Biên Niên Ký Sao Hỏa

Lượt đọc: 155 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
Tháng Tám năm 2057 Mưa sẽ nhẹ rơi

❊ ❊ ❊

Trong phòng khách, chiếc đồng hồ báo giờ bằng giọng nói vang lên, Tích tắc, bảy giờ, đến giờ thức dậy, đến giờ thức dậy, bảy giờ! như thể nó sợ rằng sẽ chẳng có ai thức dậy. Ngôi nhà buổi sáng trống trải. Chiếc đồng hồ cứ tích tắc chạy, lặp đi lặp lại âm thanh của nó trong không gian trống rỗng. Bảy giờ chín phút, đến giờ ăn sáng, bảy giờ chín phút!

Trong bếp, bếp lò xì một tiếng và đẩy ra tám lát bánh mì nướng vàng đều tăm tắp, tám quả trứng ốp la một mặt, mười sáu lát thịt muối, hai tách cà phê và hai ly sữa mát.

“Hôm nay là ngày 4 tháng Tám năm 2057,” một giọng nói thứ hai phát ra trên trần nhà bếp, “tại thành phố Allendale, California.” Nó nhắc lại ba lần để ghi nhớ. “Hôm nay là sinh nhật của ông Featherstone. Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của Tilita. Đến hạn thanh toán tiền bảo hiểm, tiền nước, tiền ga và tiền điện.”

Đâu đó trên các bức tường, các rơ le bật lên, các cuộn băng ghi nhớ bắt đầu chạy dưới những con mắt từ.

Tám giờ một phút, tích tắc, tám giờ một phút, đến giờ đi học, đến giờ đi làm, chạy thôi chạy thôi, tám giờ một phút! Nhưng sẽ không có tiếng sập cửa, không có những gót giày cao su giẫm nhẹ trên thảm. Bên ngoài, trời đang mưa. Hộp báo thời tiết gắn ngoài cửa trước lặng lẽ hát: “Mưa rồi, mưa rồi, chạy đi thôi; chớ quên ủng và áo mưa cho ngày hôm nay...” Và mưa gõ nhịp trên căn nhà trống trải, vang vọng.

Bên ngoài, ga ra rúc còi và cánh cửa được nâng lên để lộ ra chiếc xe hơi đang nằm chờ. Sau khi chờ một lúc lâu, cánh cửa lại sập xuống.

Lúc tám giờ ba mươi, những quả trứng đã quắt lại còn bánh mì đã cứng như đá. Một cái nêm bằng nhôm hốt chúng vào bồn rửa, nước nóng xả vào cuốn chúng xuống một ống kim loại và đổ ra biển xa. Bát đĩa bẩn được thả vào máy rửa bát đĩa và chúng lại sạch bóng kin kít.

Chín giờ mười lăm, chiếc đồng hồ thánh thót, đến giờ lau nhà.

Từ nhiều ngóc ngách trên tường, những con chuột máy nhỏ xíu lao ra. Các căn phòng lúc nhúc những con vật tí hon có chức năng lau dọn, tất cả làm bằng cao su và kim loại. Chúng va thình thịch vào ghế, đẩy những con lăn bọc lông, cào lông thảm, hút bụi ở khe. Rồi, giống như những kẻ xâm lăng bí ẩn, chúng lại chui tọt vào hang. Những con mắt điện màu hồng tắt lịm. Căn nhà đã sạch bong.

Mười giờ. Mặt trời ló ra sau cơn mưa. Căn nhà đứng một mình trong một thành phố của gạch vụn và tro tàn. Đây là ngôi nhà duy nhất còn nguyên vẹn. Đêm đến, thành phố đổ nát phát ra ánh sáng bức xạ mà ở cách xa nhiều dặm vẫn có thể nhìn thấy.

Mười giờ mười lăm. Máy tưới cây ngoài vườn xoay tròn những vòi nước màu vàng, lấp đầy bầu không khí mềm mại buổi sáng bằng những mảnh sáng lấp lánh. Nước bắn như mưa vào khung cửa sổ, chảy xuống mặt nhà phía tây đen sì, nơi đây đã bị cháy đều khắp lượt, không còn dấu vết nào của lớp sơn trắng ban đầu. Toàn bộ mặt phía tây của ngôi nhà là màu đen, chỉ trừ năm chỗ. Ở đây là bóng dáng bằng son hình một người đàn ông đang cắt cỏ. Ở đây, như trong một bức ảnh chụp, một người phụ nữ cúi xuống hái hoa. Xa hơn nữa, hình dáng họ bừng cháy trên gỗ trong một khoảnh khắc bùng nổ khổng lồ, một cậu bé đang giơ tay lên trời; trên cao nữa, hình một quả bóng được tung lên, và đối diện với cậu là một cô bé, giơ tay bắt quả bóng không bao giờ rơi xuống.

Năm chỗ sơn đó – người đàn ông, người phụ nữ, hai đứa trẻ, quả bóng – là còn nguyên. Còn đâu tất cả chỉ còn lại một lớp than mỏng.

Làn nước giăng nhẹ khiến khu vườn tràn đầy những ánh sáng tuôn rơi.

Cho đến ngày hôm nay, căn nhà mới giữ được nguyên vẻ bình yên của nó tuyệt làm sao. Nó đã thật cẩn thận hỏi “Ai đó? Mật khẩu là gì?” và khi không nhận được câu trả lời từ những con cáo đơn côi hay những con mèo rên rỉ, nó đã đóng chặt các cửa sổ và kéo rèm lại như một cô gái già quá lo lắng giữ gìn bản thân đến mức gần như hoang tưởng máy móc.

Nó run rẩy trước mỗi âm thanh, ngôi nhà ấy. Chỉ cần một con sẻ lướt qua cửa sổ thôi là rèm đã kéo phắt lại. Con chim, vì giật mình, sẽ bay đi! Không, thậm chí cả một con chim cũng không được đụng vào ngôi nhà!

Ngôi nhà là một thánh đường với mười ngàn người hầu, lớn có, nhỏ có, luôn luôn phục vụ, luôn luôn hầu hạ, như một dàn hợp xướng. Nhưng các vị thánh thì đã đi rồi, ấy vậy mà các nghi lễ tôn giáo vẫn tiếp tục diễn ra một cách vô nghĩa, vô ích.

Mười hai giờ trưa.

Một con chó rên ư ử, rùng mình, trên hiên trước nhà.

Cửa trước nhận ra giọng con chó và mở ra. Con chó, vốn trước đây to lớn và chắc nịch, nay chỉ còn da bọc xương và lở loét đầy mình, đi vào và dạo quanh nhà, lê lết theo bùn đất. Đằng sau nó lao xao những con chuột máy tức giận, chúng tức giận vì sẽ phải đi lau bùn, tức giận vì phiền phức.

Bởi vì chẳng có một mảnh lá nào lọt vào dưới cửa mà những thanh gỗ ốp tường lại không bật tung và lũ chuột đồng nát lại không lao ra. Những bụi đất, tóc hay giấy bị nhai nghiến dưới hàm răng thép nhỏ xíu, rồi được lùa trở lại vào các hang của chúng. Từ đó, qua những ống thông xuống hầm, tất cả được thả xuống cái ống phì phò của một lò thiêu đang ngồi chầu chực như con quỷ Baal trong góc tối.

Con chó chạy lên gác, ăng ẳng rối rít ở từng cánh cửa, rồi cuối cùng nhận ra cũng như ngôi nhà đã nhận ra, rằng ở đây chỉ có sự im lặng.

Nó hít hít không khí và cào cánh cửa bếp. Đằng sau cửa, bếp lò đang làm bánh kếp và cả căn nhà tràn ngập mùi bánh nướng thơm lừng cùng mùi xi rô nhựa phong.

Con chó sùi bọt mép, nằm trên sàn, khịt mũi, mắt nó liếc sang lò sưởi. Nó cuồng lên chạy vòng tròn, tự cắn đuôi, xoay tròn điên đảo, rồi nó chết. Nó nằm trong phòng khách một tiếng đồng hồ.

Hai giờ, một giọng nói thánh thót báo.

Cuối cùng thì cái mũi thính của chúng cũng nhận ra mùi phân hủy, đoàn quân chuột bắt đầu kêu ro ro khe khẽ như những chiếc lá xám bay bay trước một làn gió điện.

Hai giờ mười lăm.

Con chó đã không còn ở đó.

Dưới hầm, lò thiêu bỗng sáng rực và những cuộn tàn lửa phụt lên trên ống khói.

Hai giờ ba mươi lăm.

Những chiếc bàn chơi bài bật ra từ các bức tường ở sân trong. Những quân bài tung ra rồi xếp thành từng tệp trong một con mưa những rô cơ bích tép. Những ly rượu martini được bày ra trên băng ghế gỗ sồi cùng với bánh sandwich xa lát trứng. Âm nhạc được bật lên.

Nhưng những chiếc bàn thì im lặng còn bộ bài thì không ai động tới.

Lúc bốn giờ, bàn được gấp lại như những cánh bướm khổng lồ, thu gọn vào trong những bức tường ốp ván.

Bốn giờ ba mươi.

Các bức tường phòng trẻ phát sáng.

Những con vật bắt đầu hiện lên: hươu cao cổ vàng, sư tử xanh, linh dương hồng, báo tím nhảy múa vui mừng trong chất liệu pha lê. Các bức tường làm bằng kính trong suốt. Có thể nhìn xuyên thấu màu sắc và tưởng tượng. Những cuộn phim giấu kín bắt đầu quay chạy quanh những bánh răng được tra dầu bôi trơn, và những bức tường sống dậy. Sàn của phòng trẻ được dệt sao cho giống với cánh đồng ngũ cốc sinh động. Trên đó có những con gián bằng nhôm, những con dế bằng sắt chạy loăng quăng, và trong bầu không khí nóng và ngưng đọng, những con bướm làm bằng giấy lụa đỏ mỏng manh vỗ cánh phấp phới trong mùi thú hoang đặc quánh! Có một âm thanh giống như âm thanh của bầy ong vàng xỉn lớn trong những bễ thổi tối om, tiếng rừ rừ lười biếng của một con sư tử đang rên. Và còn có tiếng gõ móng của con hươu đùi vằn và tiếng thì thầm của con mưa rừng tươi mát, cũng như những bộ móng guốc kia, đang rơi trên đồng cỏ mơn mởn của mùa hạ. Chợt các bức tường tan biến, mở ra cánh đồng cỏ khô cháy dài tít tắp, dặm nối dặm, và cả bầu trời mênh mông ấm áp vô tận. Các con vật rút về trốn trong những bụi gai và hố nước.

Đó là giờ chơi của trẻ con.

Năm giờ. Bồn tắm được xả đầy nước sạch và ấm.

Sáu, bảy, tám giờ. Bữa tối tự biên tự diễn như trò ảo thuật, và trong thư phòng có một tiếng cạch. Trên giá sắt đối diện lò sưởi giờ đây bập bùng một ngọn lửa ấm, một điếu xì gà hiện ra, với một mẩu tàn tro màu xám mềm mại đang bốc khói, chờ đợi.

Chín giờ. Những chiếc giường làm ấm các mạch điện giấu kín, vì buổi đêm ở đây lạnh.

Chín giờ năm phút. Một giọng nói từ trên trần thư phòng:

“Thưa bà McClellan, tối tay bà thích bài thơ nào?”

Căn nhà im lặng.

Cuối cùng tiếng nói cất lên, “Bởi vì bà không thể hiện ý thích cụ thể nào, tôi sẽ chọn ngẫu nhiên một bài.” Tiếng nhạc nhẹ nhàng được bật lên để làm nền cho giọng đọc thơ. “Sara Teasdale. Như tôi còn nhớ, bài thơ yêu thích của bà...

“Mưa sẽ nhẹ rơi tỏa lên mùi của đất,

Én sẽ lượn vòng cất tiếng hót gần xa;

Và lũ ếch dưới ao khuya hát ca,

Và mận dại rung rinh hoa trắng sữa;

Chim cổ đỏ khoác bộ lông màu lửa,

Hót véo von trên mắt cáo bờ rào;

Còn chiến tranh, không cần biết nơi nao,

Chẳng quan tâm hết rồi hay còn tiếp.

Không buồn lo nhân loại có tận diệt,

Cả cây cối ấy lẫn thảy chim muông;

Và mùa xuân bừng tỉnh khi nắng buông

Cũng chẳng biết chúng ta vừa biến mất.[1]”

Lửa vẫn cháy trong lò sưởi đá và điếu xì gà rơi thành đống tro im lìm trên chiếc gạt tàn. Những chiếc ghế trống đối diện với nhau giữa những bức tường câm lặng, và tiếng nhạc vẫn phát ra.

Lúc mười giờ, căn nhà bắt đầu chết.

Gió thổi. Một cành cây to đổ, chọc vào cửa sổ bếp. Các chai lọ đựng nước tẩy rửa bắn tung tóe trên bếp lò. Căn phòng bùng lên trong chớp mắt!

“Cháy!” một giọng nói hét lên. Đèn trong nhà lại bật sáng, các vòi phun gắn trên trần nhà phun nước xuống. Nhưng hóa chất đã lan xuống lớp vải son lót sàn nhà, liếm láp, ngấu nghiến, trườn dưới của bếp, trong khi nhiều giọng nói bắt đầu đồng thanh: “Cháy, cháy, cháy!”

Căn nhà tìm cách tự cứu chính nó. Những cánh cửa sập lại, nhưng các cửa sổ đã bị vỡ do sức nóng và gió thổi vào càng làm ngọn lửa bùng lên.

Căn nhà chịu thua khi đám cháy với hàng tỉ tia lửa giận dữ lan từ phòng này sang phòng khác và tiến lên trên gác. Trong khi những con chuột nước nhốn nháo chít chít trong các bức tường, phun nước chữa cháy và chạy đi lấy thêm nước. Còn vòi xịt trên tường xả xuống những cơn mưa nhân tạo.

Nhưng đã quá muộn. Đâu đó một tiếng thở dài, một vòi nước rùng mình ngừng lại. Cơn mưa dập lửa ngừng rơi. Nguồn nước dự trữ ngày ngày vẫn đổ đầy các bồn tắm và phục vụ việc rửa bát trong im lặng đã cạn kiệt.

Lửa nổ lốp bốp ở trên tầng. Nó nuốt chửng các bức tranh Picasso và Matisse treo trong các hành lang tầng lầu, như xơi các món đặc sản, nó nướng chảy lớp sơn dầu và cẩn thận rán giòn khung gỗ thành những lát khoai tây chiên màu đen.

Giờ thì lửa nằm lên giường, đứng ở cửa sổ, thay màu rèm cửa!

Và rồi, quân tiếp viện.

Từ cửa sập trên gác mái, những khuôn mặt rô bốt mù lòa ngó xuống, phun những miệng vòi hóa chất màu xanh lục.

Ngọn lửa rút lui, giống như ngay cả một con voi cũng phải lùi lại khi thấy một con rắn chết. Giờ thì có hai mươi con rắn đang vẫy vùng trên sàn nhà, giết chết ngọn lửa bài nọc độc màu xanh lục lạnh buốt, trong suốt, sùi bọt.

Nhưng ngọn lửa cũng thông minh. Nó đã cử bọn lửa len lỏi ra bên ngoài ngôi nhà, xuyên qua gác mái tới các máy bơm đặt ở đây. Một trận nổ! Bộ óc của gác mái thứ điều khiển các máy bơm, đã vỡ tung thành nhiều mảnh đồng vụn bám trên xà nhà.

Ngọn lửa nhanh chóng trở lại với các tủ quần áo và vuốt ve quần áo treo trong đó.

Ngôi nhà rùng mình, bộ khung gỗ sồi trần trụi của nó rúm ró lại vì sức nóng, dây điện, dây thần kinh của nó lộ ra như thể một vị bác sĩ phẫu thuật vừa rạch lớp da để lộ những mạch và mao mạch đỏ lòm run rẩy trong bầu không khí bỏng rát. Cứu với, cứu với! Cháy! Chạy đi, chạy đi! Lửa nóng táp vào những chiếc gương như lớp băng giòn dễ vỡ mùa đông. Và những giọng nói kêu Cháy, cháy, chạy đi, chạy đi, như một bài hát ru bi thảm, hàng chục giọng nói, cao có, thấp có, như lũ trẻ bị lạc sắp chết trong rừng, một mình, một mình. Và những giọng nói ấy tắt dần khi lớp vỏ dây điện nổ toác ra như hạt dẻ rang. Một, hai, ba, bốn, năm cái giọng chết.

Trong phòng trẻ, khu rừng bốc cháy. Bầy sư tử xanh gầm lên, đàn hươu tía nhảy tưng tưng. Lũ báo chạy theo vòng tròn, đổi màu, và mười triệu con thú chạy trước ngọn lửa, rồi biến mất ở một dòng sông đang bốc hơi phía xa...

Mười cái giọng nữa chết. Trong khoảnh khắc cuối cùng của con bão lửa, những dàn đồng ca khác, vốn bị quên lãng, có thể được nghe thấy đang báo giờ, đang chơi nhạc, đang cắt cỏ bằng máy cắt cỏ điều khiển từ xa, hoặc cuống quýt mở ô ra, và cùng với tiếng sập cửa rồi lại mở cửa, hàng ngàn thứ đang diễn ra, như trong một cửa hàng đồng hồ khi tất cả đồng hồ đều thi nhau báo giờ một cách điên loạn, một cảnh tượng hỗn loạn nhưng lại thống nhất; hát, hò hét, một vài con chuột lau dọn còn sót lại dũng cảm lao ra để dọn dẹp đống tàn tro kinh khiếp! Và một giọng nói, hoàn toàn không để tâm đến tình hình lúc này, vẫn ngâm thơ trong thư phòng đang cháy rừng rực, cho đến khi mọi cuốn phim đều đã bị thiêu rụi, cho đến khi tất cả dây điện đều quắt lại và tất cả mạch điện đã chập cháy.

Ngọn lửa làm nổ tung căn nhà, khiến nó sụp xuống, phụt ra những quầng lửa và khói.

Trong bếp, khoảnh khắc ngay trước cơn mưa lửa và ván gỗ, bếp lò vẫn còn đang làm bữa sáng với một tốc độ bệnh hoạn, mười tá trứng, sáu ổ bánh mì nướng, hai mươi dải thịt muối, mà sau khi lửa đã ăn hết, bếp lò lại tiếp tục nấu tiếp, với những tiếng xì xì điên loạn!

Sập xuống. Gác mái sập xuống bếp và phòng khách. Phòng khách sập xuống hầm, hầm sập xuống tầng hầm thấp hơn. Tủ trữ đông, ghế bành, những cuộn phim, mạch điện, giường, và tất cả giống như những bộ xương người bị ném thành một đống lộn xộn ở sâu bên dưới.

Khói và sự im lặng. Rất nhiều khói.

Bình minh lờ mờ xuất hiện ở phía đông. Giữa đống đổ nát, một bức tường vẫn đứng lẻ loi. Trên bức tường đó, một giọng nói cuối cùng tiếp tục lặp đi lặp lại và lặp đi lặp lại, ngay cả khi mặt trời đã lên cao và chiếu sáng đống gạch vụn cùng hơi nước:

“Hôm nay là ngày 5 tháng Tám năm 2057, hôm nay là ngày 5 tháng Tám năm 2057, hôm nay là...”

❀ ❀ ❀

[1] Bài thơ “There will come soft rains" của Sara Teasdale.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.