Ngày nghỉ, Chu Du đánh chiếc xe bốn bánh ba chỗ ngồi màu vàng của mình ra phố hóng gió.
Ông ta đang ung dung tự đắc, bỗng vang lên một tiếng “Thất á!” từ căn nhà bên đường.
Chu Du kinh ngạc, liền dừng xe.
“Thất á! Thất á!”, lại hai tiếng nữa.
Chu Du quay đầu lại ngó, té ra âm thanh lạ kia phát ra từ căn nhà của pháp sư Vu Cát.
Chu Du xuống xe đi vào trong.
Vu Cát đang ngồi trên một chiếc ghế xoay ở giữa phòng. Sát tường là một chiếc bàn dài, trên bàn bày các đĩa hoa quả nào là đào, lê, mơ, táo, các loại.
Chu Du thấy có không ít hoa quả và đĩa rơi dưới đất, con quạ cưng của Vu Cát đang bận rộn thu dọn giúp chủ nhân. “Cậu đang làm gì vậy?”, Chu Du ngạc nhiên hỏi Vu Cát.
Vu Cát nói: “Tôi đang chơi bắn cung, tôi là một người ham mê bắn cung.”
“Nhưng hai tay cậu trống không, không có cung cũng chẳng có tên, làm sao mà bắn?”, Chu Du tỏ vẻ không hiểu.
Vu Cát giải thích: “Ban đầu tôi chơi bắn cung cũng có tên, có nỏ, nhưng sau đó cảm thấy chơi tên không an toàn, dễ bị thương nên chuyển sang chơi kiểu ‘bắn không cần cung cũng chẳng cần tên’.”
Chu Du hỏi: “Thế nào là ‘bắn không cần cung cũng chẳng cần tên’?”
Vu Cát liền giơ ngón tay cái của bàn tay phải ra, tiếp đến ngón trỏ tạo thành một góc 90 độ, rồi hướng ngón trỏ ngắm bừa một quả lê đặt trên đĩa.
Anh ta hô: “Thất á!”
Quả lê đó lập tức rơi xuống đất.
“Thất á!”
Cả đĩa lê cũng bị rơi xuống đất.
Chu Du cảm thấy rất kì lạ: “Cậu dùng cái gì để bắn rơi cả quả lê và đĩa lê vậy?”
Vu Cát giải thích: “Các ngón tay của chúng ta vốn có thể giải phóng được năng lượng, nhưng năng lượng này rất yếu, chỉ cách một phân thôi nhưng di chuyển 56 một con kiến còn khó. Nhưng, nếu như qua xử lý của phép thuật thì nó sẽ mạnh hơn nhiều, khi đó có thể đem đến hiệu quả đáng kinh ngạc.”
Ngón trỏ của Vu Cát chỉ thẳng vào chiếc mũ trên đầu Chu Du: “Thất á!” Chiếc mũ bay khỏi đầu Chu Du. Nhưng nó vẫn chưa rơi xuống đất, thế là Vu Cát liền ra hiệu cho con quạ dùng miệng bắt lấy và đội trả lên đầu cho Chu Du.
Vu Cát nói: “Lúc nãy là bắn những vật cố định, tôi sẽ bắn những vật đang chuyển động cho ngài xem.”
Con quạ được phân công, ngậm mấy chùm nho bay lượn trong phòng.
Cùng với những tiếng “thất á”, từng chùm nho cứ thế rơi xuống đất.
Nhưng có một sự cố ngoài ý muốn, sau mười mấy tiếng “thất á”, lần này thứ bị bắn trúng không phải là nho mà là quạ, đầu con quạ rơi phịch xuống đất.
Chu Du kinh ngạc kêu lên: “Cậu đã vô tình ngộ sát con quạ yêu quý của mình rồi kìa!”
Vu Cát không chút lo lắng: “Nó chỉ tạm thời hôn mê thôi, rất nhanh sau đó sẽ tự động tỉnh lại. Không chết, không bị thương, không để lại di chứng, ‘thất á’ là một kiểu bắn thân thiện với môi trường.”
“Vậy khổ thân cho con quạ của cậu, đó là một cú bắn ngoài ý muốn.” “Đúng vậy.”
“Nhưng ta hy vọng có thể chuyển thất á từ trong dân dụng vào quân dụng, từ ngoài ý muốn chuyển thành có chủ ý.”
“?”
Lúc đó con quạ mở mắt, nó đập cánh bay đậu lên vai của Vu Cát.
Chu Du nói: “Nếu như áp dụng kĩ thuật này vào thực tiễn, khi quân địch đang hôn mê, quân ta hoàn toàn có thể thừa cơ khống chế được đối phương, khiến chúng trở thành tù binh của ta.”
Vu Cát hỏi: “Ý của Đô đốc là, muốn cho mọi tướng sĩ trong quân Ngô chúng ta đều nắm được kĩ thuật bắn ‘thất á’ này?”
“Đúng vậy.” Chu Du nói: “Trận chiến mới của Ngô - Ngụy sắp diễn ra, chúng ta hoàn toàn có thể dựa vào vũ khí cơ mật này để giành thắng lợi.”
[Cuộc chiến Ngô - Ngụy bắt đầu] Toàn bộ quân Ngụy tiến vào chiến trường dưới sự thống lĩnh của đại thống soái Tào Tháo, bài binh bố trận xong xuôi.
“Ồ”, Tào Tháo kinh ngạc quay ra nói với quân sư Tưởng Cán của mình: “Sao đến giờ này không thấy bóng dáng quân Ngô đâu vậy?” Tưởng Cán nói: “Chắc là do họ ngủ dậy muộn cũng nên.”
Vừa nói dứt lời, quân Ngô từ từ xuất hiện từ phía chân trời.
Tào Tháo ra lệnh cho toàn quân sĩ: “Quân địch đến rồi, toàn quân chờ lệnh!”
Quân Ngô từ từ hiện rõ mồn một, rõ tới mức có thể nhìn thấy họ cầm binh khí gì.
Nhưng điều khiến cho quân Ngụy kinh hãi là – quân Ngô không mang theo binh khí!
Tào Tháo hỏi Tưởng Cán: “Tử Thúy à, thị lực của ông tốt hơn ta, ông nhìn giúp xem, quân Ngô thực sự không mang binh khí gì sao?”
Tưởng Cán trả lời: “Tay phải thì không cầm gì, tay trái mỗi người cầm một sợi dây thừng, dây thừng thì không thể coi là binh khí được.”
“Có thể”, Tào Tháo phân tích, “Bọn họ định bắt chước kiểu trói ngựa, dùng dây thừng để trói cổ binh sĩ chúng ta lại chăng.”
Tào Tháo lại hạ lệnh: “Toàn quân chú ý, lập tức rút kiếm ra khỏi bao. Khi cổ của các ông bị dây thừng buộc vào phải nhanh chóng cắt đứt dây thừng.”
Xoẹt! Toàn bộ quân Ngụy lăm lăm kiếm trong tay.
Quân Ngô càng tiến sát hơn. Khi hai bên chỉ còn cách nhau năm bước chân, quân Ngô dừng lại.
Quân Ngụy giơ kiếm, bất cứ lúc nào cũng có thể cắt dây thừng.
Nhưng quân Ngô không hề tung ra sợi dây thừng bên tay trái mà đều nhất loạt giơ tay phải, chỉ về phía đối phương.
“Hành động này của chúng”, Tào Tháo đoán, “có phải là chửi người khác không?”
Lúc này, pháp sư Quản Lộ theo đoàn quân tham chiến nói với Tào Tháo: “Trên đầu ngón tay của quân sĩ nước Ngô đều dán một mẩu giấy màu vàng, cho thấy việc này có liên quan đến pháp thuật.”
Tào Tháo nói: “Đối phó với mưa thì phải cầm ô.
Khi binh sĩ của chúng ta bị pháp thuật uy hiếp thì, Quản Lộ, ô của ông đâu?”
Quản Lộ nói: “Không kịp rồi.”
Vừa dứt lời, toàn thể quân Ngô hô vang một tiếng:
“Thất á!”
Năng lượng phép thuật từ đầu ngón tay của mười vạn quân Ngô bắn ra, tạo thành một nguồn năng lượng khổng lồ khiến mười vạn quân Ngụy bổ nhào xuống đất.
Trong lúc quân Ngụy còn hôn mê chưa tỉnh, những sợi dây thừng của quân Ngô bắt đầu phát huy tác dụng, họ đem trói quân Ngụy lại.

Nhưng quân Ngô không hề tung ra sợi dây thừng bên tay trái mà đều nhất loạt giơ tay phải, chỉ về phía đối phương. Tào Tháo ngồi trên ngựa thừ người ra, quay lại nói với Quản Lộ: “Thất á lợi hại thật đấy.”
Quản Lộ nói: “Tào công mau chạy đi, nếu không ‘Thất á’ đến chỗ ông bây giờ.”
Tào Tháo vội ba chân bốn cẳng rời khỏi trận đấu.
Nước Ngô thắng lớn trong trận chiến Ngô - Ngụy lần này.
[Tại nước Thục]
Trương Phi nhận được tin tình hình chiến đấu của hai bên Ngô - Ngụy liền vội vàng chạy đến báo cáo với Gia Cát Lượng.
“Tiên sinh, lần này quân Ngô dùng vũ khí bí mật đánh thắng được quân Ngụy.”
Gia Cát Lượng hỏi: “Vũ khí bí mật gì vậy?”
Trương Phi giơ ngón cái của bàn tay phải, chỉ ngón trỏ thẳng hướng Gia Cát Lượng: “Thất á!”
Một Gia Cát Lượng tinh thông pháp thuật ngay lập tức hiểu ra sự kì diệu ẩn chứa bên trong, gật đầu lia lịa: “Cao chiêu, cao chiêu.”
Gia Cát Lượng liền giơ ngón cái và ngón trỏ của mình lên huơ huơ trong không trung.
“Xem ra tiên sinh rất hứng thú với phép thuật này.” Trương Phi nói.
Gia Cát Lượng đáp: “Khả năng ứng dụng của nó không hề nhỏ chút nào đâu, ta cần nghiên cứu cẩn thận.”
Gia Cát Lượng nhắm mắt, từ tốn phe phẩy chiếc quạt lông ngỗng.
Trương Phi đi ra ngoài, trong bụng mừng thầm:
“Chỉ cần tiên sinh của chúng ta vẫy quạt một cái thì tên Chu lang kia đừng hòng sơ múi được gì của nước Thục nhá.”
Vài ngày sau, vào buổi trưa, Gia Cát Lượng đến tìm Trương Phi.
Vệ binh canh ngoài cửa nói: “Gia Cát tiên sinh, Trương tướng quân đang ngủ trưa.”
“Ta biết, ta cố tình đến tìm tướng quân vào giờ này”, Gia Cát Lượng nói.
“Nhưng”, vệ binh nói: “Thời gian này không ai gọi được tướng quân dậy, ông ấy ngủ say như chết vậy.”
“Để ta vào thử xem.”
Gia Cát Lượng đến trước giường của Trương Phi.
“Tam tướng quân, tam tướng quân!”
Gọi mấy tiếng mà Trương Phi vẫn ngáy o o.
Gia Cát Lượng lấy quạt cù vào gót chân của Trương Phi. Chân của Trương Phi động đậy vài cái nhưng ông ta vẫn ngủ say sưa.
Gia Cát Lượng giơ ngón cái, dùng ngón trỏ hướng về phía Trương Phi kêu lớn: “Thất á!” Trương Phi giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy, mở to mắt hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Gia Cát Lượng cười nói: “Chỉ là một thí nghiệm.
Ta nghĩ, Chu Du có thể dùng ‘Thất á’ khiến người khác hôn mê, thì ngược lại ta cũng có thể khiến người hôn mê tỉnh dậy. Mặc dù có tác dụng với con người, nhưng với động vậy thì sao? Thực vật thì sao?”
Gia Cát Lượng suy nghĩ thật sâu xa.
Một tháng trôi qua.
Trương Phi bắt đầu luyện tập binh lính chuẩn bị cho chiến tranh Thục - Ngô.
Điều khiến Trương Phi lo lắng là: Sắp đánh nhau đến nơi mà mấy hôm nay không thấy Gia Cát tiên sinh đâu cả.
Trương Phi tìm đến mật thất của Gia Cát Lượng.
Trương Phi nghĩ: “Chu Du nhất định sử dụng ‘Thất á’ trong chiến tranh Thục - Ngô. Đạo cao một thước, phép cao một trượng, Gia Cát tiên sinh nhất định là đang nghiên cứu ‘Thất á cấp cao’ để nắm chắc phần thắng đây.”
Nhưng cửa phòng mật thất khóa, bên trong không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì.
Trương Phi đi hỏi Lưu Bị: “Đại ca có biết Gia Cát tiên sinh hiện giờ đang ở đâu không?”
Lưu Bị nói với Trương Phi: “Tiên sinh nói, trong rừng không khí trong lành nên tiên sinh vào rừng rồi.”
“Hả?” Trương Phi khó hiểu: “Cuộc chiến còn đang phía trước, tiên sinh vẫn còn thú vui đi vào rừng tản bộ ư?”
Trương Phi vội vàng đi vào rừng tìm Gia Cát Lượng.
Trương Phi tìm thấy Gia Cát Lượng đang đứng ngây người trước một cái cây bị đổ.
Gia Cát Lượng hỏi Trương Phi: “Tam tướng quân, ông nói xem cây trông đẹp hơn hay là cái gốc cây trụi thùi lụi thì đẹp hơn?”
Trương Phi trả lời: “Đương nhiên là cây nhìn đẹp hơn rồi, cây còn có thể ra hoa kết quả, còn cây mà trơ mỗi cái gốc thì còn gì là đẹp.”
Gia Cát Lượng nói: “Nhưng con người chỉ vì để làm ra những ngôi nhà đẹp và đồ dùng đẹp mà biến cái cây trở nên xấu xí một cách không thương tiếc.
Trước tình trạng cây cối trơ lại gốc ngày càng nhiều thế này, con người nên cảm thấy hối hận.”
“Nhưng hối hận có tác dụng gì?” Trương Phi nói:
“Gốc cây mãi chỉ là gốc cây mà thôi.”
“Ta sẽ hối lỗi thay cho những người chặt cây kia.”
Gia Cát Lượng nói: “Hối lỗi bằng hành động.” Gia Cát Lượng giơ ngón tay cái và ngón trỏ ra phía trước gốc cây: “Thất á!”
Trương Phi chờ một lát:
“Ồ sao vẫn không có động tĩnh gì vậy?”
Gia Cát Lượng nói: “Ông cứ nhìn kĩ mà xem.”
Trương Phi đứng lại gần cái cây mới nhìn thấy một mầm xanh nho nhỏ đang chồi lên.
Trương Phi nói: “Lớn rất chậm ạ.”
“Đúng là rất chậm.” Gia Cát Lượng nói: “Cho nên ta phải nghiên cứu, làm thế nào để chúng lớn nhanh một chút, để uy lực của ‘Thất á’ lớn hơn một chút.”
“Nhưng chúng ta sắp đánh nhau với nước Ngô rồi, tiên sinh, ông nên phân biệt việc nặng nhẹ.” Trương Phi nhắc nhở Gia Cát Lượng.
Gia Cát Lượng trấn an: “Tam tướng quân không cần lo lắng, ta đã có cách để đối phó với Chu Du rồi.
Ông nghĩ xem, nghĩ cho nhân loại chẳng phải quan trọng và cần kíp hơn nghĩ cho nước Thục hay sao?”
Đến ngày khai chiến hai bên Thục - Ngô.
Quân nước Thục đến chiến trường đúng giờ.
Quân Ngô vẫn theo lệ cũ, một lúc sau mới từ từ tiến đến từ phía chân trời.
Quân Ngô vẫn không mang theo binh khí, tay phải không cầm gì, tay trái cầm một sợi dây thừng. Nhưng điều khiến quân Ngô kinh ngạc là, quân Thục ra trận với hai bàn tay không.
Quân Ngô tiến sát vào.
Khi hai bên chỉ còn cách nhau năm bước chân, quân Ngô dừng lại.
Quân Ngô vừa giơ phải lên, lúc này toàn bộ quân Thục lùi về sau một bước.
“Thất á” của quân Ngô chỉ có tác dụng trong vòng năm bước chân, cho nên họ không thể không tiến thêm một bước.
Nhưng quân Thục lại tiếp tục lùi lại một bước.
Cứ như vậy, quân Ngô tiến thêm một bước, quân Thục lại lùi tiếp một bước.
Quân Thục dẫn quân Ngô vào rừng sâu không có cây – khắp nơi chỉ toàn là cây còn trơ lại gốc.
Lúc này toàn bộ quân Thục liền đưa ngón cái và ngón trỏ ra phía trước, trên đầu ngón tay có dán một mẩu giấy màu đỏ... Nhưng mục tiêu của họ không phải là quân Ngô mà là mấy cái gốc cây kia.
“Thất á! Thất á! Thất á!...”
Lúc này kĩ thuật “Thất á” mà Gia Cát Lượng nghiên cứu ra đã nhuần nhuyễn hơn trước rất nhiều.
Những mầm non mới nhú trên những gốc cây nhanh chóng phát triển thành cành cây, chẳng mất chốc đã biến thành cây xanh to lớn. Quân Ngô còn đang ngơ ngác vì sự hồi sinh của những gốc cây, thì đột nhiên phát hiện quân địch đã biến mất từ bao giờ.
Chu Du và toàn bộ quân lính của mình bị bao vây trong rừng sâu bạt ngàn không thấy đường ra.
Quân sĩ kinh hãi kêu lên: “Chúng ta bị lạc đường mất rồi.”
“Không được hoang mang!”, Chu Du hạ lệnh “Dùng ‘Thất á’ của chúng ta chặt đứt chỗ cây này, phá vỡ vòng vây của địch mà thoát ra.”
“Thất á! Thất á! Thất á!...”
Nhưng uy lực ‘Thất á’ của quân Ngô có hạn, chỉ đủ bắn cho lá cây bay tứ tung.
Đột nhiên trong rừng vang lên tiếng người trách mắng: “Đừng bắn lá cây nữa, mau dừng tay lại.”
Mọi người nhìn theo hướng âm thanh, thấy một ông lão phăm phăm bước tới.
Chu Du hỏi: “Ông là ai?”
Lão nhân nói: “Ta là Hoàng Thừa Ngạn - quản gia của Gia Cát Lượng. Chỉ cần các ông nhận thua trận này, hứa không phá hoại cây cối nữa, ta sẽ dẫn các ông ra khỏi đây.”
Chu Du cay cú quá. Nhưng ông ta còn lựa chọn nào khác sao?