Biên Niên Ký Sao Hỏa

Lượt đọc: 155 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
Tháng Mười một năm 2036 Cửa hàng bán va li

❊ ❊ ❊

Một thứ quá xa vời, khi ông chủ cửa hàng bán va li nghe tin ấy trên đài buổi tối, được truyền từ tận Trái Đất bằng sóng âm quang học, ông cảm thấy nó mới xa vời làm sao.

Sẽ có một cuộc chiến tranh trên Trái Đất.

Ông ra ngoài và nhìn lên trời.

Phải, nó kia. Trái Đất, trên nền trời đêm, theo mặt trời ẩn sau những ngọn đồi. Tiếng nói trên radio và ngôi sao xanh kia là một.

“Tôi không tin,” ông chủ nói.

“Bởi vì ông không có ở đó,” cha Peregrine, người vừa ghé chơi cho qua thời gian buổi tối, nói.

“Ý cha là gì thưa cha?”

“Giống như khi tôi còn bé,” cha Peregrine nói. “Chúng tôi nghe về chiến tranh ở châu Á. Nhưng chúng tôi chẳng bao giờ tin. Nó ở xa quá. Và có quá nhiều người chết. Làm sao mà tin được. Ngay cả khi được xem phim tài liệu, chúng tôi cũng chẳng tin. Chà. Bây giờ cũng giống như thế. Trái Đất là châu Á. Nó ở quá xa nên rất khó tin. Nó không ở đây. Ông không chạm vào nó được. Ông thậm chí còn không nhìn thấy nó. Ông chỉ nhìn thấy một bóng đèn xanh. Hai tỉ người đang sống trên cái bóng đèn đó ư? Làm sao tin được! Chiến tranh ư? Chúng ta có nghe thấy tiếng súng nổ nào đâu.”

“Rồi chúng ta sẽ nghe thấy,” ông chủ cửa hàng nói. “Tôi cứ nghĩ đến những người sắp lên Sao Hỏa trong tuần này. Bao nhiêu người nhỉ? Khoảng một trăm ngàn người sẽ lên đây vào tháng sau hoặc tầm đấy. Họ sẽ thế nào nếu chiến tranh nổ ra?”

“Tôi hình dung họ sẽ quay về. Trái Đất cần họ quay về.”

“Ồ,” ông chủ nói. “Thế thì tôi nên đi lau bụi cho các va li này. Tôi có cảm giác người ta sẽ đổ xô tới đây bất cứ lúc nào để mua va li.”

“Ông nghĩ là mọi người hiện đang sống trên Sao Hỏa sẽ trở về Trái Đất nếu đây chính cuộc Đại Chiến mà chúng ta đã dự đoán suốt những năm qua?”

“Thật buồn cười, thưa cha, nhưng đúng là như vậy, tôi nghĩ chúng ta đều sẽ quay lại. Tôi biết, chúng ta đã lên đây để chạy trốn các thứ – chính trị, bom nguyên tử, chiến tranh, các nhóm gây sức ép với chính phủ, định kiến, luật pháp – tôi biết. Nhưng đó vẫn là nhà. Cha cứ chờ mà xem. Khi trái bom đầu tiên được thả xuống nước Mỹ, mọi người ở trên này sẽ bắt đầu suy nghĩ. Họ ở trên này chưa lâu. Một vài năm là cùng. Nếu đã ở trên này được bốn mươi năm rồi thì chuyện lại khác, nhưng họ vẫn còn người thân ở đó, và còn quê hương nữa. Còn tôi thì, tôi không thể tin vào Trái Đất nữa, tôi không hình dung về nó nhiều. Nhưng dù sao tôi cũng già rồi. Không tính. Có thể tôi vẫn ở trên này.”

“Tôi nghi ngờ điều đó.”

“Vâng, tôi nghĩ là cha đúng.”

Họ đứng trên hiên nhà và ngắm nhìn những ngôi sao. Cuối cùng, cha Peregrine rút từ trong túi ra một ít tiền và đưa cho ông chủ cửa hàng. “Nghĩ lại thì, ông bán cho tôi một chiếc va li mới đi. Cái của tôi rách nát lắm rồi...”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.