Những chiếc phi thuyền đã phun lửa thiêu rụi những cánh đồng xương, biến đá thành dung nham, biến gỗ thành than, biến nước thành hơi, cát và silica thành thủy tinh xanh nằm rải rác như những mảnh gương vỡ phản chiếu toàn bộ sự xâm lược, ở khắp nơi. Những chiếc phi thuyền đến như những dàn trống, đập dồn trong đêm. Những chiếc phi thuyền đến như đàn châu chấu, tràn lan rồi đậu xuống trong những cột khói màu hồng. Và từ những chiếc phi thuyền đó, những người đàn ông tay cầm búa lao ra, gò lại thế giới xa lạ này cho vừa con mắt họ, đẽo bỏ mọi sự xa lạ. Miệng ngậm đinh, họ giống như loài thú ăn thịt với những chiếc răng nanh bằng sắt, họ nhổ đinh vào những đôi bàn tay nhanh thoăn thoắt, dựng lên những ngôi nhà tranh, lợp mái ván để che mờ ánh sao rờn rợn, lắp rèm xanh để kéo xuống chặn màn đêm. Và trong khi những người thợ mộc hối hả hoàn thành công việc của họ thì cánh phụ nữ mang đến những bình hoa, những thước vải sặc sỡ cùng nồi niêu xoong chảo và bắt đầu những âm thanh ồn ào trong bếp để xua đi sự im lặng của Sao Hỏa đang chực chờ ngoài cửa ra vào và cửa sổ kín rèm.
Trong vòng sáu tháng, hàng chục thị trấn nhỏ đã được xây dựng trên hành tinh trơ trụi, lấp đầy nó bằng những bóng đèn neon và những bóng đèn vàng kêu o o. Tóm lại, có khoảng chín mươi ngàn người đã đến Sao Hỏa, và còn nhiều người nữa trên Trái Đất đang gói ghém đồ đạc của họ...