VIÊN tướng đi trước, lội trong các vũng nước. Ông linh mục theo sau. Họ đi ngược cái phố nhỏ, ra đến quảng trường làng, vòng quanh ngôi nhà thờ cổ và bỗng lạc đường trong đêm tối. Họ không nói không rằng, quay trở lại, viên tướng vẫn dẫn đường. Họ đi qua giếng làng, rồi qua câu lạc bộ và men theo nhà thờ, nhưng không sao tìm ra cái nhà họ trọ. Hai lần chiếu theo cái gác chuông nhà thờ sừng sững trên đầu, họ nhận ra thấy mình vẫn quay trở lại chỗ cũ. Gió thổi mạnh đến mức tưởng chừng mưa gió sắp rung chuông kêu lên đột ngột.
Tay ông nắm cái bao đã tê dại.
«Sao mà em nhẹ thế, Betty!» anh ấy bảo tôi một buổi tối trong vườn. Chúng tôi ôm ngang lưng nhau đi dạo chơi, hai đêm trước ngày cưới. Đêm ấy là một đêm mùa thu, ấm áp và rạo rực. Ban chiều, trời đã mưa và có những vũng nước nhỏ rải rác ở các lối đi trong vườn. Anh ấy bế tôi trên tay như một đứa bé và luôn miệng bảo tôi: «Có thực em nhẹ thế không, Betty, hay là hạnh phúc anh đang cảm thấy cho anh cái ấn tượng ấy? Anh không giữ gìn đôi ủng quân nhân nặng nề giẫm bùn vào các vũng nước làm bắn tung lên hàng nghìn giọt nước nhỏ long lanh phản chiếu ánh trăng». Anh ước ao cứ được ôm em như thế này mãi suốt đời, trong tay anh, Betty ạ. Phải, cứ thế này mãi. Anh vừa đi vừa hôn tôi lên tóc, luôn miệng bảo tôi: «Sao mà em nhẹ thế, Betty.»
«Bây giờ đến lượt mày nhẹ. Trên đời chẳng có gì nhẹ hơn mày. Chỉ ba, bốn cân là cùng. Ấy thế mà mày làm tao sụn lưng đấy!»
Họ còn đi lang thang hồi lâu, vòng quanh làng nhiều lượt, lạc đường như hai gã say rượu, vừa cố đi thật xa cái nhà thờ cứ luôn luôn xuất hiện, đen ngòm, trên đầu họ. Họ chỉ dừng bước khi suýt nữa đâm sầm phải mũi xe của họ chỉ trông thấy lờ mờ trong bóng tối.
Họ nhớ lại rằng ô tô đỗ ngay trước cái nhà người ta cho họ ở, và viên tướng đẩy cổng bước vào sân. Hai cánh cổng đóng sầm lại sau lưng ông. Ông đi vài bước, mở cửa trong và, vừa vào tới buồng ngoài, vứt ngay cái bao xuống sàn nhà. Cái bao rơi xuống nghe bịch một cái; viên tướng, bàn tay tê dại, đánh bật lửa.
Dưới ánh sáng nhợt nhạt, ông sầm sầm lên thang gác bước vào phòng mình, quẳng cái áo mưa ướt của ông xuống đất và cứ để quần áo y nguyên thế mà nằm vật lên giường. Một lát sau, ông nghe thấy cửa phòng mở rồi lại đóng lại, rồi có ai ngả lưng xuống cái giường kia.
«Ông linh mục!» Ông tự bảo.
Ông muốn ngủ, nhưng không sao ngủ được. Ông bèn cố sắp xếp lại những ý nghĩ của mình nhưng cũng chẳng xong.
«Ta phải ngủ, ông nghĩ. Ngủ. Ngủ. Nằm thật yên như cái xe tải ngoài kia. Ngủ cho kỳ được».
Ông nhắm nghiền mắt lại, nhưng cũng không ăn thua gì. Ông càng nhắm chặt mi mắt, bóng tối càng nhạt đi, vì bóng đêm lỗ chỗ những đốm và vệt ánh sáng, khi thì có một mảng trời cắt ngang, khi thì là dải xanh lam của một bãi biển xa.
«Ta cần có bóng tối, ông nghĩ. Tôi cần đêm tối hoàn toàn, không vết, để ngủ».
Song những dải xanh lam, trắng, tím hoa cà, và những đốm đỏ, vàng vẫn không mất đi. Dù ông quay đầu về phía nào chúng vẫn cứ hiện ra đấy, trước mặt ông, chỉ cách có vài phân, giữa bóng tối dày đặc.
Ông vùng dậy, uống một viên Luminal[1] rồi lại nằm xuống. Nhưng ông vừa chập chờn ngủ, đã giật mình tỉnh dậy. Ngoài kia, phía bên kia quảng trường, tiếng trống lại vang lên từng hồi.
«Cái đám cưới chết tiệt ấy vẫn tiếp tục à? Ông tự nhủ. Không biết có chuyện gì ở đấy?”
Ông vùi đầu vào chăn để khỏi nghe thấy, nhưng vô ích. Ông tưởng như trông thấy một con người nhỏ xíu, bé tí như một nhân vật trong truyện thần tiên ngồi xổm trong óc ông mà đánh một cái trống con, như trống của những người lính bằng chì. Tha hồ cho ông trùm đầu và bịt tai, con quỷ oắt con vẫn cứ ở đấy, ngồi xổm mà đánh trống, đánh liên miên, đều nhịp, bùng bùng, bập bập bùng, bùng bùng.
Ông thấy hình như tiếng trống cầm nhịp cho bước đi của một đoàn quân.
«Đó là đại quân của ta đang tiến bước!» Ông nghĩ. Bỗng ông ngóc đầu dậy và nói to một mình: «Thôi!»
Ông ngả đầu xuống gối, nhưng một phút sau ông lại nhỏm dậy và gọi ông linh mục:
- Cha, này cha! Ông đại tá, dậy đi!
Ông linh mục giật mình choàng dậy.
- Có chuyện gì thế?
- Ta phải đi khỏi đây ngay, càng sớm càng tốt, dậy đi!
- Đi à? Đi đâu?
- Đi Tirana.
- Nhưng trời còn tối kia mà.
- Mặc kệ. Ta cứ đi.
- Tại sao thế?
Đôi ủng của viên tướng làm sàn nhà kêu cót két.
- Ông không nghe thấy ư? Ông không nghe thấy tiếng trống ư? Ở đây mọi chuyện vẫn tiếp tục và tôi có những linh cảm bất thường.
- Ông sợ à? Ông linh mục hỏi.
- Vâng, viên tướng nói. Tôi có cảm giác không chừng lúc nào họ sẽ tới tụ tập trước cái nhà này mà đánh trống như tục lệ của một vài dân tộc vẫn làm để xua đuổi ma quỷ.
Viên tướng đánh bật lửa và sắp vali.
- Ông nghĩ thế nào? Ông hỏi.
- Thì đi, ông linh mục nói.
Viên tướng đóng vali lại.
- Một cuộc khiêu vũ, ông lẩm bẩm. Tôi muốn dự một cuộc khiêu vũ với họ, thế mà suýt nữa thành tai họa. Đất nước gì mà lạ lùng thế chứ, trời!
- Đáng lẽ chúng ta không nên đến đấy.
- Chỉ một điệu vũ thôi, nhưng suýt nữa biến thành điệu vũ ma quỷ.
Ông linh mục lầm bầm mấy tiếng không rõ, rồi hai người bước ra khỏi phòng, người nọ theo sau người kia. Đôi ủng của viên tướng kêu cọt kẹt khi mau khi thưa trên các bậc cầu thang bằng gỗ. Ông đi thẳng ra sân, tiến về phía cổng. Ông linh mục nấn ná một chút, viên tướng quay lại và thấy ông ta đi tới, một bọc nặng vác trên vai.
«Cái bao!» ông nghĩ thầm.
Họ ra tới phố. Mưa đã tạnh và bóng tối bớt dày đặc.
- Mấy giờ rồi? Ông linh mục hỏi.
Viên tướng đánh bật lửa.
- Bốn giờ rưỡi.
- Sắp sáng rồi.
Đâu đó, vài con gà trống bắt đầu gáy. Một cơn gió lạnh buốt từ các ngọn núi xung quanh thổi tới. Xa hơn một chút, chiếc xe tải in bóng đen sì.
Họ dừng lại bên chiếc xe con và nhìn về phương đông. Tưởng chừng như về phía mặt trời mọc, có ai lấy bút lông phết chồng chất mấy lượt sơn trắng hút hết bóng tối của đêm để thay thế dần bằng một màu xám ẩm ướt, lạnh lẽo.
- Họ ngủ ở nhà kia, ông linh mục nói, hất hất đầu chỉ cái nhà trước mặt.
- Ông đánh thức anh lái xe dậy, bảo hắn là tôi không được khỏe và phải đi Tirana ngay lập tức.
Ông linh mục đẩy cánh cổng của cái sân liền bên. Cổng mở làm kêu một cái chuông con; một con chó sủa ở sân bên cạnh, rồi một con khác họa theo và một lát sau, tất cả chó trong làng cùng sủa vang.
Nhưng đối với viên tướng ngay những tiếng sủa ấy cũng không át được tiếng trống dồn và tiếng ồn ào ở xa xa.
Cánh cổng lại rít lên trên nõ; ông linh mục lại ra, cái bao vẫn trên vai.
«Mày không rời được cái bao ấy!» viên tướng nghĩ thầm.
- Hắn đang mặc quần áo, ông linh mục nói, hắn ra ngay bây giờ.
- Lũ chó! Viên tướng nói.
- Phải, ở làng nào cũng thế. Cứ một con sủa là tất cả những con khác sủa theo.
- Chúng cứ việc sủa, viên tướng nói. Có làm quái gì. Nếu chúng biết trong xe tải của ta có gì, chúng sẽ gào hú như sợ chết thì bấy giờ phải biết là khủng khiếp.
Ông linh mục không đáp, chỉ nói:
- Chó chết tiệt!
Lũ chó lần lượt ngừng sủa.
Nghe xa xa có tiếng rống của một con bò cái còn ngái ngủ. Cánh cổng sân lại rít lên và anh lái xe hiện ra trong bóng tối lờ mờ. Họ chào nhau. Anh lái xe ho sặc lên vì đột ngột thở phải khí lạnh ban đêm, mở các cửa xe phía sau và viên tướng lên xe.
- Anh làm ơn mở giúp tôi cánh cửa trước, ông linh mục nói.
Anh lái xe vừa mở vừa hỏi:
- Cái gì thế?
- Một cái bao. Chúng tôi đem nó đi theo.
Anh lái xe lấy chân đẩy cái bao chèn nó cẩn thận bên cạnh mình, ông linh mục ngồi vào phía sau xe.
Họ lên đường.
Ánh đèn pha lướt trên các bờ giậu tối om ở hai bên lề đường, rồi tỏa ra phía trước, trên đường cái. Xe vừa bắt đầu chạy, viên tướng quấn chặt cái áo khoác da, thu mình vào một góc và nhắm mắt lại. Bây giờ ông không còn nghe thấy gì hết, trừ tiếng vo vo êm êm của động cơ; và ông chỉ còn có một mong muốn là ngủ. Song ông không ngủ, mà lại cứ nhớ đến tất cả mọi chuyện xảy ra ở đám cưới đến từng chi tiết nhỏ nhất.
«Ta phải ngủ, ông ta nhủ. Ta không muốn nhớ lại gì hết. Ta không muốn đặt chân tới đó nữa».
Nhưng, trong ý nghĩ, ông lại thấy mình đến đám cưới. Ông đang cởi bỏ áo mưa. Ông ngồi vào bàn.
Ông mở mắt và nhìn ra trước mặt, nhưng chẳng trông thấy gì trừ bóng tối lờ mờ bị một đường hành lang ánh sáng chọc thủng vừa đủ rộng cho xe đi qua và xe vừa đi khỏi là nó khép kín lại ngay.
Ông linh mục gục đầu xuống ngực, ngủ gà, ngủ gật.
Con đường chợt bị ánh đèn pha đánh thức dậy từ cảnh hỗn mang của đêm tối ló ra trong chốc lát, ngái ngủ và nhợt nhạt, để rồi lại biến ngay mất. Hai bên đường, cách từng quãng lại xuất hiện những cột cây số trắng xóa một màu trắng gay gắt đến rùng mình. Viên tướng có ấn tượng chúng là những tấm mộ chí.
Anh lái xe đột ngột hãm phanh, ông linh mục bất ngờ đập đầu vào ghế đằng trước.
- Có chuyện gì thế? Ông choáng váng hỏi.
Viên tướng còn mụ mẫm cả người, nhìn ra ngoài. Xe đỗ lại trước một cái cầu. Nghe bên dưới có tiếng nước chảy ầm ầm.
- Tại sao anh đỗ xe lại? Ông linh mục hỏi.
Anh lái xe nói máy nổ bị cái gì đó và bước xuống đóng cửa xe đánh sầm.
Đèn pha chiếu những luồng ánh sáng song song giữa các thành cầu. Anh lái xe mở nắp xe và cúi xuống máy nổ. Anh lại lên xe tìm một dụng cụ gì đấy. Anh đẩy cái bao làm vướng anh, rồi lôi nó ra ngoài và nhấc đệm ghế lên.
Viên tướng mở cửa ở phía mình và cũng bước xuống. Ông dài bước đi bách bộ quanh xe. Ông linh mục vẫn không nhúc nhích. Anh lái xe lủng bủng một câu chửi và trở lại tìm cái gì đó. Lần thứ hai viên tướng vấp phải cái bao.
«Cái bao này, ông chợt nghĩ. Chính cái bao này đã suýt làm bọn ta nguy. Cho đến bây giờ mọi sự đều trót lọt, trôi chảy, nhưng bỗng hiện ra cái bao ác hại này, thế là mọi việc đâm ra lủng củng».
- Tại cái bao này làm cho ta xúi quẩy, ông nói to lên.
- Ông bảo sao? Ông linh mục hỏi.
- Tôi bảo cái bao này đem tai họa đến cho ta, viên tướng nhắc lại và, đồng thời, ông lấy chân hất mạnh cái bao. Cái bao lăn xuống phía dưới và rơi bõm một tiếng lớn xuống nước đang chảy dưới sông.
- Ông làm gì thế? Ông linh mục kêu lên và bước vội ra khỏi xe.
- Cái bao này xúi quẩy, viên tướng vừa nói vừa thở một cách khó nhọc.
- Tìm được nó chúng ta đã mừng biết bao. Chúng ta tìm nó đã hai năm nay rồi.
- Phải, nhưng ta đã suýt phải trả giá nó bằng cái đầu của ta đấy, viên tướng nói, giọng mệt mỏi.
- Ông có biết ông đã làm gì không? Ông linh mục kêu lên và bật ngay đèn pin.
Hai người lại gần lề đường ngó xuống bên dưới, nơi có tiếng nước róc rách vọng lên. Đèn của họ chỉ hất ra được một ánh sáng lờ mờ lên bờ sông cheo leo.
- Chẳng trông thấy gì cả, viên tướng nói.
Ông đến gần anh lái xe. Cả ba người soi mói nhìn vài giây xuống lòng sông.
- Có lẽ nước cuốn đi mất rồi, viên tướng nói. Giọng ông lộ vẻ mệt mỏi và hối hận.
Ông linh mục giận dữ nhìn ông và quay lại ô tô trước.
- Lạnh quá nhỉ! Viên tướng nói với anh lái xe, lại thêm gió như cắt da mặt!
Ông trở lại xe sau ông linh mục.
Xe lại lên đường.
«Bây giờ chắc nó đang quay lộn trong dòng nước tối mò như trong một cơn ác mộng», viên tướng thầm nghĩ. Ông nhắm mắt lại để khỏi nhìn thấy những cột cây số và cố ngủ. Nhưng ông không sao ngủ được.
❀ ❀ ❀
[1] Thuốc ngủ.