ thắng toàn bộ số tiền thưởng trong một cuộc thi trí tuệ lớn, sau đó sẽ đánh bại ông trong cuộc chiến Thục - Ngô.”

“Rất có thể,” Gia Cát Lượng cười nói: “Trí tuệ của ta đến nước Ngô, Chu Du sẽ để Vu Cát trả về nguyên vẹn.”

“Tôi không tin.”

“Vậy chúng ta đánh cược với nhau nhé, người thua sẽ phải đi gõ cửa 100 nhà và nói ‘xin lỗi’ với người trong nhà .” “Được, nói lời phải giữ lấy lời!”

Vu Cát bước vào.

“Gia Cát tiên sinh, Đô đốc của chúng tôi nằm mơ, trong giấc mơ ông đến đòi ông ấy một chiếc mũ, Chu tiên sinh tỉnh giấc lập tức lệnh cho tôi mang mũ đến đây ngay.”

Vu Cát cung kính dâng chiếc mũ khai quật trí thông minh.

Gia Cát Lượng nhận lấy rồi đặt chiếc mũ lên bàn.

“Thật là ngại quá.” Gia Cát Lượng nói: “Lẽ nào ta lại nhảy vào giấc mơ của Chu Đô đốc rồi yêu cầu ông ấy một việc buồn cười đến vậy, khiến cho ông phải vất vả đến đây một chuyến rồi.”

“Không sao, tình bạn mới quan trọng mà.” Vu Cát nói: “Gia Cát tiên sinh có muốn đội thử không?”

Chỉ cần Gia Cát Lượng đội mũ vào, Vu Cát có thể khai quật được trí thông minh của Gia Cát Lượng qua việc bốn mắt đối diện.

Nhưng Gia Cát Lượng nói: “Cái mũ này, đến tối ta mới đội nó.”

“Tại sao?”

“Như vậy, trong mơ Chu Đô đốc có thể nhìn thấy ta đội cái mũ mà ông ta tặng, ông ta ắt sẽ rất vui.”

Vu Cát vô cùng thất vọng và thầm nghĩ: “Mưu kế của chúng ta bị Gia Cát Lượng phá hỏng rồi.” Gia Cát Lượng lại nói: “Nhận quà mà không đáp lại thì thật là thất lễ, Chu Đô đốc tặng mũ cho ta, ta cũng nên tặng cho Đô đốc chút quà.”

Vu Cát hỏi: “Là quà gì?”

Gia Cát Lượng nói: “Mấy ngày hôm nay, trí thông minh mà ta khai quật được, thực ra nhiều quá cũng dùng không hết, muốn tặng một chút cho Chu Đô đốc, phiền Vu tiên sinh mang về.”

Vu Cát kinh ngạc há hốc mồm: “Có thể tôi nghe nhầm chăng... ông muốn... tặng trí thông minh?”

“Đúng vậy, ông không nghe nhầm.”

Vậy là theo yêu cầu của Gia Cát Lượng, hai bên cởi áo cột tóc, cách nhau khoảng hai bước chân.

Gia Cát Lượng ra khẩu lệnh: “Hai bên cúi chào.”

Vu Cát vừa cúi người cuống, tóc của ông ta bị tóc của Gia Cát Lượng buộc lại, tóc của hai người kết lại giống như một sợi dây thừng buộc hai con kiến.

Gia Cát Lượng chỉ đạo Vu Cát, hai người hướng đỉnh đầu vào vào nhau, quay vòng...

Tất cả là bảy bảy bốn mươi chín vòng.

Toàn bộ trí lực chuyển hết, Gia Cát Lượng nhắc nhở Vu Cát: “Ta vẫn còn tám chữ nữa, tặng cho Chu Đô đốc...”

Về đến nước Ngô, Vu Cát liền đi gặp Chu Du.

Chu Du hỏi: “Thu được không?” Vu Cát nói: “Coi như là hoàn thành sứ mạng.”

Chu Du nói: “Trước khi đi ta có hỏi ông một vấn đề ngoắt ngoéo, ông không trả lời được, giờ thì trả lời được rồi chứ?”

Câu hỏi đó là: “Khi nào có người gõ cửa, ông tuyệt đối không được nói ‘mời vào’?”

Chỉ thấy Vu Cát lạnh lùng trả lời: “Là trong nhà vệ sinh.”

“Ha ha”, Chu Du cười lớn: “Đúng là trí thông minh có hơn rồi.”

Vu Cát liền đội chiếc mũ khai quật thông minh, định chuyển những trí thông minh thu nhặt được chuyển cho Chu Du.

Đột nhiên Vu Cát nghĩ đến một chuyện, liền bỏ mũ xuống: “Đô đốc, Gia Cát Lượng tặng ông tám chữ, muốn tôi về thì gửi ông luôn.”

“Tám chữ nào?”

“Đại trí nhược ngu, đại ngu nhược trí.”

Chu Du lẩm bẩm: “Nói như vậy, người thông minh xem ra rất ngốc nghếch, còn người xem ra rất thông minh thực ra lại là tên ngốc. Vu Cát, Gia Cát Lượng nói như vậy có nghĩa là gì?”

Vu Cát lắc đầu.

Chu Du đột nhiên chuyển sắc mặt: “Tám chữ này là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm! Nếu như để trí thông minh của Gia Cát Lượng vào đầu óc của ta, rất có thể mọi suy nghĩ và hành động của ta đều bị Gia Cát Lượng điều khiển!”

“Vậy,” Vu Cát nói: “Ông không muốn có trí thông minh của Gia Cát Lượng nữa thì để tôi dùng cho.”

“Cũng không được! Ta làm sao có thể để pháp sư của ta bị Gia Cát Lượng khống chế? Ông lập tức quay trở lại nước Thục, trả lại trí thông minh nguy hiểm này cho Gia Cát Lượng đi!”

Vu Cát lập tức quay lại nước Thục trả trí thông minh.

Đêm hôm đó, Lưu Bị đang ngủ say thì bị tiếng gọi cửa bên ngoài đánh thức.

Ông ta mặc áo mở cửa, thấy Trương Phi đứng ngoài cửa.

Lưu Bị hỏi: “Tam đệ, có chuyện gấp gì à?”

“Xin lỗi,” Trương Phi nói: “Đệ đánh cược bị thua, còn phải đi gõ cửa 99 nhà nữa.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.