Tả Tước Ban nằng nặc đòi bố mẹ chuyển nhà, cuối cùng thì cũng được như ý.
Gia đình Tả Tước Ban là một gia đình toàn pháp sư, cả ba người đều biết phép thuật. Một gia đình như vậy dường như được rất nhiều người ngưỡng mộ.
Nhưng gia đình pháp sư cũng có những điểm không được như ý. Không có hàng xóm đến chơi, quá ư là buồn. Không phải là mọi người không muốn đến chơi mà là vì họ không tìm thấy cửa. Ai muốn đến chơi thì phải vào bằng con đường rất đặc biệt mới vào được nhà của pháp sư, hơn nữa lại hết sức bí mật – phải tìm trên một pano quảng cáo cho thuê nhà dán ở ngoài đường, sau đó nhìn chăm chăm vào chữ “phòng” trên tờ quảng cáo, lại còn phải phóng to tầm mắt với chữ đó mới có thể nhảy vào nhà của pháp sư. Tả Tước Ban thắc mắc: “Tại sao chúng ta không thể giống như những gia đình khác, mở cửa là có thể nhìn thấy đường?”
Tả Từ trả lời: “Nhà của chúng ta như thế này chẳng phải an toàn hơn sao, chẳng ai có thể tự tiện vào nhà mình được.”
Tả Tước Ban nói: “Tại sao lại sợ người khác vào nhà? Tất cả đồ đạc trong nhà chúng ta đều không thể lấy trộm được cơ mà?”
Hữu Lão Sư đồng tình: “Đúng vậy, con gái mẹ nói rất có lý.”
Tất cả đồ đạc trong nhà Tả Tước Ban khi cần dùng mới xuất hiện, dùng xong thì biến mất. Ví dụ khi muốn ngồi, ghế sẽ xuất hiện ngay dưới mông. Muốn uống nước, thì bàn và cốc chén trên bàn sẽ xuất hiện. Cầm cốc lên, dưới chiếc cốc sẽ xuất hiện một bình nước. lấy nước xong thì bình nước sẽ biến mất. Uống nước xong thì cốc chén cũng như bàn cùng biến mất. Đứng dậy thì ghế cũng biến mất theo.
Do đó trong nhà Tả Tước Ban khi không có người thì giống như một căn nhà trống, chẳng có đồ gì có thể ăn trộm.
Do vậy ông Tả Từ đồng ý dọn nhà, dọn đến một căn nhà mà cửa mở ra là đã có thể nhìn thấy đường.
Người và xe đi lại tấp nập trên con đường lớn trước nhà Tả Tước Ban, họ giống như các diễn viên cứ thay nhau lên sân khấu diễn rồi lại xuống. Tả Tước Ban giống như khán giả ngồi trước cửa nhà xem diễn kịch, cô bé rất vui và hạnh phúc.
Có một người cưỡi ngựa đi tới, Tả Tước Ban thấy anh ta nhét một tờ giấy vào trong thùng thư của số nhà 22 phía bên trái và số nhà 24 phía bên phải của nhà Tả Tước Ban.
Tả Tước Ban hỏi anh ta: “Anh làm gì vậy?”
Người đó trả lời: “Tôi là nhân viên bưu điện, tôi đi đưa thư.”
Tả Tước Ban lại hỏi: “Nhà em cũng có hòm thư, sao anh lại không đưa thư cho nhà em?”
“Bởi vì không có ai gửi thư cho nhà em cả.” Người đưa thư chỉ nhà hàng xóm bên trái và bên phải, “Nhà này thì nhận được thiếp mời đám cưới, còn nhà kia thì nhận được trát của nha môn.”
Nhìn người đưa thư cưỡi ngựa đi, Tả Tước Ban cảm thấy hơi buồn.
Ngày hôm sau.
Tả Tước Ban nghe thấy tiếng vó ngựa, người đưa thư lại đến.
Người đưa thư xuống ngựa và gọi to: “Nhà số 23 có thư!”
Tả Tước Ban mừng rỡ: “Ai viết thư cho nhà mình nhỉ?”
Cô bé chỉ nhìn thấy trên phong bì thư có dòng chữ: Người nhận: Cô Bạch xinh đẹp nhà số 23 phố Kịch Đài.
“Nhầm rồi ạ,” Tả Tước Ban nói, “Nhà em không phải họ Bạch, hơn nữa em cũng đâu trắng trẻo.”
Người đưa thư buồn bã: “Thư gửi nhầm địa chỉ sẽ được trả về cho người gửi, nhưng trên bức thư này không đề địa chỉ người gửi thư, bây giờ anh phải làm thế nào đây?”
Tả Tước Ban suy nghĩ rồi nói: “Nếu chỉ nhìn bên ngoài thì không có tác dụng gì, có lẽ phải đọc nội dung bên trong bức thư.”
Người đưa thư ngạc nhiên: “Em định bóc bức thư này ra à? Không được!”
“Không cần phải bóc.”
Tả Tước Ban đặt bức thư lên trên một bàn tay, sau đó dùng bàn tay kia chậm rãi xoa khắp bức thư.
Lúc này cô bé nhắm mắt và nói: “Đây được gọi là thuật đọc bằng tay.”
Cô bé dùng ngón tay đọc nội dung bức thư:
Cảm ơn quý khách đã viếng thăm và đồng ý trở thành hội viên của cửa hàng chúng tôi. Sắp tới cửa hàng chúng tôi có chương trình khuyến mại mua hai tặng một, tức là mua hai ngón tay sẽ được tặng một ngón chân.
“Mua ngón tay?” Người đưa thư cảm thấy quá khủng bố, “xã hội đen có phải không?”
“Chưa chắc,” Tả Tước Ban ngẫm nghĩ, “trong thư nói là ‘cửa hàng chúng tôi’, có phải là một cửa hàng có liên quan đến ngón tay và ngón chân không?”
Người đưa thư vò đầu bứt tai: “Có cửa hàng như vậy sao?... A, đúng rồi! Ở phố Phụ Nữ có một cửa hàng chuyên vẽ móng nghệ thuật.”
“Chắc là như vậy đó - ở cửa hàng họ nếu như vẽ hai móng tay sẽ được miễn phí vẽ một móng chân, nếu như vẽ cả hai bàn tay thì sẽ được miễn phí vẽ móng một bàn chân.”
“Chắc chắn như vậy rồi, anh có thể đến phố Phụ nữ để trả lại bức thư này rồi.”
Người đưa thư vừa định lên ngựa, bỗng nhớ ra điều gì, anh ta nói với cô bé: “Này em gái, nếu em dạy anh thuật đọc thư bằng tay, sẽ rất có lợi cho công việc của anh đấy.”
Đúng vậy, nếu biết được thuật này thì về sau anh ta sẽ không gặp phải rắc rối như vừa rồi nữa.
Tả Tước Ban làm mẫu cho người đưa thư: “Anh nhìn đây, hai bàn tay anh phải cọ xát 5000 lần trước tầm mắt thì mới có thể có được khả năng nhìn…”
Lần sau khi đi ngang qua nhà Tả Tước Ban, người đưa thư tỏ ra rất hào hứng.
“Cô em có biết gì không, lại sắp khai chiến rồi đấy!”
“Ồ?” Tả Tước Ban hỏi, “làm sao anh biết?” Người đưa thư trả lời: “Chu Du bên nước Ngô viết thư cho Tưởng Cán, bọn họ là bạn học của nhau…”
“Anh đã đọc trộm bức thư đó?”
“Đúng vậy. Trong thư Chu Du nói là, lần này một dao sẽ diệt hết các tướng nước Ngụy.”
Tả Tước Ban lo lắng: “Anh đã giao thư cho Tào Công chưa?”
“Chưa,” Người đưa thư đắc ý: “Anh đã dùng cách em dạy và xem trộm bức thư, khi nhận thư Tưởng tiên sinh không hề biết đâu.”
Tả Tước Ban than: “Việc này có liên quan đến sự sống còn của nước Ngụy chúng ta, thế mà anh lại thờ ơ đến vậy!”
Người đưa thư nói: “Không nghiêm trọng như vậy đâu, Chu Du chỉ nói khoác, anh rất tin tưởng vào các tay cờ của nước ta.”
“Anh nói cái gì – tay cờ?”
“Đúng vậy, anh cũng là một fan hâm mộ cờ tướng.
Trong cuộc thi đối kháng cờ tướng Ngụy - Ngô lần trước, nước Ngô đã thua, nên lần này họ cũng đừng mong thắng.”
Mấy hôm sau, người đưa thư lại mang đến thông tin mới.
“Lại có người gửi thư cho Tưởng Cán.” Tả Tước Ban hỏi: “Có phải là người nước Thục muốn đánh cờ với chúng ta không?”
“Không phải, đây là thư tuyệt giao của bạn gái Tưởng Cán.”
“Tưởng Cán đen đủi quá, có mỗi chuyện yêu đương mà không thành.”
“Cái cô người yêu của Tưởng Cán viết: Em là người yêu thứ 400 của anh, đây vốn là điều rất may mắn vì đó là số chẵn. Song, anh lại là người yêu thứ 199 của em. Em muốn yêu thêm một người nữa để cho đủ số chẵn, nên đành phải chia tay với anh.”
Tả Tước Ban cảm thấy cô gái đó thật buồn cười.
Lần sau khi người đưa thư đến, Tả Tước Ban lại hỏi anh ta: “Hôm nay anh lại đọc được gì hay?”
Người đưa thư tiết lộ: “Đúng vậy. Lần này là một cô gái viết thư cho anh chàng đẹp trai Tào Thực. Cô ta viết rằng: ‘Em luôn mơ thấy anh, đêm qua là đêm thứ 400 em nằm mơ thấy anh. Anh có thể viết tặng em một bài thơ vì giấc mơ thứ 400 này được không?’…”
Tả Tước Ban đã quen với việc nghe người đưa thư đọc thư.
Nhưng người đưa thư cũng ít đến hơn, tiếng vó ngựa của anh ta chỉ thoảng qua rất nhanh.
Tả Tước Ban nghĩ ra một cách. Cô viết lên giấy dòng chữ: Tôi gửi cho mình bức thư này.
Sau đó nhét vào phong bì, trên phong bì đề tên mình và gửi đi.
Cô cho rằng, người đưa thư sẽ mang bức thư này đến cho cô. Khi anh ta mang thư đến, cô lại được nghe những câu chuyện thú vị.
Nhưng khi nhét bức thư vào thùng thư nhà cô, người đưa thư đã không hề xuống ngựa.
Cũng trong ngày hôm đó, cô nghe thấy hàng xóm trên phố kể cho nhau nghe chuyện có một cô bé rỗi hơi đi gửi thư cho chính mình, đúng là nực cười.
Tả Tước Ban cảm thấy bị tổn thương.
Cô nhận ra rằng: Làm nhân vật chính trong câu chuyện thực ra chưa chắc đã vui vẻ.
“Không thể để cho anh chàng đưa thư làm như vậy nữa.” Tả Tước Ban nghĩ.
Khi người đưa thư cưỡi ngựa qua, Tả Tước Ban gọi giật anh ta lại: “Này, anh đừng đọc trộm thư của người khác nữa, có được không?”
Người đưa thư ngại ngùng: “Anh đã quen mất rồi, cứ cầm lấy thư là sờ, vừa sờ là đọc được hết nội dung của bức thư. Nếu có tài em hãy thu lại phép thuật đã dạy cho anh đi, em có làm được không?”
Đúng vậy, cô bé có thể dạy người khác phép thuật, nhưng lại không thể thu lại được. Tả Tước Ban cầu cứu hai vị pháp sư cao thủ, đó là bố mẹ cô bé.
Ngày hôm sau, người đưa thư lại đến.
Khi sắp xếp lại thư, anh ta nhìn thấy có một bức thư viết:
Người nhận: Tả Tước Ban, số 23 đường Kịch Đài.
Người đưa thư cười: “Lại tự gửi thư cho mình à?”
Theo thói quen anh ta lại nhắm mắt, một tay cầm lá thư, một tay xoa chầm chậm trên bức thư.
Anh ta nhìn thấy một bức tranh với một vài nét vẽ, đó dường như là một đốm lửa.
“Ối!”, đột nhiên anh ta kêu lên, và lập tức rụt tay lại, anh ta cảm thấy đầu ngón tay bỏng rát.
Từ đó trở đi, anh ta không xem trộm thư của người khác nữa – đốm lửa đó đã đốt cháy khả năng nhìn xuyên thấu của anh ta, hơn nữa còn thiêu rụi sự hiếu kỳ đối với đời tư người khác của anh ta.