Trương Phi đến báo với Gia Cát Lượng.
“Tiên sinh, Lỗ Túc nước Ngô đến cầu kiến.”
“Mời ông ta vào.”
Gia Cát Lượng tiếp đãi người bạn cũ bằng loại trà hảo hạng nhất.
“Tử Kính, ông tới nước Thục lần này có sứ mệnh gì mang theo chăng?”
Lỗ Túc đáp: “Khổng Minh tiên sinh, tình bang giao hữu nghị giữa hai nước Ngô - Thục là không thể chia cắt được, nhưng cũng còn vấn đề về lãnh thổ. Đô đốc Chu Du nước tôi muốn mời tiên sinh sang Ngô một chuyến bàn chuyện tranh chấp này, cũng là để thắt chặt thêm mối quan hệ của hai nước.” “Quả là một ý kiến hay, tôi rất sẵn lòng nhận lời Chu Đô đốc”, Gia Cát Lượng mỉm cười đáp.
“Tiên sinh không thể đi!”, Trương Phi vội vàng khuyên ngăn, “Chu Du sẽ mưu hại tiên sinh đó!”
Gia Cát Lượng nói: “Chu Du sẽ không hại ta đâu, mà cho dù có muốn hại ta cũng sẽ không thể thành công được. Tử Kính, ông xem tôi nói có đúng không?”
“Không được, tiên sinh không thể sang đó một mình.” Trương Phi vẫn thấy không yên tâm chút nào, “Hay là để Trương Phi tôi đi cùng, giống như Triệu Tử Long lần trước hộ tống đại ca vậy.”
Lỗ Túc tỏ ý không đồng tình: “Tiên sinh đi chuyến này là nói chuyện bang giao hữu nghị, chứ nào phải đi bàn chiến sự, hà tất cần Dực Đức hộ tống? Lỗ Túc tôi lần này đến Thục cũng không cần người bảo vệ, ai mà sẽ tới hại tôi chứ?”
Gia Cát Lượng liền nói với Trương Phi: “Tam tướng quân không cần nói nữa, ý ta đã quyết!”
Rồi quay sang nói với Lỗ Túc: “Bây giờ đã muộn,Tử Kính vào lán trại nghỉ một đêm, sáng mai tôi và ông sẽ xuất hành.”
Lỗ Túc vui vẻ cáo từ.
Lỗ Túc đi rồi, Trương Phi vẫn một mực: “Sự an toàn của tiên sinh cũng là sự an nguy của xã tắc, hay là cứ để tôi đi cùng tiên sinh!” Gia Cát Lượng nói: “Đa tạ Tam tướng quân. Tam tướng quân một mực muốn hộ tống tôi, tôi thật khó khước từ, vậy tôi sẽ nhận lời Tam tướng quân một nửa có được không?”
Trương Phi tỏ vẻ thắc mắc: “Ý tiên sinh là, tôi chỉ tiễn tiên sinh tới nửa đường rồi quay về sao?”
“Không, ý tôi là tôi sẽ chỉ mang một nửa Dực Đức mà thôi.”
“Không hiểu”.
Gia Cát Lượng giải thích: “Để thể hiện tình hữu hảo, mà cũng để đề phòng bất trắc, tôi quyết định chỉ mang phần thân của tam tướng quân, cũng có thể nói là, dùng đầu của tôi và người của tam tướng quân để hợp lại làm một.”
“Thật không thể tưởng tượng nổi!” Trương Phi nói, “Có nghĩa là Gia Cát Lượng ghép xác này sẽ có tài hùng biện và trí tuệ siêu quần, lại dũng mãnh đủ sức địch vạn quân, vừa có thể đàm phán thương thuyết lại vừa có thể tự mình tự vệ, văn võ song toàn?”
“Đúng thế.”
“Nhưng mà, hai đầu của chúng ta đều phải lìa khỏi thân, liệu có nguy hiểm quá không? Tôi không lo cho bản thân mình, mà là lo cho tiên sinh kìa, bởi mạng sống của tiên sinh quan trọng hơn tôi cả ngàn lần.”
“Không lo, không lo. Tôi tất có cách.” Gia Cát Lượng lấy ra bảy lọ nhỏ màu đen, xếp thành một vòng.
Sau đó ông lấy ra một tờ giấy màu vàng, đốt cháy thành tro rồi cũng lần lượt cho vào bảy chiếc lọ kia.
Một lúc sau, khói từ trong lọ bốc lên ngùn ngụt.
Gia Cát Lượng hỏi Trương Phi: “Ông có biết trong lọ có vật gì không?”
Trương Phi không thể trả lời được.
“Chính là phân của con hồ li chín đuôi đã được phơi khô.”
“Phân hồ li?”
“Đúng thế. Ông biết Phong Hỏa Đài dùng phân cáo để làm khói cáo, hôm nay chúng ta tạo khói hồ li.”
“Thế khói hồ li này dùng để làm gì vậy tiên sinh?”
Gia Cát Lượng giải thích:
“Trong pháp thuật, làm đầu lìa khỏi thân là một phép khó, nhất định phải dùng tới khói hồ li. Chỉ có trong khói hồ li mới có thể triển khai phép Phân thân tam tuyệt này.”
Trương Phi thắc mắc: “Thế nào gọi là Phân thân tam tuyệt?”
“Dưới tác dụng của khói hồ li, đầu có thể tách khỏi thân mà không đau, không chảy máu và không hôn mê.” Lúc này khói đã trở nên dày đặc, tạo thành một màn sương.
Gia Cát Lượng bước vào trong đám khói, ẩn đi phần thân bên dưới.
Ngoài làn khói, Trương Phi đang hồi hộp lo lắng chờ đợi.
Sau đó, Trương Phi nghe thấy một tiếng “Ầm!”
Trương Phi thất kinh hỏi: “Sao vậy tiên sinh?!”
Lúc này mới nghe thấy tiếng Gia Cát Lượng:
“Không sao đâu, tôi đang xoay cái đầu xuống.”
“Xoay… xoay thế nào?”
“Quay trái ba vòng, quay phải ba vòng, tức khắc sẽ rơi, Tam tướng quân cầm giúp tôi với.”
Trong đám khói, nhìn thấy đôi tay của Gia Cát Lượng, ôm một vật, đó chính là đầu của ông.
Trương Phi giơ tay đón lấy đầu của Gia Cát Lượng rồi đặt lên bàn.
Thân hình không đầu của Gia Cát Lượng từ từ bước ra khỏi làn khói, đẩy Trương Phi vào trong.
Trên bàn, đầu Gia Cát Lượng nói: “Tam tướng quân, ông hãy xoay thử chiếc đầu mình xem có thấy đau hay không”
Trương Phi đáp: “Tôi làm rồi, không đau tí nào cả.”
“Tiếp tục quay trái ba vòng, quay phải ba vòng…” Lại một tiếng “ầm” nữa từ trong đám khói vang ra.
Gia Cát Lượng đỡ lấy đầu Trương Phi rồi đặt lên bàn, sau đó để đầu mình vào tay Trương Phi.
Đầu của Gia Cát Lượng đặt trên tay của Trương Phi dặn dò: “Khi hợp nhất, phải quay phải ba vòng, rồi quay trái ba vòng… Chú ý trước sau, đừng để lắp ngược.”
Bây giờ bạn thử đoán xem, người bước ra khỏi màn khói kia là Trương Phi hay Gia Cát Lượng?
Ngày hôm sau, Gia Cát Lượng được ghép xác cùng Trương Phi bắt đầu lên đường. Khi tới nước Ngô, Chu Du thiết đãi yến tiệc, tiếp đón Gia Cát Lượng. Thấy Gia Cát Lượng đi có một mình, không ai bảo vệ, Chu Du trong lòng mừng vui khôn xiết.
Chu Du bước tới chỗ Gia Cát Lượng nâng rượu mời: “Khổng Minh tiên sinh, vì tình bang giao hữu nghị hai nước Ngô - Thục, cũng là vì tình bằng hữu giữa hai ta, hãy cùng nhau uống cạn chén này!”
Gia Cát Lượng tỏ ý chối từ: “Dạo này dạ dày tôi không được tốt, không uống được rượu!”
Sự thực là Gia Cát Lượng cần giữ cho đầu óc tỉnh táo, nên không thể uống được. Nhưng ông không thể ngờ được rằng Trương Phi là người yêu rượu hơn cả mạng sống. Một khi dự tiệc rượu, huyết mạch toàn thân rần rần không thể kiểm soát nổi.
Miệng Gia Cát Lượng nói không thể uống, nhưng tay Trương Phi lại không kìm nổi việc cầm lấy cốc rượu kia.
Gia Cát Lượng cố dùng hết sức mình để kiềm chế không cho Trương Phi làm hành động ngu xuẩn này. Đúng lúc ấy, tướng Thái Sử Từ dưới trướng Chu Du đứng lên nói: “Gia Cát tiên sinh, ông không uống vì không có tiết mục góp vui đúng không? Tôi có thể biểu diễn vài đường kiếm giúp tiên sinh uống được thoải mái!”
“Xoẹt”, Thái Sử Từ rút ra một thanh bảo kiếm sáng lóa.
Rõ ràng Chu Du có chủ ý giống như trong vụ Hồng Môn Yến, Thái Sử Từ đóng vai Hạng Trang, sát khí đằng đằng.
Thái Sử Từ múa kiếm như cưỡi gió đạp mưa, dần dần tiến tới gần bàn Gia Cát Lượng.
Gia Cát Lượng đứng bật dậy, tay tóm lấy áo lông vũ của Thái Sử Từ, nói:
“Thái Sử tướng quân, Gia Cát Lượng tôi trước nay chưa làm việc nặng nhọc bao giờ, gần đây để tăng cường sức khỏe nên thi thoảng rảnh rỗi có luyện chút ít võ công, hôm nay mong được góp vui cùng ông, mong các vị chớ chê cười.”
Gia Cát Lượng nhẹ nhàng nhảy vọt một cái đã qua mặt bàn, bình tĩnh, nhanh nhẹn, không hổ danh là “nhanh như sóc chạy, nhẹ như lá rơi.”
Tất cả mọi người miệng há hốc mắt trố ra kinh ngạc.
Thái Sử Từ nghĩ thầm trong bụng: “Quân tử đi trước là quân tử khôn.”
Rồi Thái Sử Từ xuất luôn chiêu hòng chặt đứt quạt của Gia Cát Lượng.
Gia Cát Lượng xoay cổ tay, gạt kiếm qua một bên, từ thế bị động chuyển thành thế thượng phong, rồi dùng quạt đập vào mu bàn tay Thái Sử Từ. Tuy là cú đập của Gia Cát Lượng nhưng dùng sức của Trương Phi, Thái Sử Từ đau quá hét lên một tiếng, bảo kiếm rơi khỏi tay.
Không đợi kiếm kịp rơi, Gia Cát Lượng xuất chiêu, đá tung kiếm lên không trung.
Kiếm bay vọt lên xà nhà rồi lao xuống cắm “Phập”
một tiếng vào bàn Chu Du. Vốn bị cận thị, Chu Du để tay trên bàn không kịp né, mũi kiếm kẹp chính giữa ngón giữa và ngón đeo nhẫn rồi rung lên một hồi lâu.
Đợi kiếm đứng yên, Chu Du mới dám rút kiếm ra, nhưng không sao rút nổi!
[Tại nước Thục]
Vậy thân Gia Cát Lượng và đầu Trương Phi sau khi hợp nhất liệu sẽ ra sao?
Tối hôm Gia Cát Lượng sang Ngô, Trương Phi vẫn sống theo lối cũ, uống rượu xong rồi đi ngủ từ sớm.
Nhưng thân Gia Cát Lượng lại không quen ngủ sớm, ông có thói quen đốt nến làm việc tới tận khuya.
Trương Phi thử ép thân quân sư nằm lên giường, nhưng thật không hề dễ dàng, dưới sự đấu tranh giữa ý chí và sức mạnh của thân xác, Trương Phi thật khó có thể giành được phần thắng.
Trương Phi liền nghĩ: “Dù sao thì tiên sinh cũng sắp về rồi, nhẫn nhịn vài ngày vậy.” Trương Phi ngồi xuống trước bàn làm việc của Gia Cát Lượng rồi ngủ gật, cho tới tận khuya, chân Gia Cát Lượng mới chịu bước vào giường ngủ.
Sáng hôm sau, Trương Phi có thói quen dậy luyện võ, nhưng thân Gia Cát Lượng lại rất khó kết hợp.
Trương Phi nghĩ ra một chiêu “Phi long tại thiên”, khai triển trên không trung, nhưng chân Gia Cát Lượng lại… không có lực, không sao giơ chân lên được.
Trương Phi định dùng chiêu “Bạt sơn đáo hải”, đẩy phiến đá to, lại sợ Gia Cát Lượng đẩy không nổi khéo lại… gãy cả xương.
Trương Phi bèn nghĩ: “Thôi, tạm thời không tập nữa vậy, chỉ cần vài ngày tới không cần đánh trận, chứ mình mà dùng thân xác mềm như đậu phụ này đánh nhau thì có ngày thiệt mạng mất.”
[Tại nước Ngô]
Chu Du không sao diệt trừ được Gia Cát Lượng văn võ song toàn, chỉ còn cách ngoan ngoãn ngồi xuống đàm phán mà thôi.
Cuộc đàm phán quả là thoải mái, bàn từ sáng tới tối, từ tối lại tới sáng, hết ngày này sang ngày khác… Gia Cát Lượng vốn không sợ đàm phán, nhưng mông Trương Phi lại sợ lắm lắm bởi Trương Phi vốn không chịu nổi ngồi yên một chỗ trừ phi uống rượu. Thế là người ta cứ nhìn thấy cảnh như thế này:
“Gia Cát tiên sinh, ông xem, vấn đề trả Kinh Châu…”
“Ôi, xin lỗi Chu Đô đốc, nhà vệ sinh ở đâu thế?”
“Ra khỏi cửa thì rẽ trái, tới chỗ nào bắt đầu bốc mùi thì rẽ phải.”
“Tôi biết rồi, xin cảm ơn.”
Gia Cát Lượng ra ngoài đi dạo, đợi cho mông Trương Phi thoải mái mới quay lại tiếp tục đàm phán.
Tuy nhiên chẳng duy trì được bao lâu.
“Gia Cát tiên sinh, về vấn đề Kinh Châu, lập trường của chúng tôi là…”
“Xin lỗi Chu Đô đốc,” Gia Cát Lượng lại phải đứng dậy, “Tôi thấy bụng…”
“Không phải ông đã đi vệ sinh rồi sao?”
“Người ta có câu: “Sông có khúc, người có lúc, không tránh khỏi phải đi vệ sinh.”
Tuy nhiên, dưới sự nỗ lực của Gia Cát Lượng, thời gian ngồi đàm phán càng lúc càng kéo dài.
Cuối cùng, thành ra ngồi lâu đến mức chính Chu Du lại không chịu nổi, mới kiến nghị Gia Cát Lượng:
“Hay là ông lại ra ngoài đi vệ sinh đi, chẳng phải người ta có câu…”
Cuộc đàm phán giữa hai nước Thục - Ngô cuối cùng cũng kết thúc, Gia Cát Lượng trở về nước Thục. Trương Phi vui mừng ôm siết Gia Cát Lượng, kì thực là ôm chính tấm thân yêu quý của mình.
“Tôi cứ mong ngóng tiên sinh trở về”, Trương Phi nói, “Việc đổi thân cuối cùng cũng kết thúc rồi.”
“Nhưng mà, ông có còn muốn chúng ta tiếp tục hoán đổi nữa không, Tam tướng quân?”
“Tại sao không?”, Trương Phi cười khì, “Nhưng dù sao dùng thân xác của chính mình vẫn sướng hơn.”
Gia Cát Lượng nói: “Cơ thể của chúng ta thể hiện thói quen của mỗi người, nhưng để có thể thay đổi thói quen này là rất khó, tôi đã thay đổi cơ thể của ông, Tam tướng quân, sao ông không thử thay đổi cơ thể tôi chứ? Nếu làm được, ông sẽ thấy mình rất giỏi đấy!”