Nước Ngụy ở phía bắc nên thường xuyên xảy ra hạn hán. Cả nước Ngụy chỉ có một khúc sông Hoàng Hà chảy qua nên Tào Tháo mở một cuộc họp khẩn cấp để tìm giải pháp.
“Các vị,” Tào Tháo mở đầu, “vì nguồn nước thiếu hụt nghiêm trọng như vậy nên chúng ta không thể không có giải pháp.”
Tưởng Cán đưa ra ý kiến: “Lượng nước tiêu thụ hiện nay chủ yếu là dùng cho sinh hoạt đó là nước uống, nước tắm và nước giặt quần áo. Nên nếu áp dụng biện pháp gì thì ít nhất cũng phải giảm 1/3 lượng nước tiêu thụ ở ba phương diện nói trên.”
Tào Tháo: “Ý của Tử Ký là chúng ta sau này chỉ có thể dùng nước ở hai phương diện. Chúng ta không thể không uống nước đúng không? Vậy thì chúng ta sẽ phải đưa ra lựa chọn một là tắm, hai là giặt quần áo, xin mời mọi người cho ý kiến.”
Có người cho rằng: “Nếu như không tắm sẽ rất ngứa ngáy khó chịu, hơn nữa rất dễ gây ra bệnh về da.
Còn quần áo, chỉ cần chú ý đến chức năng giữ ấm của quần áo là được và có thể bỏ qua chức năng làm đẹp.
Hơn nữa, mọi người đều mặc như nhau, nên sẽ chẳng có ai cảm thấy mình bẩn hơn người khác, lâu dần sẽ trở thành một trào lưu thẩm mỹ mới.”
Nhưng lại có người phản đối: “Nếu như chỉ có người trong nước so sánh với nhau thì chẳng có gì để nói, nhưng nếu so sánh với người nước khác thì sao? Nếu như có một sứ giả nước khác đến, nhìn thấy chúng ta mặc những bộ quần áo bẩn bao nhiêu lâu chưa được giặt, thử hỏi nước Ngụy chúng ta có còn cần hình ảnh quốc tế nữa không? Thà rằng bên trong ngứa ngáy một tí nhưng bên ngoài phải giữ được vẻ sạch sẽ tinh tươm.”
Cuộc tranh luận đang diễn ra rất kịch liệt, bên ngoài bẩm báo: “Sứ giả Tây Vực xin gặp Tào Công.”
‘Nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo xuất hiện’.
Phái ủng hộ giặt quần áo nhân cơ hội này lập tức tấn công phái ủng hộ tắm: “Nếu như quần áo của các ông nửa năm không giặt, các ông còn mặt mũi nào nhìn bạn bè quốc tế không?”
Phái ủng hộ tắm phản công: “Đương nhiên chẳng có gì phải xấu hổ cả, vì chúng tôi có thể trốn ở nhà hoặc trốn vào một góc nào đó để họ không thể nhìn thấy.”
“Chẳng nhẽ toàn bộ nước Ngụy đều trốn sao?”
“Đúng vậy.”
Tào Tháo hỏi: “Để bạn bè quốc tế chỉ nhìn thấy một Tào Tháo mặc quần áo bẩn thôi sao?”
Sứ giả Tây Vực bước vào và làm lễ với Tào Tháo.
Tào Tháo mời sứ giả ngồi, đoạn hỏi: “Ấn tượng của ngài đối với nước tôi như thế nào?”
Sứ giả trả lời: “Quý quốc đâu đâu cũng là sa mạc, giọt nước giọt vàng, nên điều đáng quý nhất khi đến quý quốc đó là, người dân và quần áo của quý quốc rất sạch đẹp, đúng là phải biết tiết kiệm nước lắm lắm.”
Tào Tháo lại hỏi: “Ở quý quốc người dân bao nhiêu lâu mới tắm một lần? Quần áo mặc bao nhiêu lâu mới giặt?”
Sứ giả trả lời: “Cái này còn phải xem bao lâu mới có một trận mưa. Khi có mưa thì có thể tắm và giặt quần áo. Song, ở nước tôi một năm may ra mới có một trận mưa.”
“Vậy thì quốc vương của các ngài cũng như vậy, một hai năm mới giặt quần áo một lần ư?”
“Dạ không, quần áo của quốc vương chúng tôi chưa bao giờ giặt.” Tào Tháo kinh ngạc: “Tại sao vậy?”
Sứ giả trả lời: “Quần áo của quốc vương chúng tôi được may bằng vải chống lửa, khi bẩn chỉ cần đốt là áo lại sạch sẽ tinh tươm.”
Tào Tháo chẹp chẹp: “Sao lại có một thứ vải quý hiếm đến vậy. Tại sao dân chúng quý quốc lại không thể mỗi người có một bộ?”
Sứ giả trả lời: “Vải chống lửa được làm từ bông đá, bông đá là một khoáng vật quý hiếm, dân thường làm sao có thể có được.”
“Vậy,” Tào Tháo nhìn khắp lượt sứ giả, “Bộ quần áo ngài đang mặc được làm từ vải chống lửa chứ?”
Sứ giả cười: “Đúng vậy, để tỏ lòng kính trọng quý quốc nên tôi mới mặc bộ quần áo này.”
Sứ giả vừa nói vừa cởi bảo vật ra, dâng lên Tào Tháo.
“Chỉ cần cho tôi một bộ quần áo sạch, để tôi có đủ thể diện về nước là được rồi ạ.” Sứ giả nói.
Tào Tháo ra lệnh mang đến mấy chiếc áo bông, tặng cho sứ giả.
Sau khi sứ giả đi khỏi, Tào Tháo tiếp tục quay lại cuộc họp.
Ông ra lệnh hai phái ủng hộ giặt và ủng hộ tắm giơ tay biểu quyết.
Nhưng kết quả biểu quyết không phân thắng bại. Cuối cùng pháp sư Quản Lộ lên tiếng: “Vị sứ giả Tây Vực đã gợi mở cho chúng ta một điều. Dùng lửa giặt quần áo có thể tiết kiệm được nước, nhưng giá thành lại quá cao, một người bình thường không thể có nổi một chiếc áo làm từ vải chống lửa. Vậy thì chúng ta có thể thử dùng lửa để tắm xem sao?”
Tất cả mọi người đều hết sức ngạc nhiên.
Mọi người đang tưởng tượng ra cái cảm giác dùng lửa thay nước để tắm.
Tào Tháo hỏi Quản Lộ: “Dùng lửa để tắm càng ngày càng trắng ra hay đen đi?”
Quản Lộ không hiểu: “Tại sao ngài lại nghĩ rằng càng tắm càng đen?”
Tào Tháo nói: “Con vịt quay mà chúng ta hay ăn chẳng phải là càng quay càng đen hay sao.”
Quản Lộ giả thích: “Đương nhiên ‘quay người’ sẽ khác với quay vịt… Hơn nữa, về cơ bản đây không phải là quay người. Kết quả của phương pháp này sẽ giống với việc dùng nước để tắm, tắm bằng lửa cũng càng tắm càng trắng, càng tắm càng sạch.”
Có người ở phái ủng hộ tắm chất vấn: “Cho dù tắm bằng lửa sẽ không bị đen đi nhưng đốt lửa sẽ phải cần nhiên liệu, trong lúc tiết kiệm được nước thì chúng ta sẽ phải tiêu hao nguyên liệu than và củi gỗ, thế chẳng phải ba đấm bằng một đạp sao?” Quản Lộ trả lời: “Dùng lửa để tắm là thuộc vào phạm trù phép thuật, chứ không phải tiêu hao nguyên liệu truyền thống. Đương nhiên, làm thế nào để tắm cho sạch, an toàn, đây là việc mà một pháp sư như tôi phải nghiên cứu kỹ.”
Quản Lộ lại trở về với căn hầm chứa đầy bắp cải của mình.
Ông ngồi trên đống bắp cải và suy nghĩ về phương án tắm lửa.
Ngọn lửa pháp thuật không tiêu hao nhiên liệu truyền thống sẽ được thắp lên dưới điều kiện gì đây?
Cách thắp lửa không thể quá phức tạp, phải thật chuyên nghiệp nhưng cũng phải đơn giản, trực tiếp, phù hợp với đa số quần chúng.
Quản Lộ ngồi nóng cả đống bắp cải bên dưới mới chịu đứng dậy, đi đi lại lại trong căn hầm của mình.
Đột nhiên ông ta sững lại, ánh mắt dừng lại ở trên tường.
Trên tường có một hình vẽ một người đàn ông bằng than đen, tay trái ôm một cái bắp cải to, tay phải giơ lên như đang chào ai đó.
Bên dưới có đề hai dòng chữ:
Sư huynh ơi, anh đừng có lạ,
Mượn của anh một bắp cải to.
Quản Lộ rất tức giận, rõ ràng là ăn trộm thế mà còn nói là mượn.
“Hơn nữa”, Quản Lộ lầm bầm, “mượn một cây, thực sự là lấy một bắp cải à? Mình không tin.”
Quản Lộ ngồi xuống và chăm chú đếm lại đống bắp cải… Ông có tất cả 200 cây bắp cải nhưng bây giờ chỉ còn có 198 cây.
Quản Lộ không thể chịu nổi, ông vô cùng tức giận.
Đột nhiên, không khí trong căn hầm nóng lên, những vệt sáng màu tím bao trùm toàn thân ông.
Ông cảm thấy rất khó chịu, bèn lần lượt cởi bỏ quần áo.
Đúng lúc đó, ông ý thức được rằng: Đây chính là tắm lửa mà mình cần nghiên cứu.
Quản Lộ dùng nội lực thâm hậu của mình để khống chế tất cả những gì xảy ra trong căn hầm.
Những ánh lửa màu tím thành hình tròn xoay xung quanh cơ thể ông cứ lúc lên lúc xuống, bắp cải xung quanh thì lúc sáng lúc tắt.
Ông cảm thấy toàn thân lúc mát lúc nóng, lúc nóng lúc mát.
Dần dần ông cảm thấy toàn thân vô cùng sảng khoái.
Sau khi ánh sáng màu tím nhạt dần, ông sờ sờ da mình, chưa bao giờ lại có được cảm giác sạch sẽ, mát mẻ đến vậy. Da không những sạch, mà đầu óc còn minh mẫn lạ thường, ông phát hiện ra rằng ban nãy khi đếm còn để sót một cây bắp cải, cây bắp cải đó đã bị ông lấy làm ghế ngồi.
Quản Lộ vừa mặc xong quần áo thì có người tìm đến căn hầm của ông.
Quản Lộ hỏi: “Anh là ai?”
Người đó trả lời: “Tôi đến trả ông cái này.”
Người đó ôm theo một cây bắp cải.
Quản Lộ cảm ơn: “Cảm ơn anh.”
Người đó ngạc nhiên: “Tại sao ông lại cảm ơn tôi, tôi phải cảm ơn ông mới đúng.”
Quản Lộ trả lời: “Bởi vì anh mượn một cây bắp cải, nên tôi mới tìm được cách thắp lửa dễ nhất…”
Phòng tắm lửa đầu tiên của nước Ngụy do chính Quản Lộ thiết kế được xây dựng rất nhanh chóng.
Tào Tháo dẫn theo các quan văn võ đến tham quan.
Trong phòng tắm không hề có bể tắm to với hơi nước bốc khói nghi ngút, chỉ thấy những buồng tắm riêng biệt để một người sử dụng.
Tào Tháo bước vào buồng tắm, trong đó không có bất cứ một thiết bị nào, bốn bức tường cũng trống trơn.
Tào Tháo kiến nghị: “Trên tường nên có những bức tranh, song tranh không phải do các họa sĩ vẽ mà do chính khách đến tắm vẽ.” “Nghĩa là sao ạ?”
“Mỗi một người trong cuộc sống đều sẽ gặp phải những chuyện bực mình đúng không?”
“Đương nhiên.”
“Chúng ta có thể đem những chuyện bực mình đó vẽ thành những bức biếm họa lên tường của nhà tắm.
Ngắm những bức biếm họa trên tường, khách hàng sẽ càng bực tức, cuối cùng sẽ nổi nóng. Phòng tắm lửa sẽ được bắt đầu như vậy.”
Tào Tháo nói: “Để tôi thử xem!”
Ông lấy một phòng.
Tay cầm cục than, đứng trước bức tường trắng, Tào Tháo tự hỏi: “Mình vẽ gì đây?”
Ông vẽ một con chó đang bị người dắt đi, phía sau con chó, một người khác đang nhấc chân lên đau khổ nhìn đế giầy của mình.
Tào Tháo bỗng nhớ đến hôm trước trên đường giẫm phải đống phân chó, ông rất bực mình với người chủ vô trách nhiệm của con chó đó.
Tào Tháo đã thành công trong việc nổi giận, và ông bắt đầu thưởng thức cảm giác tắm lửa kỳ diệu… Ở một buồng tắm khác, Tưởng Cán vẽ một bức biếm họa với đề tài hàng xóm – tầng trên uống rượu…, tầng dưới cả đêm trằn trọc. Đương nhiên người ở tầng dưới chính là Tưởng Cán. Rất nhanh phòng tắm lửa đã phổ cập ra toàn nước Ngụy.
Phòng tắm lửa đã trở thành địa điểm tham quan mang tính nhân văn vô cùng độc đáo của nước Ngụy.
Du khách nước Thục và nước Ngô chỉ đến nước Ngụy để tắm, bởi vì ở nước họ không bao giờ có kiểu tắm như vậy, trong phòng tắm lại không được ngắm nhìn những bức tranh biếm họa.
Đối với nước Ngụy, phòng tắm lửa ngoài việc giải quyết nguy cơ thiếu nước, nó còn có tác dụng làm sạch thuần phong mỹ tục. Ví dụ, những người dắt chó đi dạo sẽ chú ý dọn sạch phân chó, hàng xóm láng giềng sẽ trở nên thân thiết hơn.