Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Thầy hiệu trưởng và các giáo viên trong trường không thích học sinh biết phép thuật, do đó mà Tả Tước Ban không được đi học. Mặc dù vậy, bố mẹ cô bé vẫn yêu cầu hàng ngày phải dậy sớm, bởi vì mặc dù không phải làm bài tập ở trường nhưng cô bé vẫn phải học phép thuật, để lớn lên nối nghiệp bố mẹ.

Mấy ngày hôm nay cô bé đang học vẽ quẻ.

Vẽ quẻ xem ra cũng gần như viết chữ, nhưng lại phức tạp hơn một chút. Khi viết chữ một nét là một nét, dứt khoát. Nhưng vẽ quẻ thì không đơn giản như vậy, một nét vẽ phải vòng mười mấy cái thậm chí hàng trăm cái, hơn nữa mỗi một nét vòng đều phải nhớ rõ, không được phép sai.

Mỗi lần học vẽ quẻ, đầu Tả Tước Ban lại to dần lên theo bức vẽ. Đầu tiên đầu to như quả dưa hấu, sau đó như quả bí ngô, rồi lại phình to như quả bí xanh… Khi mới bắt đầu cứ vẽ là đầu to ra, về sau không vẽ đầu cũng to ra.

Đầu to vẫn chưa lo, nhưng quan trọng là đau, càng to càng đau. Buổi tối nằm ngủ trên giường, đầu đau như búa bổ khiến cô bé không ngủ được. Đợi đến khi đầu nhỏ dần lại, trở về trạng thái ban đầu, cô bé mới ngủ được. Vì ngủ muộn nên buổi sáng cô bé muốn ngủ thêm một chút. Nhưng cái chính là cô bé không thích vẽ, cô cảm thấy chán ngắt, do đó mặc dù dậy rồi nhưng vẫn cố tình nằm ngủ.

“Tả Tước Ban, dậy thôi!” Bố gọi hết lần này đến lần khác.

Tả Tước Ban nhắm nghiền mắt nói: “Bố cho con ngủ thêm một tí nữa, con vẫn đang mơ dở đây này.”

Tả Từ hỏi: “Vậy con đang nói mơ đấy à?”

“Vâng ạ.”

“Con mơ thấy gì?”

“Con mơ thấy một người cha.”

Tả Từ cười: “Con mơ thấy bố sao?”

“Không phải bố,” Tả Tước Ban trả lời, “là một người bố khác, ông ấy tốt hơn bố.”

Tả Từ cười không nổi, ngậm ngùi: “Ông ấy tốt hơn bố ở điểm nào?”

Tả Tước Ban nói: “Người bố đó không giục con, không gọi con, ông ấy chỉ nhìn con cười, để con muốn ngủ đến lúc nào cũng được.”

Tả Từ thở dài.

Để cạnh tranh với ông bố tốt trong giấc mơ của con gái, Tả Từ chỉ biết mỉm cười hiền từ với cô bé…

Ngày hôm sau.

Tả Tước Ban ra phố cùng mẹ trở về nhà liền chui vào phòng, cô bé nghe thấy dưới gậm giường có tiếng “slow, slow”.

“Có chuột!” Tả Tước Ban hét lên.

Cô tìm một cái que và chọc thẳng vào gậm giường.

“Đừng chọc nữa!” Gậm giường phát ra tiếng cầu cứu.

Tả Tước Ban hỏi: “Con chuột kia, mày ở trong đó làm gì?”

“Ta không phải là chuột, ta là bố của con.”

Đúng là giọng của bố.

Tả Tước Ban hỏi: “Tại sao bố lại giả tiếng chuột?”

Tả Từ trả lời: “Bố không giả làm chuột, bố đang tìm một chiếc dép.”

Tả Từ đã ở dưới gậm giường rất lâu.

Khi chui ra, người ông bám đầy bụi.

Nhìn thấy đôi tay trống không của bố, Tả Tước Ban hỏi: “Bố không tìm thấy dép à?”

“Không thấy.” Tả Từ trả lời, “Có lẽ là bị bọn chuột lấy đi làm nôi rồi cũng nên.”

“Tả Tước Ban! Tả Tước Ban!”

Tả Tước Ban bị đánh thức bởi một âm thanh kỳ quặc.

Âm thanh này phát ra từ bên dưới thân thể của cô bé.

Tả Tước Ban hỏi: “Ai đấy?”

Âm thanh ở dưới vọng lên: “Tôi là chiếc giường của cô.”

“Ồ, cái giường của mình từ trước đến giờ có biết nói đâu nhỉ.”

“Hôm qua tôi không biết nói, nhưng hôm nay tôi đã nói được rồi, bởi vì hôm nay tôi đã thành tinh. Hôm nay tôi tròn 1000 tuổi. Bất cứ đồ vật nào vượt qua 1000 năm đều có thể thành tinh.”

Tả Tước Ban mệt mỏi lật người lại, nói với chiếc giường thành tinh: “Tôi không ngờ là mình lại ngủ trên một chiếc giường 1000 năm tuổi, như vậy có thể được coi là di sản văn hóa đấy.”

Giường thành tinh tiếp tục: “Giường 1000 năm tuổi là một chiếc giường đã già. Cũng giống như con người, người 1000 tuổi là người già, nên phải được làm việc ít hơn người trẻ một chút.”

Tả Tước Ban hỏi: “Công việc của cụ chính là để tôi nằm ngủ.”

Giường thành tinh nói: “Tôi hy vọng là cô dậy đúng giờ, đừng có ngủ nhiều, cô ngủ nhiều thì cái thân già tôi đây ăn không tiêu hóa nổi đâu.” Để bảo vệ chiếc giường già, Tả Tước Ban không tiếp tục ngủ nữa, cô bé bật dậy và mặc quần áo… Sau bữa sáng, cô bé tiếp tục học vẽ quẻ.

Hôm nay sẽ phải học “Vẽ quẻ bằng tay” trước tiên.

Tả Từ mở đầu: “Trên cơ sở đã biết được cách vẽ quẻ bằng bút, hôm nay chúng ta sẽ học vẽ quẻ bằng tay.”

Tả Tước Ban hỏi: “Hai cách vẽ này không giống nhau sao ạ?”

Tả Từ giảng giải: “Tuy cách vẽ giống nhau, nhưng không giống ở chỗ dùng bút vẽ thì có thể nhìn thấy bức quẻ, nhưng dùng tay vẽ thì lại không. Vì không nhìn thấy, nên bản thân sẽ rất khó có thể biết được là mình vẽ đúng hay sai.”

Vừa nghe thấy bố nói vậy, đầu của Tả Tước Ban lại bắt đầu to lên.

“Vậy thì bức quẻ không nhìn thấy có tác dụng gì ạ?”

“Loại quẻ này có tác dụng ẩn giấu khá tốt, không dễ bị phát hiện.”

“Nếu chúng ta muốn phát hiện bức tranh tay của người khác thì làm thế nào?”

Tả Từ trả lời: “Phép thuật ‘ư ử nhận quẻ’ có thể đối phó với những bức quẻ loại này.”

Tả Tước Ban bắt đầu thấy hứng thú – đầu cô bé lại bắt đầu nhỏ lại. Cô hỏi bố: “Thuật ư ử nhận quẻ là như thế nào ạ?”

Tả Từ: “Chỉ cần hát bài hát nhận quẻ, nếu trong phạm vi năm bước chân có tồn tại bức quẻ vẽ bằng tay, bài hát mà con đang ư ử bị lạc điệu, sẽ khiến con phải chú ý. Sau khi phát hiện ra bức quẻ, con tiếp tục ư ử hát, những nét vẽ sẽ hiện ra.”

Tả Từ dạy Tả Tước Ban bài hát nhận quẻ.

Sau bữa trưa, trong lúc nghỉ trưa.

Tả Tước Ban nghêu ngao bài hát nhận quẻ vừa học được trong phòng:

Hây hây ha ha hây hầy hu,

U a u a u ù u.

Hây ha hây ha hây hù ha,

Ha hu a u hu à hu…

Khi hát đến câu “ha hu a u”, đột nhiên bị lạc điệu.

Cô bé cố gắng hát thật chuẩn, nhưng càng hát càng lạc điệu.

Tả Tước Ban bắt đầu cảnh giác: “Điều này chứng tỏ - trong phạm vi năm bước chân, có người dùng bức quẻ để đối phó với mình!”

Tả Tước Ban liền hát liên hồi bài hát nhận quẻ, dùng tiếng hát để tìm những nét vẽ ẩn giấu.

Cuối cùng cô bé đã phát hiện dưới gậm giường, bức quẻ ẩn giấu được vẽ bằng tay trên tấm phản giường. Bài hát nhận quẻ đã khiến cho những dòng chữ trên bức tranh hiện ra:

Tả Tước Ban, Tả Tước Ban! Tôi là chiếc giường của cô.

Ngày hôm qua tôi còn không biết nói, nhưng hôm nay tôi đã cất được lời, bởi vì tôi đã trở thành tinh. Ngày hôm nay tôi tròn 1000 tuổi. Đồ vật nào qua 1000 năm tuổi cũng có thể trở thành tinh. Cũng giống như con người, một chiếc giường 1000 năm tuổi là một chiếc giường già, nên phải ít làm việc hơn người còn trẻ. Tôi mong cô ngủ dậy đúng giờ, đừng ngủ nhiều nghe cô, nếu không tôi sẽ ăn không tiêu đấy cô ạ.

Lúc này Tả Tước Ban mới hiểu ra rằng, chẳng có giường thành tinh gì cả, chẳng qua là bức phú quẻ phản giường gây chuyện.

Buổi chiều, bố tiếp tục dạy Tả Tước Ban vẽ quẻ.

Tả Tước Ban hỏi bố: “Có bức quẻ nào biết nói không ạ?”

“Có chứ,” Tả Từ trả lời, “có loại quẻ tự đọc, có thể chuyển những ký hiệu thành lời nói.”

“Vậy thì con muốn học vẽ quẻ tự đọc!”

Tả Từ chưa bao giờ thấy cô con gái lại có thái độ học tập tích cực như vậy, nên vui vẻ nhận lời ngay.

Khi học vẽ quẻ tự đọc, vì quá hứng thú, nên đầu của Tả Tước Ban lại không bị to ra, hơn nữa lại học rất nhanh. Vào bữa tối, Tả Từ thường thích uống rượu.

Mỗi khi uống nhiều thì lại khó kiểm soát. Người bình thường khi không kiểm soát nổi mình thì thường nói lung tung hoặc mắng chửi lung tung, nhưng pháp sư thì lại khác, họ sẽ biến hình, biến thành các loài động vật khác nhau.

Ví dụ, những lúc mất kiểm soát, Tả Từ sẽ mặt đỏ tía tai thề với mọi người rằng: “Tôi có thể hái được… trăng xuống, hai mẹ con có tin không? Tôi không nói đùa đâu, nếu nói dóc, tôi chính là… con chó.”

Ông nhảy về phía mặt trăng.

Ông không hề tóm được mặt trăng, vì vậy khi rơi xuống đất ông liền biến thành một con chó.

Những lúc say mèm phải bảy ngày sau Tả Từ mới tỉnh rượu, cho nên con chó có thể ngủ trên giường bảy ngày. Những lúc như vậy, Hữu Lão Sư không muốn ngủ cùng chó, đành phải ngủ dưới đất.

Tửu lượng của Tả Từ nhiều nhất là ba chén, uống đến chén thứ tư là không kiểm soát nổi bản thân rồi.

Tối nay, Tả Từ uống cạn ba chén, vừa rót đầy chén thứ tư, có chuyện lạ xẩy ra.

“Tả Từ, Tả Từ!” một âm thanh kỳ quái vang lên.

Tả Từ hỏi: “Ai gọi tôi đấy?”

Âm thanh đó lại vang lên: “Tôi là cái chén của ông.” “Hả, chén rượu của tôi từ trước đến giờ có biết nói đâu.”

“Tôi là chiếc chén của ông. Ngày hôm qua, tôi còn không biết nói, nhưng hôm nay tôi đã cất được lời, bởi vì tôi đã trở thành tinh. Hôm nay tôi tròn 1000 tuổi.

Cũng giống như con người, một cái chén 1000 năm tuổi là một cái chén già, nên phải ít làm việc hơn người còn trẻ một chút.”

“Ý của ngươi là?”

“Tôi hy vọng ông chỉ uống ba chén, không nên uống nhiều, nếu không tôi sẽ ăn không nổi.”

Tả Từ lúc này vẫn vô cùng tỉnh táo, ông chỉ vào con gái và cười phá lên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.