Bọn trẻ sẽ cuốc bộ để khám phá miền quê Sao Hỏa. Chúng mang theo những chiếc túi giấy thơm phức mà thỉnh thoảng trong hành trình dài chúng sẽ thò mũi vào hít ngửi mùi béo ngậy của thịt xông khói và đồ muối chua trộn mayonaise, và nghe tiếng xì xèo của nước soda cam trong những chiếc bình giữ nhiệt. Vung vẩy trên tay những chiếc giỏ đựng hành xanh sạch đọng nước và xúc xích gan thơm lừng cùng tương cà và bánh mì trắng, chúng thách nhau vượt qua giới hạn mà các bà mẹ nghiêm khắc đã đặt ra. Chúng sẽ chạy và hét:
“Đứa nào đến trước sẽ được đá!”
Chúng đi bộ việt dã vào mùa hè, mùa thu và mùa đông. Mùa thu là thú vị nhất vì khi ấy chúng tưởng tượng, giống như trên Trái Đất, mình đang chạy lạo xạo trên nền lá thu.
Chúng sẽ thơ thẩn chơi gần những phiến đá cẩm thạch bên bờ kênh, những cậu bé má hồng, mắt xanh mã não, miệng phả mùi hành ra sức chỉ đạo và ra lệnh cho nhau. Giờ thì chúng đã đến thị trấn chết, khu vực cấm, nên vấn đề không còn là “Đứa nào đến sau cùng là con gái!” hay “Đứa đầu tiên được làm nhạc công!” nữa. Lúc này đây những cánh cửa của thị trấn chết đang mở rộng, và chúng tưởng như mình vừa nghe thấy một tiếng động rất khẽ bên trong, như tiếng lá thu rơi. Chúng đùn đẩy nhau, níu tay nhau, cầm những chiếc gậy và nhớ lại lời bố mẹ dặn, “Không được đến đó! Không, không bao giờ được đặt chân đến một thành phố chết nào! Đi đứng liệu thần hồn. Không thì về ăn đòn. Bố mẹ sẽ kiểm tra giày!”
Thế mà bây giờ, chúng đang đứng trong thành phố chết, một lũ con trai cùng những giỏ đồ ăn đã vơi một nửa, thì thầm rít vào tai nhau những lời thách đố.
“Sợ quái gì!” Bỗng một đứa tiến lên, đi vào căn nhà đá gần đó, qua cửa ra vào, đi hết phòng khách và vào phòng ngủ, nơi mà, không nhìn trước nhìn sau, nó sẽ đá loạn lên, giẫm, đạp cho những chiếc lá đen, mỏng tang như giấy lụa cắt từ bầu trời đêm tung bay. Sáu đứa khác lao theo, và đứa đầu tiên sẽ được là nhạc công, được chơi chiếc đàn mộc cầm là bộ xương người bọc trong một lớp than đen. Một cái sọ người sẽ lăn ra, như một quả bóng tuyết; chúng hò hét! Những rẻ xương sườn, như chân nhện, bật lên âm thanh thiểu não như tiếng của một chiếc đàn hạc hỏng, và những muội than đen chết chóc bay tung lên trong điệu nhảy hỗn loạn của chúng; lũ trẻ xô đẩy nhau và ngã lên thảm lá, lên cái chết đã biến những người chết thành bụi tro khô khốc, và thành một trò chơi của lũ trẻ bụng ỏng nước ngọt.
Và rồi chúng ra khỏi căn này để đi sang căn khác, mười bảy căn nhà, biết rằng lính cứu hỏa sẽ lần lượt đến từng thị trấn này và thiêu sạch những thứ đáng sợ ấy, những chiến binh khử trùng bằng cuốc xẻng và thùng rác, hốt đi những mảnh than đen và những mẩu xương trắng, chậm thôi nhưng đảm bảo dọn sạch cái đáng sợ khỏi cái bình thường; do đó chúng phải chơi hết mình, lũ trẻ ấy, vì những người lính cứu hỏa sẽ sớm đến đây thôi!
Sau đó, nhễ nhại mồ hôi, chúng gặm nốt những miếng sandwich còn lại. Một cú đá cuối cùng, một bản đàn mộc cầm cuối cùng, một lần cuối nhào vào đống lá, rồi chúng về nhà.
Mẹ chúng kiểm tra giày xem có những vệt tro đen không, và khi phát hiện ra là có, chúng phải tắm nước nóng để khử trùng và bị bố đánh.
Đến cuối năm, lính cứu hỏa đã dọn sạch lá và những chiếc đàn mộc cầm trắng đi, và thế là chẳng còn gì vui nữa.